tay động chân ngay được.
“Thế này mới ngoan chứ!!”. Bàn tay to tiếp tục trêu chọc gương mặt cô. Lục Thủy Hàn trong lòng vui vô cùng, tiếp tục vuốt, vuốt.
“Này, nếu em tiếp tục không nói gì, anh sẽ coi đó là lời đồng ý nhé.”
Tiếp tục im lặng, không thèm để ý anh ta nữa.
“Hân Mạch, em lo lắng gì chứ! Hiện tại anh không có bạn gái, em cũng không có bạn trai mà. Em không thấy chúng ta cứ như vậy ở chung mà không có danh phận gì thì không hay sao?”. kệ xác ai đó mặc sức dụ dỗ, Diệp Hân Mạch bình thản nhắm mắt, giả ngủ.
“Đừng giả ngủ nữa! Em không thể ăn no rồi phủi tay, không chịu trách nhiệm nha.” Ai đó ngày càng mặt dày mày dạn sán đến trước mặt cô.
Bóng đen áp sát ngay trước mắt, ép Hân Mạch phải mở mắt ra, lập tức đập vào mắt là đôi con người đen đầy dục vọng. Cô khẽ nhíu mày: “Không phải anh nói sáng mai đi công tác sao. Mau ngủ sớm đi…”
“Vậy được rồi…”. Ban đầu anh chỉ muốn trêu chọc cô một chút thôi! Nhưng cô lại không thèm để mắt tới. Ai đó nhất kế không thành, bại trận liền làm tới. Chớp mắt, lại bắt đầu lải nhải: “Này, ngày mai anh đi công tác, em không định cho anh chút kỷ niệm nào sao?”
“Đi công tác chứ có phải yên giấc ngàn thu đâu mà cần kỷ niệm?”
“…”Phi phi, thực là ác mồm nha. “Không muốn thì thôi! Em xem, hai ta tốt xấu gì cũng đang nằm trên giường, hay là em tặng anh chút kỷ niệm để lúc lên đường bớt cô đơn đi!”
Diệp Hân Mạch nhịn không được lại trợn trắng mắt, cô đơn cái quỷ gì chứ? Với tính cách trăng hoa của anh ta, muốn cô đơn cũng không phải dễ đâu nha.
“Chậm chạp quá à, em còn không nói là anh cứ coi như em đã đồng ý đấy!”
Diệp Hân Mạch đang muốn mở miệng nói không thì đột nhiên khuôn miệng bị áp chặt. Đầu lưỡi mềm mại cứ thế nhẹ nhàng chui vào trong miệng cô, hàm răng anh chậm rãi cà nhẹ trên môi cô truyền tới một tia cảm xuc vô cùng lạ lẫm khiến toàn thân Hân Mạch tê dại. Môi và lưỡi anh nhiệt tình ve vuốt, trêu đùa lưỡi cô, dây dưa không rời….
Không thể không thừa nhận, kỹ thuật hôn của anh vô cùng điêu luyện, khiến cô không khốngchế được mà sa vào, buông thả bản thân mình trong cảm xúc mãnh liệt. Bất giác, Hân Mạch nhắm nghiền mắt, hai tay cũng tự giác đặt trên lưng anh, áp lực khiến cô không thể suy nghĩ cho tỉnh táo, phảng phất như trong chốc lát, không còn níu giữ được bản thân mình, chỉ có thể để mặc anh đẫn dắt.
“Umh…”Rốt cục, Diệp Hân Mạch cảm thấy mình không thể thở nổi nữa, bàn tay đẩy khẽ vào lưng anh, bảo anh dừng lại.
Anh rõ ràng biết rõ nhưng lại cố tình không chịu ly khai, dùng đầu lưỡi viền nhẹ quanh vành môi cô thêm vài lần, sau đó mới chậm rãi rời ra.
“Anh nên đi ngủ đi”. Thanh âm lạnh nhạt hoàn toàn không có nhiệt tình như trước.
Âm thanh này cũng làm thanh tỉnh đầu óc hỗn loạn của Lục công tử, động tác rốt cục cũng dừng lại, anh bò lên, mặt vùi vào cổ cô.”Anh rất muốn ăn em!!”
Diệp Hân Mạch trừng mắt: “Ăn thịt người là phạm pháp đó.”
“Haha…” Lục Thủy Hàn cười khàn khàn. Cô bé này trong lời nói lạnh nhạt cũng có công lực gây cười không hề nhỏ nha.”Được, không đùa nữa, em mau đi tắm đi, rồi ngủ sớm một chút.”
“Em muốn ngủ thành heo…” Diệp Hân Mạch nhẹ nhàng kháng nghị, nhưng lại nghĩ đến ai đó mỗi lần nói cô không được liền dùng mọi thủ đoạn không đạt được mục đích quyết không bỏ qua, thế là đành phải đẩy anh: “Tránh ra.”
Lục Thủy Hàn nghe lời, xích người qua, lấy tay chống đầu xem cô bò lên giường, sau đó tìm quần áo đi tắm. Đến khi hình bóng cô khuất sau cửa nhà tắm, anh không khỏi thở dài, cô gái lạnh lùng này vì sao càng ngày càng chiếm cứ vị trí quan trọng trong lòng anh? Hơn nữa, anh hoàn toàn không có biện pháp xua đuổi hình bóng cô ra khỏi tâm trí mình…
Trời đất ơi!! Làm thế nào đây. Ai đó ngửa mặt lên trời thở dài.
Có kêu trời cũng không ăn thua, ông trời sẽ không chỉ cho anh làm thế nào để trốn đi công tác. Không còn cách nào khác, ai đó đành xách valy, khí phách hiên ngang đi công tác.
Diệp Hân Mạch bắt đầu hưởng thụ những ngày nhàn nhã tự tại. Nhưng chỉ được hai ngày sau đó thì thật thảm a. Không có đồ ăn anh làm, cô không ăn được, thật là đói … Không có anh ủ ấm giường, cô cũng không ngủ được, đành thao thức suốt đêm nhìn trần nhà ngẩn người, thật thảm a …
Diệp Hân Mạch khá mệt mỏi, nhưng cũng tạm ổn, trừ bỏ chuyện ăn và ngủ các sinh hoạt khác diễn ra rất tốt đẹp.
Ngày ngày ngồi sáng tác, rảnh rỗi thì online chơi game. Vừa online đã có người gõ cửa.
[tư liệu'> Đạm Mạc Phong Tâm: mấy thứ cần đã tìm được rồi. Ngươi quý danh là gì, để ta kết hảo hữu với ngươi.
[tư liệu'> Chủ quầy hàng: không cần, ngươi mang mấy thứ đó cùng với trang bị đưa cho ta là được rồi.
[tư liệu'> Đạm Mạc Phong Tâm: …….
[tư liệu'> Chủ quầy hàng: sợ ta lấy sạch sao?
Đối phương trầm mặc rất lâu, sau đó mới gửi tới một tin nhắn.
[tư liệu'> Đạm Mạc Phong Tâm: không phải như vậy.
Diệp Hân Mạch cười nhẹ, ngón tay thon dài gõ lạch cạch trên bàn phím.
[tư liệu'> Chủ quầy hàng: nếu như ngươi sợ như vậy, thì quên đi.
Đối phương vẫn trầm mặc, khẳng định là đang đi xung quanh nghe ngóng xem chủ quầy này quý danh là gì, xác định là kẻ đáng tin mới dám đưa hân trang bị.