Khi đại thần gặp đại thần

Khi đại thần gặp đại thần

Tác giả: Quỷ Quái Muội

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325303

Bình chọn: 8.5.00/10/530 lượt.

con người này không bình thường thế nhỉ? Hay là anh ta không bình thường thật.

“Anh không đi đâu!! Lái xe cũng không được nữa rồi!!” Lục Thủy Hàn ra vẻ rất nghiêm túc nói.

Diệp Hân Mạch khó xử gãi gãi tóc, mái tóc dài theo ngón tay bay toán loạn. Anh ta rốt cuộc là muốn thế nào đây???

“Tôi cõng anh đi khám bác sĩ được không?”

“…”

Này, cô suy nghĩ logic chút đi được không!! Cô cõng nổi tôi sao? Lục Thuỷ Hàn thản nhiên ôm cánh tay đau,vẻ mặt buồn rười rượi: “Vừa rồi lái xe khiến anh rất mệt, giừo tay đau lắm. Anh chỉ muốn nghỉ ngơi một chút thôi!”

“Vậy tôi ngồi đây với anh một lúc vậy………….”

Quả nhiên là không muốn cho anh biết nhà.

“Anh muốn lên nhà em nghỉ ngơi

“Á…” Diệp Hân Mạch giật mình hiểu ra, nhưng mà cô không muốn dây dưa với anh ta thêm nữa, để anh ta lên nhà không phải càng rắc rối sao?

“Nhà tôi sao……..?

“Đau quá!! Đau quá đi…” LụcThủy Hàn tiếp tục kêu rên.”Hôm nay thật xui xẻo! Thay người ta chịu đau, thế mà một ly nước cũng không muốn mời anh uống. Em thật là ……”

Diệp Hân Mạch tiếp tục gãi đầu, đột nhiên cảm thấy anh ta đúng là có điểm bất thường. Cứ như cáo ấy. Muốn lên nhà không phải lại định tranh thủ giở trò đấy chứ? Không được, nhất quyết không thể cho anh ta lên nhà……………. Nhưng mà, anh ta vì mình nên mới bị thương, làm thế có quá đáng không???

“Anh chỉ muốn lên uống ly nước, nghỉ ngơi một chút rồi đi ngay…………” Ai đó giả vờ đáng thương năn nỉ năn nỉ

Im lặng.

“Anh cam đoan sẽ ngồi im, tuyệt đối không lại gần em, được không?”. Lại tiếp tục giả vờ đáng thương.

Vẫn im lặng

“Ôi…” Miệng mếu máo, ai đó bắt đầu giả vờ khóc.

“Điện thoại của anh đâu rồi!! Điện thoại đâu rồi… Phải gọi về ẹ mới được…..”

“…” Diệp Hân Mạch đau hết cả đầu: “Đành mặc kệ thôi….”

“Anh cam đoan.” Giơ bàn tay trái lên đảm bảo, tay phải ôm hờ trước bụng. Cầu trời cho cô đừng nhìn ra sơ hở gì nha. Nếu không thì công toi.

“Không được lại gần tôi”.

“Nhất định không lại gần, anh mà động vào em, em có thể gọi điện mách mẹ anh”. Ai đó rất thẳng thắn hứa, chuyện cười sao, mẹ anh lại chẳng mong ngày mong đêm cho anh làm thịt được cô “con dâu” tương lai này ấy chứa, mách gì mà mách…

“Nghỉ ngơi xong phải lập tức đi ngay.”

“Được được!!” Gật đầu như giã tỏi.

“Vậy được rồi! Muốn tôi đỡ anh không?”

“Có!” Tất nhiên là muốn rồi.^^

Diệp Hân Mạch đỡ lấy cánh tay anh ta. Chỉ đỡ thôi mà, sao anh ta lại dồn hết cả sức nặng sang người cô thế này? Diệp Hân Mạch nghiến răng nhưng vẫn không giẫy ra, chờ một lát là anh ta có thể đi lại bình thường rồi. Cô nhịn a…

Sự thật chứng minh, lời nói đàn ông không đáng tin!

