t tốt, đường kim mũi chỉ cũng tỉ mỉ, cẩn thận. Cô gái trẻ này cũng chọn một chiếc cho bạn trai đi.”
Diệp Hân Mạch miễn cưỡng mỉm cười gật đầu. Hai người cuối cùng cũng mua một chiếc áo sơ mi.
“Tiểu Mạch này! Cháu có phải cảm thấy chúng ta rất phiền phức không?” Ra khỏi cửa hàng, bà Lục nhẹ nhàng đón lấy chiếc túi trên tay cô, kéo tay Diệp Hân Mạch hỏi.
“Sao thế được ạ?” Diệp Hân Mạch nghiêng đầi vẻ không hiểu.
“Cháu có vẻ như… không thích người nói nhiều?”. Ba Lục dò hỏi.
“Cháu cũng không biết.” Diệp Hân Mạch lắc đầu, dừng một chút, lập tức quay sang bà Lục, cười duyên dáng: “Người nói nhiều cũng rất ấm áp.”
Bà Lục nhìn cô vài lần, thấy cô vẫn đang cười,không hề giả tạo hay chán ghét, con ngươi trong suốt sâu thẳm, phản chiếu sự chân thật.
Khẽ thở dài, bà Lục yên lặng trong chốc lát. Cô bé này, sợ là đã cô độc lâu lắm rồi, cho nên mới không tìm ra cách tiếp cận người khác. Thế này cũng thực khó, một cô gái nhỏ lại phải sống cô độc một mình hẳn là không dễ dàng.
Chờ đến khi bà Lục kéo Diệp Hân Mạch đi dạo khoảng hai giờ đồng hồ, Diệp Hân Mạch đã cười không nổi, thật khổ cái chân cô!! Qiãng đường cô đi trong tối nay có khi bằng cả quãng đường cô đi hơn mười năm qua.
Cuối cùng, khi bà Lục cũng cảm thấy mệt mới cùng Diệp Hân Mạch xách túi lớn túi bé bắt xe về nhà.
Về đến nhà, hai cha con Lục Thủy Hàn cũng sớm đã “nghiên cứu” xong cái bản vẽ gì đó, đang ngồi trong phòng khách “chém giết” trên bàn cờ.
Nhìn thấy bà Lục cùng Diệp Hân Mạch trở về, Lục Thủy Hàn bận rộn đẩy bàn cờ, tiến lên xách giùm mấy túi đồ to tướng, đến bên Diệp Hân Mạch nói: “Về rồi sao?”
Hân Mạch khẽ gật đầu, thật sự không còn sức lực để nói chuyện, đến chỗ ghế sofa, vừa ngồi xuống, bà Lục liền thúc giục: “Tiểu Mạch đã mệt chưa? Mau đi tắm rửa rồi còn đi ngủ!!”
Lục Thủy Hàn giờ phút này đối với phụ mẫu nhà mìng đã không còn lời nào để nói. Trước tiên là thuận nước đẩy thuyền, đến nơi thích hợp thì lật úp thuyền luôn. Thật là phong cách quá đi. Xem Diệp Hân Mạch sắc mặt hiện lên mấy chữ “mệt muốn chết” do vận động quá sức, nhưng lông mày vẫn nhíu chặt, không nói gì. Anh biết rõ cô gái này cho dù mệt thế nào cũng sẽ không nói ra miệng.
Đưa cô vào phòng, đưa luôn cả quần át của bà Lục để cô thay ra, anh chỉ tay về phía phòng tắm: “Em đi tắm đi.”
“Uh.”
Lúc nhận quần áo từ tay anh, trong tích tắc hai người không hẹn mà cùng nghĩ về một ngày nào đó, hai người đơn độc ở cùng một chỗ. Cô khẽ run rẩy, cảm thấy ngón tay anh ta lướt qua lòng bàn tay mình như muốn nắm lấy, vội ôm quần áo chạy vào phòng tắm.
