ời xuống xe, Diệp Hân Mạch lạnh nhạt trả lời.
Diệp Hân Mạch sao? Anh tươi cười, cái tên này chảng phù hợp với cô gì cả. “Lục Thủy Hàn, em nhớ kỹ đó.”
“Uh, nhớ rồi.” Diệp Hân Mạch gật đầu, mặc cho anh ta bước tới, rất tự nhiên cầm lấy tay cô. Sao anh ta có thể tự nhiên như thế chứ? Tự nhiên như thể hai người không phải người lạ. Tuy trong lòng có chút nghi nghờ nhưng ngoài mặt, Diệp Hân Mạch vẫn rất trấn tĩnh, dù gì mình cũng đã dồng ý làm bạn gái anh ta trong ngày hôm nay.
“Ah!! Tiểu Hàn hôm nay đã về rồi?” Vừa mới ra cửa bãi đỗ xe, một ông lão khoảng tầm năm mươi tuổi liền tiến tới bên Lục Thủy Hàn chào hỏi.
Lục Thủy Hàn cười cười, cũng đáp lại: “Bác Khu, hôm nay cháu dẫn bạn gái về ra mắt mẹ cháu!! Gần đây bác vẫn khỏe chứ?”
“Uh, vẫn khoẻ!! Ô, cô bé này thật xinh xắn, chỉ là hơi gầy một chút, tiểu Hàn cháu không nên bắt nạt người ta chứ!!” Khu bá bá cười tít mắt.
“Cháu đâu dám ạ!! Đau lòng còn chưa hết nữa ấy chứ!” Lục Thủy Hàn qiay đầu có vẻ “thâm tình” liếc nhìn cô một cái, tiếp tục quay ra cười cười: “Bác Khu, lần sau gặp lại! Mẹ cháu đang chờ trên nhà!!”.
“Uh, được!! Nhà họ Lục thật có phúc nha, sinh được cậi con trai ngoan như vậy, giờ lại sắp có con dâu xinh xắn thế kia, thật là có phúc!!” Bác Khi một bên tán đồng một bên phất tay bước đi.
Lục Thủy Hàn lúc này mới thôi tươi cười, lãnh đạm dẫn cô bước vàt siêu thị bên cạnh khu nhà. Trên đường gặp rất nhiều người, ai cũng nhiệt tình chào hỏi anh ta mà anh ta cũng đáp lại rất lễ phép. Diệp Hân Mạch nhìn xuống bàn tay đang bị anh ta nắm lấy, trong lònh cảm thán, một người đàn ông chuẩn mực thế này hẳn là được không ít cô gái mến mộ.
Lục Thủy Hàn đưa cô đi mua mấy thứ thuốc bổ cho người lớn tuổi xong thì vội vội vàng vàng kéo cô lên trên. Lúc đi qua khu bán đồ uống, anh ta dừng chân, vào mua một ly trà sữa nóng đưa cho cô: “Uống đi”. Có vẻ thấy mình nói như ra lệnh nên bổ sung thêm một câu: “Cho ấm người.”
Diệp Hân Mạch hơi giật mình, tay cầm ly trà nóng ngước nhìn lên. Người này không ngờ lại tinh tế như vậy!! Nghĩ xong, lại bước nhanh để đuổi kịp bước chân anh ta, hai người rất nhanh vào tới khu nhà quen thuộc của anh.
Trước khi mở cửa, Lục Thủy Hàn hít thật sâu mấy lần.”Này!”
“Gì vậy?” Diệp Hân Mạch nhìn lại, chớp chớp mắt.
“Xin nhờ em.” Gương mặt thoáng chút không tự nhiên, đến khi Diệp Hân Mạch gật đầu, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Nhấn chuông cửa ——
“Về rồi sao?” Cửa được mở ra, khuôn mặt mang theo nét vui mừng của một cô bé bỗng xuất hiện, trong nháy mắt, vui mừng bị ngạc nhiên lấn át.
