i dẫn theo Diệp Hân Mạch.
Diêu Ngân lại như không hề biết gì, gọt vỏ táo rồi đưa cho Hân Mạch một miếng, miệng cười cười. Cô cũng rất biết phối hợp, chớp mắt mấy cái, nhẹ nhàng nói: “Cám ơn.”
Gặp Diêu Ngân mà còn muốn khách khí như vậy sao? Lục Thủy Hàn vội vàng ngăn cô: “Không cần, cám ơn em, tiểu Ngân.”
Diệp Hân Mạch nhẹ nhàng cắn một miếng táo, bĩu môi. Tiểu ngân, gọi thân mật thế, đây là kiểu đã quen thân lâu ngày rồi nha.
Diêu Ngân ngẩn người, liền cũng không kiên trì nữa, cùng hai người này không có chuyện gì để nói nên liền trầm mặc cúi đầu. Đúng lúc ba người đang không có việc gì làm, người thì nhìn chằm chằm vào mặt bàn, người thì chăm chú ngắm lòng bàn tay, người thì cặm cụi nhai táo chuông cửa liền vang lên. Diêu Ngân nhảy ngay ra mở cửa, thì ra là bố của Lục Thiỷ Hàn.
Ông Lục thây Diêu Ngân liền lên tiếng chào hỏi, vào nhà lại thấy con trai đang ngồi thì cười híp mắt: “Tiểu Hàn, về rồi sao?”
“Vâng, ba.” Lục Thủy Hàn đáp, tự nhiên cũng khó tránh khỏi phải giới thiệu “bạn gái” mình lần nữa, bỗng bà Lục từ phòng bếp nói vọng ra: “Mọi người chuẩn bị vào ăn cơm!!”
Diêu Ngân vội: “Thầy, bác Lục, gia đình mọi người đoàn viên, cháu không làm phiền nữa, cháu xin phép về trước ạ.”
Hai ông bà cố gắng giữ lại, nhưng Diêu Ngân qua dứt khoát nên bà Lục cũng đành để cô bé ra về.
Trên bàn cơm, ông Lục và Lục Thủy Hàn nói chuyện câu được câu chăng: “Công việc dạo này thế nào.” , “Vẫn tốt ạ.” linh tinh các thứ. Hai người phụ nữ cắm cúi ăn cơm. Đến lúc Lục Thuỷ Hàn thấy người bên cạnh cứ mãi im lặng mới giật mình gắp thức ăn cho cô: “Ăn nhiềi một chút, xem em gầy chưa kìa!”
Ông bà Lục nhìn nhau. Xem ra con trai mình đã tìm được người yêu thương rồi.
Diệp Hân Mạch đỏ hết cả mặt, dù sao cũng là trPng nhà người lạ, một anh chàng lạc hoắc nói với mình thân mật như vậy khiên cô không quen, chỉ rụt rè nói: “Cảm ơn!”
Vừa nói xong, Lục Thủy Hàn liền trừng mắt nhìn cô, Diệp Hân Mạch biết mình lỡ lời, giả bộ bận rông gắp đồ ăn, trong đầu hỗn loạn hết cả lên. Ông bà Lục lại nhìn nhau, xem cô con dâu này với con trai mình còn nói câu cảm ơn, chắc hẳn là chưa vừa lòng rồi.
Bà Lục cảm thán, con trai à, con đúng là không có tương lai a!!!!!!
“Tiểu Mạch là người ở đâu vậy?”. Không khí trở nên nặng nề, bà Lục bèn giả bộ lơ đãng hỏi han.
“Ah,… Cháu ở thành phố C.”
“Thành phố C sao?”. Bà Lục trừng mắt, xa quá.
“Vậy là cháu đến đây làm việc?”
Diệp Hân Mạch nghiêng đầu nghĩ nghĩ, đại khái cũng là như vậỵ. Vì thế khẽ gật đầu.”Vâng “
Hỏi ngắn gọn, trả lời ngắn gọn như thế khiến bà Lục nhất thời không biết nên nói gì nữa, đành cúi đầu ăn cơm rồi đứng dậy.
Lục Thuỷ Hàn buồn bực trong lòng. Sớm biết Diệp Hân Mạch là ngưòi lạnh nhạt, nhưng lạnh nhạt đến thế này thì không phải hơi qúa rồi sao? Trong lòng thì nghĩ thế nhưnng bên ngoài vần làm bộ ân cần giúp Hân Mạch gắp thức ăn này nọ, để ông Lục khỏi nghi ngờ.
Bữa cơm này Lục Thiỷ Hàn phải tận lực chống đỡ mới có thể vượt qua. Ăn xong, bà Lục thu dọn bàn ăn còn ông Lục bắt Lục Thuỷ Hàn ra ngồi ngoài phòng khách bày bàn cờ vua. Lục Thuỷ Hàn khóc không ra nước mắt nhìn cô “bạn gái” sắc mặt bình thản bên cạnh, thở dài một hơi liền ngồi xuống. làm sao được, ai bảo bố anh thích nhất là cờ vua chứ. Ngày còn bé, mỗi lần ăn cơm xong ông vẫn thường lôi kéo, cưỡng ép anh phải chơi cùng mình.
Nhìn hai người đánh cờ, Diêp Hân Mạch cắn môi, nghĩ tới nghĩ lui, lần đầu về ra mắt gia đình người ta không phải nên chịu khó xuống bếp giúp mẹ của “bạn trai” dọn dẹp sao?
Tuy rằng chưa từng rơi vào htàn cảnh này, nhưng cô cũng không phải kẻ ngu dốt, hai cha con họ đang chém giết nhau trên bàn cờ mình không nên quấy rầy. Vì thế do dự một lát cô liền thản nhiên đi đến cửa phòng bếp. Bà Lục đang thu dọn chén đĩa và đồ ăn còn thừa, bên kia còn có một đống hoa quả tán loạn.
“Bác gái, để cháu giúp bác một tay!”
Âm thanh nhàn nhạt lại vang lên, bà Lục ngẩng đầu lên thì thấy cô gái nhỏ đang ngượng ngùng nhìn mình, thấy bà nhìn lại, đôi mắt đen láy bỗng tràn đầy cũng khí. Lấy kinh nghiệm hai mươi năm nhìn người của bà mà nói cô gái này hẳn là phải có điểm hơn người, nhưng đối với con trai bà lại không có mấy lòng tin. Tiếc là thằng nhóc kia không chịu nghe lời, cùng cô bé Diêu Ngân kia thành đôi có phải là tốt rồi không.
Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười: “Vậy thì phiên tiểu Mạch giúp bác một chút vậy.”
“Không phiền đâu ạ.” Diệp Hân Mạch khẽ gật đầu, đi đến bên bồn rửa chén, xắn cao tay áo, từ tốn rửa sạch đống chén bát đầy dầi mỡ. Bình thường cô vẫn lười không chịu làm, nhưng mấy việc nhà cỏn con này không làm khó được cô đâu nha.
Bà Lục được rảnh tay rảnh chân ngồi gọt hoa quả. Một lúc sau không nhịn được lại hỏi tiếp: “Tiểu Mạch này, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?
“Hai mươi bốn ạ.”
“Tốt nghiệp trường nào vậy?”. Trả lời vẫn vô cùng ngắn gọn, không sao, tiếp tục hỏi.
“Đại học S ạ.”
“Đại học S là trường danh tiếng nha, xem ra thành tích của cháu cũng không tồi!! Hiện nay đang làm gì vậy?” Vì cố gắng giải toả không khí nặng nề, tiếp tục hỏi.
“Sáng tác.”
“Vậy à! Tiểu Hàn kh