Ai đó cùng cô vào nhà xong liền không thèm để ý ánh mắt chém giết của chủ nhà, lượn lờ khắp nơi, cuối cùng leo lên giương cô, nằm xuống, lại còn tiện tay vớ lấy cuốn tiểu thuyết trên đầu giường ngắm nghía.

Diệp Hân Mạch tiếp tục nhịn, pha trà đưa cho anh ta, sau đó mở máy tính, lên mạng kiểm tra kho hàng. Cuối cùng quay đầu nhìn lại đã thấy anh ta nằm trên giường cô ngủ rất là thư thái.

Cô mất kiên nhẫn nhìn đồng hồ, đã mười phút rồi, không phải nên đi rồi sao? Vì thế cô liền bò lên giường, vỗ vai: “Này…”

“Umh…” Ai đó xoay người, không thèm để ý.

Cô cắn chặt răng, dùng lực mạnh hơn, đập tiếp.”Này, mau dậy đi.”

“Không muốn… tránh ra đi …”. Anh ta cất giọng ngái ngủ, hất tay cô ra. Ặc, tay phải hoạt đọng rất bình thường nha….

Diệp Hân Mạch mí mắt giật giật, có dự cảm bất thường. Xong rồi, sập bẫy rỗi.

“Dậy mau!!”. Lần này cô không nhịn nữa đấm thùm thụp, khiến anh ta thiếu điều nhảy dựng lên.

Thấy cô đang cau có nhìn mình, anh lại giả vờ mơ hồ, nhìn lại cô từ trên xuống dưới rồi lại nằm xuống — ngủ

“…” Gặp phải kẻ vô lại này khiến Diệp Hân Mạch buồn bực trừng mắt nhìn, tiếp tục kéo kéo cánh tay: “Anh phải đi về mà.”

“Umh… Mấy giờ rồi?”

“11 giờ rồi.”

“Còn sớm mà!”

“…” 11 giờ mà vẫn còn sớm á? Đầu anh có sỏi à?

“Lục Thủy Hàn!”

“Có anh!” Không tồi nha, vẫn còn nhớ tên anh. Ai đó khẽ hé mắt, nhìn cô tức đến xì khói, lại nhanh chóng nhắm mắt lại.

“Anh rốt cuộc có chịu về hay không hả?”

“Không về.”

“…”

Diệp Hân Mạch hận không kiếm đâu ra lựu đạn, quăng chết anh ta luôn. “Anh nói mà không giữ lời…”

“Anh đang bị thương mà…..” Để đạt được mục đích anh nhất quyết sẽ không từ một thủ đoạn nào.

Bị mấy lời ngang ngược làm cho nổi điên, cô tiếp tục nghiến răng kéo tay anh ta: “Bị thương thì không thể về nhà sao?”. Tay vừa động vào vai anh ta liền bị bắt lấy.

“Á! Đau!” Muốn đuổi anh đi sao, còn khuya nhá!!

Đau mà anh còn có thể túm được tay tôi sao? Diệp Hân Mạch cảm thấy đỉnh đầu mình sắp bốc khói, không ngờ lại gặp một tên vô lại thế này: “Vậy anh muốn thế nào?”. (muốn nhiều thứ à nha.=)).)

“Để anh ở lại đây một đêm đi.”

“Anh…” . Không thể nói nổi cái loại người này nữa, Diệp Hân Mạch nghiến răng ken két, hồi lâu mới phát hiện bàn tay mình vẫn nằm trong tay anh ta, vội vàng thu về. Quên đi, mặc kệ anh ta, mình cũng phải nghỉ ngơi nữa.

Vì thế, Diệp Hân Mạch quay lại bên máy tính, mở trang word đang viết dở. Kẻ vô lại trên giường thấy cô đã đầu hàng thì vô cùng mừng rỡ, lăn lộn đến mấy vòng nhưng cũng biết


XtGem Forum catalog