Có tiếng nói vọng ra từ trong bếp: “Tiểu Ngân, là ai về vậy?”
Lục Thuỷ Hàn không thấy mẹ ra mở cửa liền nói váng lên : “Mẹ, hôm nay con đưa bạn gái về ra mắt mẹ đây”.
“A?” Giọng nữ kinh ngạc kêu một tiếng, không biết là bởi vì nghe tiếng con trai mình hay là nghe thấy con trai nói đưa bạn gái về ra mắt mà kinh ngạc. Diệp Hân Mạch ngó nghiêng liền thấy một phụ nữ trung niên đeo tạp dề, tay cầm muôi lớn từ trong bếp đi ra.
“Ai nha, đúng là tiểu Hàn rồi, tiểu tử đáng chết này cuối cùng cũng chịu về nhà rồi sao?”. Bà Lục thấy con trai về thì vừa nhíu mày vừa oán trách, miệng thì mắng còn ánh mắt lại dán chặt trên người Diệp Hân Mạch
Ânh mắt tuy không nghiêm khắc nhưng là đang âm thầm đánh giá. Sau một hồi bà Lục mới cười cười nhìn Lục Thuỷ hàn: “Con trai, đây là…”
“Mẹ, đây là tiểu Mạch.” Lục Thuỷ Hàn giới thiệu qua lta rồi quay sang nháy mắt với cô một cái.
Diệp Hân Mạch hiểu ý, nhẹ nhàng gật đầu: “Cháu chào bác.”
Thanh âm lạnh nhạt mơ hồ, nghe qua thật không biết con trai mình đã nắm chắc được người ta chưa nữa. Bà Lục tươi cười khẽ nói: “Được rồi, được rồi. Tiểu Mạch lại đây ngồi đi.”
Lúc mọi người đều đã ngồi xuống, bà Lục mới chợt nhớ ra là mình vẫn còn có việc trong bếp, đành tuỳ tiện để con mình tiếp khách, vội vàng chạy vàP bếp. Cô bé tên tiểu Ngân chẳng hề ngại ngùng, tại nhà họ Lục cũng tự nhiên như ở nhà, đứng dậy đi lấy đồ uống cùng một đĩa hoa quả đưa cho Lục Thuỷ Hàn và Hân Mạch
“Chào anh chị, em tên là Diêu Ngân, là học trò của thầy Lục. Hôm nay được nghỉ lại vừa lúc làm luận văn tốt nghiệp nên muốn qua nhờ thấy chỉ dạy đôi chút, vừa nãy cứ tưởng là thấy :Lục đã về nên thất lễ với anh chị, thật xin lỗi!!”tống thiên luận văn quá lai, vừa mới còn tưởng Lục bá bá trở về ni!!” Diêu Ngân nói một tràng, giải thích về vẻ mặt kinh ngạc lúc nãy của mình, đồng thời thuân tiện tự giới thiệu bản thân.
“Tiểu Hàn này!! Tiểu Ngân không phải người ở đây, cho nên thường hay tới nhà ta chơi, cùng mẹ và bố con nói chuyện. Con bé rất lễ phép, con có rảnh thì quan tâm tới em nó một chút”. Tiếng của bà Lục nương theo khói dầu vang lên
Lục Thủy Hàn híp mắt, mà sau đó nhẹ nhàng lên tiếng trả lời: “Con biết rồi.”
Quay đầu nhìn, thấy Diệp Hân Mạch đang suy nghĩ gì đó, anh bèn đưa tay qua, nhéo lên tay cô một cái. Diệp Hân Mạch lúc này mới hoàn hồn, nghi ngờ nhìn về phía anh. Lục Thuỷ Hàn thu hồi ánh mắt, biết thừa cô nàng này chẳng phải khách khứa gì mà là người mẹ anh đã chấm, hôm nay gọi anh về là để tranh thủ bồi đắp tình cảm — chỉ tiếc là hôm nay anh lạ