lại không có dũng khí? Vừa rồi còn hùng hổ lôi lôi kéo kéo con nhà người ta. Hiện tại thì … Lục Thủy Hàn sao tự nhiên lại biến thành một người nhát gan thế này!!!!
—————————–
Ai đó trong lòng ra sức quở trách bản thân, Diệp Hân Mạch bình thản cụp mắt xuống. Lúc trước khi anh nói muốn cô làm bạn gái anh, cô còn tưởng là thật! Lúc anh nói thích cô, cô cũng tưởng thật!! Hoá ra… đều là cô tự mình đa tình mà thôi.
“Uh.”
Thanh âm đáp lại khiến anh nhẹ nhàng thở hắt ra. Thật may là mình cũng không quá xúc động, xem dáng vẻ cô lúc này còn không phải đã chuẩn bị tốt để tiếp nhận anh sao?!!
Cứ thế, hai người một người nghĩ đông, một người nghĩ tây, mơ màng đuổi theo suy nghĩ của bản thân. Nhưng tốt xấu gì, trải qua một phen bát nháo, hai người cũng đã có thể quay về chung sống trong hòa bình như trước.
“Này, Hân Mạch!!”. Ai đó cơm nước xong xuôi, giờ đang nằm ườn trên giường gọi với sang.
“Uh?”
“Em quả thật chính là Mật Đại sao?”Lục Thủy Hàn vẫn có chút không thể tin nổi.
“Uh.”
“Vậy … anh có thể hỏi cái này không?”
“Gì vậy?” Diệp Hân Mạch rốt cục cũng quay sang, anh còn muốn hỏi cái gì nữa đây?
“Lương tháng của em….nhiều hay ít?”Lục Thủy Hàn mãi mới lấy được dũng khí để hỏi. Hiện tại nhà văn bình thường, tiền nhuận bút mỗi tháng cũng hơn một vạn, mà cô là Mật Đại chứ đâu phải người thường, tiền lương không biết còn cao đến thế nào nữa. Lục Thủy Hàn trong lòng bồn chồn, xem ra mình làm ăn thế này không khéo chẳng nuôi nổi vợ mất, có khi phải về nhờ ba tư vấn mới được.
Ai đó thì lại nghĩ, mình đây hiện tại không phải đang sống cùng anh sao, thế mà anh cư nhiên dám mở tưởng đến chuyện đi nuôi người khác nữa à!!
(ôi má ơi, điển hình của việc ông nói gà, bà nói vịt, cứ thế này thì đến bao h chị mới hiểu lòng anh đây.)
“Hai ngàn.” Diệp Hân Mạch nháy nháy mắt! Hoá ra là muốn biết vấn đề này.
Lục Thủy Hàn đang nằm trên giường liền nhảy dựng lên: “Sao lại thế?”
“Gì cơ?” Diệp Hân Mạch nghiêng đầu nhìn anh, không hiểu vì sao anh tự nhiên lại kích động.
“Sao lại chỉ có hai ngàn?”. Căn bản là không có khả năng!! Tác giả sơ cấp mỗi tháng cũng nhận được hai ngàn, cô là ai mà chỉ nhận được bằng họ chứ? Nhưng xem dáng vẻ của cô dường như là chẳng bận tâm lắm đến vấn đề này.
Thấy anh kích động như thế, Diệp Hân Mạch chẳng buồn để ý hắn nữa, tiếp tục quay đầu nhìn màn hình. Trong game, cô vẫn tiếp tục trao đổi cùng Đạm Mạc Phong Tâm. Trang bị của hắn bị cô gia công đến loạn thất bát nháo, thế mà hắn ta vẫn nhân không phát hiện, còn ra sức khen cô là người tốt, mỗi lần online đều tìm tới nói chuyện phiếm. Đầu tiên là khóc lóc kể lể, nào là vì sao mình cấp cao hơn mà vẫn thua, vì sao trang bị lại có vấn đề, dần dần hắn ta bắt đầu tìm hiểu lý do. Điều này khiến Hân Mạch không khỏi chột dạ.
Xem chừng nếu lại gia công trang bị của hắn lần nữa, thì cái trò gian lận của cô sẽ lộ mất, vì thế bèn quyết định đề nghị hắn chế ra một bộ trang bị mới. Diệp Hân Mạch một bên đánh chữ, một bên bịt miệng cười. Hừ, hắn không phải khoe mìng có rất nhiều tiền sao? Để cô giúp hắn tiêu bớt cho “đỡ” nhiều.
“Này, Hân Mạch!! Em lại không thèm để ý đến anh!!”. Giọng nói phía sau giờ thêm chút hờn dỗi
“Em và Lôi Đình đã ký hợp đồng như vậy”. Cô một bên đánh chữ, một bên bớt thì giờ trả lời vấn đề anh thắc mắc.
“Không có lý do sao!! Tiền bán bản quyền phát hành Toái Thiên Tinh cũng phải trên một trăm vạn…”
“Sao anh biết rõ thế?”. Diệp Hân Mạch ngẩn người, lập tức nghĩ lại hôm đó, anh từ trong trụ sở của Lôi Đình tìm đến gặp cô. Công việc của anh là biên tập sao? Diệp Hân Mạch lúc này mới nghĩ tới việc điều tra xem Lục công tử công tác ở đâu.
“Nói thừa, anh là tổng biên mảng tiểu thuyết tình cảm, có thể không biết sao?”. Lục Thủy Hàn tức giận gào lên, cô thế nào lại dám hoài nghi chức vụ của anh.
“Nhưng…”Diệp Hân Mạch giật mình hiểu ra. “Anh là một đại nam nhân, sao tự nhiên lại chạy tới chỗ tiểu thuyết tình cảm làm gì?”
“…” Lục Thủy Hàn không thể không ngậm miệng.
Hồi lâu không thấy anh trả lời, Diệp Hân Mạch nhún vai, trở lại với game thân yêu, phát hiện có người gửi tin nhắn ình. Đang muốn mở ra xem thì đột nhiên bị ai đó giành mất con chuột, hơi thở nóng bỏng phả vào sau gáy khiến cô nhất thời đỏ mặt.
“Em lại không thèm để ý đến anh!!” Ai đó rất nghiêm khắc chỉ trích, thuận tay thay cô mở tin nhắn, không xem thì không sao, vừa xem một cái liền xù lông như nhím.
[tư liệu'> Luyến Thiên Thiên Vũ: hai ngày nữa khóa phục chiến sẽ bắt đầu, chỉ các cặp phu thê mới có thể tham gia, phần thưởng chính là thần thú đó, ngươi đã suy nghĩ về đề nghị lần trước của ta chưa.
Có vài lời nói không biết có nên nói hay không.
Ai đó trợn mắt, không thể nhận ra đây là tình huống gì nữa, bàn tay túm lấy con chuột, kich vào khung đối thoại sau đó gõ chữ rầm rầm.
[tư liệu'> Sinh Hoạt 0322: thật có lỗi, vẫn là không cần, cám ơn.
Chỉ mấy chữ đơn giản trong nháy mắt lại khiến ai đó tâm tình tốt hẳn lên, nhếch môi cười hắc hắc. “Nào, chúng ta kết hôn đi!”
Ánh mắt sắc nhọn chém qua: “Tự anh đi đi.”
Nói xong, cũng không thèm nhìn anh,trực tiếp rời ghế ra chỗ