Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Khi đại thần gặp đại thần

Khi đại thần gặp đại thần

Tác giả: Quỷ Quái Muội

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325234

Bình chọn: 9.5.00/10/523 lượt.

ẳng nghe thấy gì nên hai người tiếp tục anh nhìn, tôi nhìn giữa ban ngày ban mặt một lúc lâu.

Rốt cục cảm thấy cứ đứng như vậy không phải ý hay, Diệp Hân Mạch bèn lên tiếng: “Là tôi”. Sau khi ổn định lại tinh thần cô mới gật gật đầu :” Đi thôi”

Nghe cô nói vậy, Lục Thuỷ Hàn có phần bất ngờ. Cô ấy không sợ lại phát sinh chuyện giống lần trước sao? Lần này đừng hòng chạy thoát. Lục Thủy Hàn mài mài răng, không lên tiếng, đưa cô ra xe.

Bởi vì đã từng gặp nhau một lần nên hai người không cảm thấy ngại ngùng. Diệp Hân Mạch vừa lên xe, liền dựa vào lưng ghế khép hờ mắt nghỉ ngơi, thức suốt cả đêm rồi, tranh thủ lúc này mà chợp mắt một chút. (chị liều nhỉ, nhỡ anh ý bắt đem bán thì sao)

Lục Thủy Hàn liếc nhìn khuôn mặt tái nhợt, biết ngay cô nàng này lại không ngủ đủ giấc nên bậy giờ mới lờ đờ như thế. Liếc thêm vài lần nữa, anh liền mở nhạc, một bản nhạc không lời chơi bằng nhạc cụ dân tộc du dương uyển chuyển khiến Hân Mạch càng thêm buồn ngủ.

“Anh vì sao lại đặt tên là [cưỡi lừa tìm tức phụ'>”. Bỗng nhiên Diệp Hân Mạch mở mắt, đột ngột hỏi một câu.

Lục Thủy Hàn đang chuyên tâm lái xe, đột nhiên bị hỏi thì giật cả mình, tay lái có phần lệch đi. “Anh không thích mấy cái tên nho nhã”. Kỳ thật anh dùng cái tên này là để mây cô gái trong game không bám theo. Nói con gái trong game bạp dạn theo đuổi con trai nhưng mà họ cũng kén chọn lắm nha. Anh có cả đống nhân viên nữ, tâm lý phụ nữ ít nhiềi cũng hiểu biết đôi chút

Diệp Hân Mạch gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó lại tiếp tục nhắm mắt ngủ tiếp.

Lục Thủy Hàn bị cô trêu chọc cũng muốn nói chuyện tiếp, ai ngờ cô hỏi xong một câu thì thôi luôn khiến anh có phần thất vọng. Sau vài lần đắn đo anh mới lên tiếng: “Vì sao lần trước em lại bỏ chạy?”

“Muốn nghe nói thật hay nói dối?”.Câu này nghe quen quen nha.

Lục Thủy Hàn ngây người, đây chẳng phải là câu nói anh dùng để trêu chọc cô hôm trước sao? Học hỏi nhanh quá đấy.

“Nói thật.”

“Nói thật là,…. ” Diệp Hân Mạch dừng một chút, bỗng dưng mở mắt nhìn từ trên xuống dưới đánh giá anh ta một lần, trong mắt chợt ánh lên một tia tinh quái, ánh mắt cuối cùng dừng lại chỗ thắt lưng: “Anh quá nhỏ.” (=)).bó tay vs chị, chị đã kịp nhìn đâu mà chê nhỏ)

“…” Bên tai như sấm động khiến tay lái chệch hẳn đi, chiếc xe đi lệch sang làn đường bên cạnh. Lục Thủy Hàn chật vật đưa ôtô về đúng làn đường, liếc cô một cái, thở hắt ra, may mà đây không phải là đường cao tốc. Vui mừng xong, lại không khỏi thẹn quá hoá giận: “Chỗ nào nhỏ chứ?”

