iếng, nhẹ giọng nói, “Tôi có một vạn biện pháp với bà đoạn tuyệt quan hệ, đến lúc đó đừng bảo là 30 vạn, 30 đồng bà muốn cũng không lấy được, chỉ sợ các người sẽ không có nhà để về!”Nhìn Ngô Mỹ Phấn mặt lộ vẻ do dự, cô bưng trà trên bàn từ từ uống xong, sau đó chỉ ngón tay trên bàn sợi tổng hợp, “Bà vẫn không muốn?”Ngô Mỹ Phấn vừa nóng vừa giận, theo thói quen liền vung tay lên định tát Tiếu Tử Hàm một bạt tai, nhưng vừa đưa tay lên liền bị Chung Soái kềm thật chặt, sức lực cứng rắn đau đến mức bà liên tiếp gào lên, “A, đau quá!”“Tôi nói rồi, không được đụng đến người phụ nữ của tôi! Cầm tiền cút cho tôi, nếu không, tôi sẽ khiến các người sống không bằng chết!” Chung Soái hất tay của bà ta ra, trầm giọng cảnh cáo.Ngô Mỹ Phấn đau đến mức mặt trắng bệch, mặc dù không cam lòng, nhưng trong lòng lại vô cùng e ngại Chung Soái, đành phải cầm chi phiếu lên vội vàng rời đi.Chờ đến khi bà ta đi xa, Tiếu Tử Hàm mới ngã vào vai Chung Soái nhẹ nhàng khóc sụt sùi, “Chung Soái, em thật sự cái gì cũng không có!”“Ngốc ạ, em vẫn còn có anh!” Anh nhẹ lau nước mắt cô, dịu dàng khẳng định. CHƯƠNG 22: LẠI THÊM TRÁI BOM NỮAKể từ sau khi gặp Ngô Mỹ Phấn, Tiếu Tử Hàm đối với chuyện thân thế mình coi như là tạm thời buông xuống, chỉ là cô lại dần dần phát hiện mình càng ngày càng lệ thuộc vào Chung Soái, mà anh không những không thấy phiền hà vì cô bám lấy, mà còn nuông chiều cô nhiều hơn, không một chút phàn nàn, đem cô nuông chiều không còn giới hạn nào hết.Hôm nay, cô gội đầu xong ra ngoài, Chung Soái miết nhẹ gương mặt cô bị hơi nước hun đỏ oán trách, “Lần sau không cho phép em tắm lâu như vậy, đối với tim không tốt, nếu ngất đi thì phải làm thế nào?”Nói xong anh ấn cô trên giường, lấy khăn lông lớn êm ái nhẹ nhàng lau mái tóc còn sũng nước, sau đó dùng máy sấy tỉ mỉ thổi khô cho cô.Động tác thuần thục khiến Tiếu Tử Hàm không nhịn được tò mò, “Thành thật khai báo đi, anh có phải thường sấy tóc cho phụ nữ hay không?”“Không có, lúc nhỏ anh có nuôi một con Schnauzer, thường giúp nó tắm.” Chung Soái nghiêm túc trả lời.“Tình cảm của anh đem em biến thành chú chó nhỏ đấy hả?”“Em nào phải chú chó nhỏ, con chó nhỏ tắm xong còn biết vẩy hết nước trên người, còn em dính đầy nước trên người thế này, không sợ cảm lạnh sao?”Không đúng , lời này nghe thế nào cũng là coi cô còn không bằng con chó nhỏ?“A. . . . . . Anh mắng em!” Cô tức giận phùng má dùng ngón tay đâm vào lồng ngực của anh.“Bà xã, đừng đâm loạn!” Chung Soái bắt được ngón tay của cô, chậm rãi nói. Ánh mắt nóng bỏng chuyển từ ngón tay mềm mại nhỏ bé dời đến gương mặt cô. Ánh mắt thâm sâu khiến cho trái tim cô nóng lên, mặt bỗng dưng đỏ hồng. Trải qua mấy ngày nay, cô sớm có thể thấu hiểu ánh mắt như vậy biểu hiện cho điều gì, đây là dấu hiệu hắn động tình.“A!” Cô vội vã muốn rút tay lại, tránh né ánh mắt nhiệt liệt. Bất ngờ bàn tay ngăm đen không nhẫn nại giữ chặt lấy tay cô, không cho cô tránh né.Chung Soái nhẹ nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào anh, khóe miệng giương lên nụ cười xấu xa, “Em biết tại sao không?”Tiếu Tử Hàm lắc đầu, ánh mắt anh nóng bỏng khiến thân thể cô khẽ run rẩy, một số hình ảnh ám muội ở trong đầu hiện ra, làm cô có chút khó thở.“Bởi làm vậy sẽ khiến cho anh muốn em!” Chung Soái thẳng thắn tuyên bố, sau đó đem ngón tay cô ngậm trong miệng.Ngón tay truyền tới độ ẩm cùng nhiệt độ khiến Tiếu Tử Hàm xấu hổ, nếu không phải tay đang bị anh nắm chặt, cô đã sớm nhấc chân chạy mất.Sự xấu hổ của cô đã khiến Chung Soái rung động, anh ác ý liếm ngón tay của cô giống như đang thưởng thức viên kẹo ngon nhất, còn cố ý phát ra tiếng kêu, cho đến khi cô thở gấp, ngồi phịch trong ngực anh, anh mới hài lòng đè cô xuống giường êm ái, đòi lại khoản nợ cô thiếu tối hôm qua.Trong nháy mắt, dục vọng bị đẩy lên cao, anh cắn nhẹ vành tai của cô, thấp giọng nói, “Bà xã, anh nói rồi, anh sẽ thu lãi đấy!”********Nghỉ phép ở nhà, bọn họ giống như một đôi nam nữ trong tình yêu cuồng nhiệt, đi chợ mua thức ăn, nấu cơm, quét dọn phòng, hoặc vùi ở trên ghế sa lon xem từng bộ phim cũ. . . . . . Tất cả đều rất tuyệt vời, nếu như có gì khó chịu thì đó chính là cô không chịu được người nào đó nghe nói đã rất kiềm chế nhu cầu.Một lần đang ăn cơm cô lại bị người nào đó kéo tới trên giường, sau một hồi vuốt ve, lăn lộn, Chung Đoàn giống như một con sư tử thoả mãn, miệng ngọt ngào “Bà xã, lần sau chúng ta lại ăn tôm!”Mới trải qua hai lần dày vò Tiếu Tử Hàm mệt mỏi vô cùng, không còn hơi sức phản kháng lại, trong lòng âm thầm thề, về sau không bao giờ cho người này ăn tôm nữa.Vừa rồi lúc ăn tôm cô hút một ngụm nước cà chua trước, sắc lang này nhất định cho rằng cô quyến rũ anh, nhào về phía trước hôn cô, sau đó cô liền bị ăn sạch sẽ.Nhìn cô mệt đến không còn sức, Chung Soái cũng không nói nữa, chỉ khẽ vuốt tóc cô, “Ngủ một lát đi, tối nay chúng ta ra ngoài ăn.”Tiếu Tử Hàm mơ màng ừ một tiếng, vùi trong ngực anh, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ dần dần chìm vào giấc ngủ. Đang ngủ thoải mái, dưới lầu chợt truyền đến tiến
