rất cám ơn em.”
“Không cần khách khí.”
“Sau này…”. Nghĩ đến hôm đó Diệp Hân Mạch ra điều kiện, Lục Thủy Hàn trong lòng hết sức buồn bực, sớm biết thế này thì đã không đáp ứng, cái gì mà điều kiện chứ!! Chính mình lúc trước không phải cũng sợ dính vào cái cô Lily gì đó sao? Cứ nghĩ các cô cùng một dạng nên mới đáp ứng, ai mà biết, lần này đối phương lại khác người thế, làm anh trở tay không kịp.
“Cứ giống như trước đi!” Diệp Hân Mạch nghiêng đầu, nhìn mông lung ngoài cửa sổ.
“Uh.” Lục Thủy Hàn rầu rĩ lên tiếng trả lời, xe chạy trên đường không khác gì ốc sên. Đường về không hiểu sat lại quá ngắn ngủi… Không lâu sau, đã về tới thàng phố S.
“Này!!?”
“Gì vậy?”
“Đi xuống hóng gió đi!”
Diệp Hân Mạch nheo mắt, tự nhiên lại chạy trên cầu, không sợ trúng gió sao, anh ta lên cơn động kinh à?.Nhưng cô cũng chả thèm tranh cãi với anh ta làm gì. Coi như nể mặt anh ta một lần cũng được. Vì thế cô liền gật đầu.
Nhìn Lục Thủy Hàn nhảy nhót ra khỏi xe, cô đành mở cửa xe, xuống theo. Vừa mới mở cửa xe, bước xuống, một luồng ánh sáng từ xa chiếu tới. Cô theo phản xạ giơ tay che mặt, ngay sau đó lại nghe thấy tiếng động rất lớn, thân thể bị một vòng tay ấm áp ôn lấy kéo sang một bên. Rôì lại nghe thấy tiếng ai đó kêu lên đau đớn.
—————————–
Hết chương 04
Chương 05-06
Chương 05: Lòng tham không đáy (p.1)
Diệp Hân Mạch chớp chớp mắt, nhìn theo chiếc xe máy vừa phóng qua, vỗ vỗ cánh tay ai đó.
“Anh rất nặng đấy, biết không hả.”
“Uhm…” Lục Thủy Hàn lui về phía sau hai bước, tay trái ôm lấy cánh tay phải, chợt có cảm giác nhầy nhụa, xoay sang hướng có ánh sáng thì thấy toàn là máu.
“Có thể lái xe được không?” Âm thanh vẫn vô cùng tỉnh táo, trấn tĩnh
Lục Thủy Hàn ngầm đảo mắt, cô ấy không thể giống mấy cô gái bình thường, sau khi xảy ra chuyện thì la hét, khóc lóc rồi ôm chặt lấy anh nói: “Anh không thể chết được, anh không thể chết được” sao —— khụ, tưởng tượng xa quá rồi. Lục Thủy Hàn quay về với hiện thực, khẽ cử động cánh tay, đau đến nhíu mày nhưng vẫn cứng miệng nói :“Không sao đâu”.
Diệp Hân Mạch chớp chớp mắt, xem anh ta ngoài miệng thì nói không sao nhưng biểu hiện lại rất khó chịu, cảm thấy mình cũng nên nói gì đó, bèn suy nghĩ cả nửa ngày rồi mới nói: “Nếu đã không sao… thì nên về sớm một chút để nghỉ ngơi đi!”
Cô gái này!! Mình bị thương, đã không an ủi thì thôi, lại còn đòi về sớm thế làm gì. Muốn chạy sao!! Lục Thủy Hàn bắt đầu thấy nản, không ngờ mình bị người ta ghét như vậy!!! Hừ, muốn đuổi anh đi sao, không dễ đâu nha. Nghĩ ngợi một lát, rồi khẽ đảo con ngươi, anh liền gật đầu: “Được.”
Nói xong liền xoay người, bước về phía cửa xe, đi được hai bước liền giả vờ bị tay áo cọ vào vết thương, nhăn nhăn nhó nhó hít hà vẻ rất đau đớn.
Nhưng vẫn không được người ta để ý!!! Nhìn sang bên kia đã thấy cô nhanh chóng bước lên xe, căn bản là không thấy được màn trình diễn vừa rồi của anh. Lục Thuỷ Hàn trong lòng phát cáu!! Ngồi vào chỗ liền đưa cánh tay đau ra nói: “Anh không mở được khoá xe”. Tay đau không cử động được
“Ứ. Vậy phải làm thế nào??”
“Đưa tay đây cho anh.”
Bàn tay nhỏ bé trắng trẻo đưa tới khiến trong lòng anh mừng muốn chết: “Cầm tay anh vặn chìa khoá đi, dùng sức một chút!!”
Diệp Hân Mạch nhíu mày, vặn chìa khoá thì ai mà chả biết, việc gì phải cầm tay. Hơn nữa chẳng lẽ anh ta vươn tay lên như thế thì không đau hay sao? Đúng là cái đồ chỉ biết lợi dung. Được rồi, bệnh nhân là to nhất, cô nhịn. Hướng về phía tay anh, bàn tay nhỏ bé nắm lấy bàn tay lớn, vặn chìa khoá xe.
Kế tiếp, Lục Thủy Hàn lại nói:”Gạt cần số đi!.”
Được rồi! Gạt thì gạt. Diệp Hân Mạch không nói tiếng nào, cứ thế làm theo chỉ thị của anh ta, xe cuối cùng cũng bắt đầu chuyển động. Xong xuôi đâu đấy, cô lại tiếp tục mơ màng nhìn ra cửa sổ, không hề phát hiện cánh tay ai đó giờ đã lại linh hoạt như thường. Khoảng mười phút sau, xe dừng lại bên ngoài khu nhà cô ở.
“Được rồi, anh về đi.” Diệp Hân Mạch quay sang nói nhỏ
Anh ta lại làm như không nghe thấy, đặt tay lên cửa hỏi: “Nhà em ở khu nào???”
Hân Mạch lại nhíu mày, đang định nói không cần thì anh ta đã mở cửa, bước xuống xe: “Đưa Phật phải đưa tới Tây Thiên thôi! Hôm nay em giúp anh nhiều như vậy, anh đưa em về cũng nên chu đáo một chút. Không ơhải sao??”.
Tuy rằng trăm lần không tình nguyệnnhưng xe đã chạy gần tới nơi, không thể để anh ta cứa chạy qua chạy lại giữa mấy khu nhà như thế đươc. Cân nhắc vài giây, Hân Mạch chỉ chỉ khu nhà trước mặt: “Là khu này.”
Lục Thủy Hàn mắt sáng lên, nhanh chóng giảm tốc độ, tìm chỗ đỗ xe.
“Cám ơn, anh về nhà nghỉ sớm đi!”. Vừa đưa tay mở cửa, cô vừa quay về phía anh khẽ gật đầu chào tạm biệt. Nhưng lúc quay đầu lại thấy ai đó cũng theo mình xuống xe. “Anh……….”
“Ôi!! Đau quá!!” Lục Thủy Hàn vội ôm cánh tay kêu la thảm thiết, cúi mặt xuống, thỉnh thoảng liếc mắt về phía cô gái nhỏ đứng gần đó.
“Ah…” Dù sao thì anh ta cũng vì mình mới bị thương, cô đành nhẹ giọng: “Hay là …. Đi khám bác sĩ nhé!”
Có quỷ mới đi khám bác sĩ! Lục Thuỷ Hàn lại giả bộ “Đau quá, đau quá đi mất….”
Diệp Hân Mạch khoé miệng giật giật, sao cô cứ thấy