Con ngươi đen láy lại đánh giá từ trên xuống dưới, khẽ gật đầu: “Uh, chỗ nào đó nhỏ đó.”

“…” Nếu như không phải đang lái xe, anh nhất đinh đem treo cô lên mà đánh ột trận.”Em còn chưa sờ qua, làm sao biết là nhỏ?!!”

“Bởi vì tôi không có cảm giác.” Diệp Hân Mạch nhìn anh ta, cảm thấy trêu chọc đã đủ rồi, vì thế tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.

Thế là trong xe chỉ còn một người ngiến răng nghiến lợi nuốt trôi cục tức đến phát nghẹn. “Em không có cảm giác là vì anh không chạm được tới em ấy hả?” (chết luôn, không còn cái gì để nói hay sao mà cứ nói mãi cái chủ đề này thế hả.)

“Uh, chính xác.” Lạnh nhạt trả lời một câu, Hân mạch phẩy tay nói: “Tôi mệt rồi, đừng làm phiền.”

Lục Thủy Hàn lần thứ hai tốn hơi thừa lời, tay nắm vô lăng đến nổi cả gân xanh, hít sâu một lần, hai lần….Sau vài lần hít thở sâu anh mới chậm rãi bình tĩnh trở lại. Không thèm cùng cô so đo, cô lại nghĩ rằng anh không có gì để nói!! Nhưng anh ở đây cực khổ lái xe còn cô ngồi bên thì chỉ biết chế giễu với ngủ. Thật là bực mình!!!

“Thế còn nói dối thì sao?”. Anh cố tình không cho cô ngủ yên.

“Nói dối sao?” Diệp Hân Mạch mở mắt, liếc nhìn anh ta một hồi lâu mới trả lời: “Nói dối là dì của tôi tới nhà chơi, tôi phải về gấp.”

“…” Cái này quả đúng là nói dối.

Kỳ thật đối với Diệp Hân Mạch mà nói, cả hai câu trả lời này đều là nói dối, chẳng qua nói thật để đả kích anh ta còn nói dối là để an ủi thôi. Lý do thực sự là ấn tượng với anh ta ngay từ đầu đã rất xấu, không thể làm nó xấu hơn được, bề ngoài thì phong độ nhưng bên trong thì nham hiểm, ddn tối, không chạy mới là lạ ấy.!!Chỉ là bây giờ cô vẫn đang ngồi trên xe, nếu chọc giận anh ta thì người chịu thiệt chỉ có cô thôi – cho nên, cứ giấu nhẹm cái lý do ấy đi cho an toàn.

Nhưng nói đi nói lại, nếu như anh ta là [cưỡi lừa tìm tức phụ'>, thì cái hình tượng công tử phóng đãng có vẻ như không hợp lắm. Cuối cùng là sai lệch ở đâu ta? Diệp Hân Mạch cau mày, vấn đề này rắc rối quá đi, không nghĩ nữa, ngủ trước đã!.

Đến tận khi được Lục Thủy Hàn đánh thức, cô mới dụi dụi mắt, hỏi qua lta: “Đến rồi sao?”. Lời vừa ra khỏi miệng cô bỗng giật nảy mình, giọng nói của mình sao lại khàn như vậy, không phải vì đêm qua không ngủ mà bị cảm rồi chứ?

Lục Thủy Hàn lườm lườm, xem ra sức khoẻ cô có phần không ổn, trong lòng đột nhiên tức giận: “Về sau đừng có thức đêm nữa”.

“Á.” Diệp Hân Mạch ngẩng đầu lên, hơi giật mình nhìn anh ta, nửa ngày mới nói ra một chữ.

Lục Thủy Hàn khe khẽ thở dài, chỉ chỉ cửa xe.”Xuống thôi, còn phải mua vài thứ nữa. Đúng rồi, tên em là gì??”

“Diệp Hân Mạch.” Lúc xoay ngư