Tắm xong, Diệp Hân Mạch mở cửa, nhìn thấy Lục Thủy Hàn đang ngồi vẽ vẽ gì đó trên bàn, nghe thấy tiếng mở cửa liền quay đầu lại: “Tắm xong rồi sao. Đi ngủ sớm một chút đi!!”
“Umh ……” Diệp Hân Mạch khẽ nhíu mày.
Lục Thủy Hàn nhìn thấu cô đang lo lắng điều gì, cười nói: “Anh ngủ ở phòng khách, em cứ yên tâm ngủ đi”.
Diệp Hân Mạch thở dài một hơi, nhìn anh ta sắp xếp chăn mền, rụt rè bước tới: “Chỉ là…”
“Sao cơ?” Lục Thủy Hàn nghi ngờ xem cô, không phải mình đã tỏ ý sẽ không động đến cô, cô ấy còn suy nghĩ gì nữa đây?
“Không, không có gì.” Diệp Hân Mạch kinh hãi như con thỏ nhỏ, vèP một cái liền chui tọt vào trong chăn, Lục Thủy Hàn ngây người, kéo chăn đắp cho cô.
“Vậy anh ra ngoài đây.”
“Uh!”
Trên người Hân Mạch là át ngủ của bà Lục, tuy rằng không rộng lắm nhưng mặc vào thì trước ngực hở một mảng lớn, khiến xương qiai xanh cứ như có tay, theo sát Lục Thủy Hàn ngoắc ngoắc: tới bắt ta nha, tới bắt ta nha…
Lục Thủy Hàn trợn trắng mắt, xoay người đi ra, lúc đi tới cửa lại tiện tay tắt luôn đèn. Diệp Hân Mạch đột nhiên kêu lên: “Á…..”
“Sao thế?”
“Không, không sao…”
Cô nàng này sao thế nhỉ? Lục Thủy Hàn không hiểu, cũng lười chả thèm hiểu, đi luôn ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa, lại thấy mẹ đang trợn mắt nhìn mình.
Anh thản nhiên bĩu môi, ngồi xuống cùng ông Lục tiếp tục đánh cờ. Bà Lục chỉ tiếc rèn sắt không thành thép lôi kéo ông Lục về phòng nghỉ ngơi, vứt lại một mình Lục Thủy Hàn ngồi ngẩn ngơ ngoài phòng khách.
Bình thường, lúc này ở nhà cũng chỉ có một mình anh, nhưng rõ ràng vừa mới đây hãy còn vài người, loáng một cái chỉ thừa mỗi mình mình, Lục Thủy Hàn ngây ngốc không khỏi suy nghĩ linh tinh. Cô ấy ngủ rồi sao? Hẳn là hôm nay dạo phố mệt muốn chết. Cô ấy sẽ quyết định sau hôm nay cô và anh không có bất cứ quan hệ gì sao?…
Những suy nghĩ này đột nhiên kéo tới khiến Lục Thủy Hàn trầm mặc, lòng nặng trình trịch, khiến anh chột dạ, hốt hoảng…Cảm giác trong lòng như lửa, mà chẳng hiểu vì sao.
Lục Thủy Hàn ra ban công, nhìn xa xa đèn đường rực rỡ, trong đầu lại nhớ về ngày hôm ấy, da thịt mềm mại, hơi thở yếu ớt và … ngón tay cô rất nhỏ… Đáng chết, sao lại nhớ rõ vậy chứ? Lục Thủy Hàn hung hăng đập lên thàng lan can, cắn chặt răng, từ từ đi đi lại lại.
Vào, hay là không vào?
Vào, hay là không vào?
Lục Thủy Hàn xoắn xuýt, không biết làm thế nào! Đầu óc hỗn loạn!! Vào thì sao nào?! Tuy biết cô không hề muốn phát sinh quan hệ với mình. Nhưng căn phòng đó là phòng anh mà!! Sao anh lại không thể vào?… Không được, không phải chín