Polly po-cket
Khi đại thần gặp đại thần

Khi đại thần gặp đại thần

Tác giả: Quỷ Quái Muội

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326751

Bình chọn: 9.5.00/10/675 lượt.

g nào đã bị một đôi môi ấm áp bịt chặt miệng, mạnh mẽ tấn công. Diệp Hân Mạch tay chân vung vẩy vài cái, giãy dụa không thàng công đành chậm rãi vòng tay ôm lấy eo anh…

Bản thân cô cũng không nhớ rõ, đã bao lâu rồi mình không có cảm giác ấm áp thế này.

“Anh rất nhớ em”. Dục vọng hừng hực bị dồn nén, trong nhịp thở hỗn loạn anh khẽ thì thầm. Thật sự, anh nhớ cô, rất rất nhớ…

Diệp Hân Mạch thở nhẹ, nhiệt tình của anh dường như hòa tan băng giá trong lòng cô suốt mười năm qua. Cô vỗ nhè nhẹ lên lưng anh, không nói lời nào.

“Anh sai rồi…” Cổ họng như bị thứ gì đó ngăn lại, anh chợt thấy giận chính bản thân mình .”Anh không nên vô duyên vô cớ nổi giận…”

Còn chưa nói xong, trên môi đột nhiên truyền tới cảm giác mát lạnh khiến anh quên cả phản ứng. Cô đang chủ động hôn anh sao?!!

Cúi đầu nhìn khuôn mặt mang chút nghịch ngợm kia, anh mới bật cười, từ từ giành lại thế chủ động, hung hăng ngăn chặn đôi môi cô, công thành lược địa một phen. Tận đến khi cô lần nữa bị anh ép đến nỗi hít thở không thông, mắt hoa mày váng, thở hổn hển anh mới khắc chế chính mình, lưu luyến dời môi xuống cái cổ trắng ngần.

“Hân Mạch, về sau không cho phép em không để ý tới anh…”

“Về sau, nếu anh nóng giận, em không được để anh bỏ đi…”

“Nếu anh không có mặt, không được để ý người đàn ông khác…”

“Sau này chỉ cho phép em quan tâm tới một mình anh…”

Lục Thủy Hàn lải nhải một hồi, còn đạng suy nghĩ xem có cần bổ sung gì nữa không, bên tai đột nhiên truyền đến một âm thanh rất nhỏ: “Được, em đồng ý.”

Lục Thủy Hàn hai cánh tay run run, tăng thêm lực ôm chặt cô vào lòng. Thật lâu sau, anh mới nói: “Hân Mạch, em có biết em đang nói gì không?”

“Em biết.” Diệp Hân Mạch nắm chặt áo phía sau lưng anh, hai người ôm nhau thật ấm áp khiến cô lưu luyến không muốn buông tay.

“Em…” Lục Thủy Hàn cẩn thận dè dặt đẩy Hân Mạch lùi ra, nhìn chằm chằm vào mắt cô .”Em đồng ý rồi, sau này không được đổi ý đâu đó…”

Cô ngẩng đầu lẳng lặng nhìn anh, đôi mắt đen thoạt nhìn thì lạnh nhạt nhưng hai má đã đỏ hồng thẹn thùng, đôi môi khẽ mấp máy .”Vâng.”

“Em…”. Cô cứ như vậy khẳng định đáp lại, cũng khiến cho anh nhất thời không biết phải làm sao. Ban đầu là tức giận, sau đó là ngạc nhiên và hạnh phúc vỡ oà trong trái tim khi cô đồng ý. Trái tim anh chưa bao giờ trải qua nhiều cung bậc cảm xúc đến thế. Nếu như đây chỉ là một giấc mơ, anh muốn mình đừng bao giờ tỉnh lại. “Em đồng ý làm bạn gái anh sao?”

Trong giây lát, cô chần chừ, không nói.

Hai tay Lục Thủy Hàn đang đặt trên vai cô chợt cứng đờ. Cảm giác lạnh lẽo dần xâm chiếm trái tim anh

“Em… Không biết.” Thật lâu sau, cô mới nhẹ nhàng mở miệng.

Quả nhiên, cô ấy vẫn chưa đồng ý. Không, không biết… Không đúng, cô ấy không nói là không muốn, chỉ là không biết thôi!! “Ý em là…em chưa từng làm bạn gái người khác, cho nên không biết sao?”. Lục Thủy Hàn nửa lo lắng nửa mong đợi nhìn cô, thấy cô cụp mắt gật đầu thì không khỏi vui mừng.”Cho nên, em sợ anh khi thấy em không thế nào làm một người bạn gái tốt sẽ rời bỏ em sao?”

Diệp Hân Mạch cứng đờ người, cái tên này trình độ tự sướng thật là cao!! Nhưng lời anh nói cũng có ít nhiều sự thật, bản thân cô không phải vì sợ không làm được những việc một cô bạn gái cần làm, cho nên không dám nói chuyện yêu đương sao?

Thấy Hân Mạch lại gật đầu, Lục Thủy Hàn tâm tình muốn bay lên. Cái này không phải có nghĩa là, cô ấy cũng thích anh sao? “Nói anh nghe, em có thích anh chút nào không?”

Diệp Hân Mạch lần thứ hai đứng hình, người này sao có thể trắng trợn đến thế. Cô nghiêng đầu nghĩ rất lâu, mình có thích anh không? Có, nhưng anh rõ ràng không phải hình mẫu cô thích. Không có, nhưng vì cái gì thời gian vắng anh cô lại rất không thoải mái? “Em không biết nữa.”

“Này, thế…em có đồng ý để anh thích em không…”. Lục Thủy Hàn siêu cấp mặt dày lần này cũng phải hạ giọng nói nhỏ, đáng ghét, trước kia đối với đám phụ nữ kia nói cả trăm câu “anh yêu em” cũng không thể so vơi một câu “anh thích em” lúc này!!

Anh ấy thích mình sao? Diệp Hân Mạch mở to mắt nhìn lại, ai đó bị cô nhìn thì chột dạ, nghiêng đầu qua một bên, hoảng loạn nói: “Nếu em không đồng ý thì quên đi…Chúng ta quay về như trước kia, có được không?”. Anh thật lòng cũng muốn tiến thêm một bước!! Nhưng mà tại sao đúng lúc then chốt này lại không có dũng khí? Vừa rồi còn hùng hổ lôi lôi kéo kéo con nhà người ta. Hiện tại thì … Lục Thủy Hàn! Sao tự nhiên lại biến thành một người nhát gan thế này!!!!

————————————————–

[1'>. Cái này nàng nào đọc đam mỹ sẽ hiểu nè, là công với thụ ý mà

“Vậy … em có đồng ý để anh thích em không…”. Lục Thủy Hàn siêu cấp mặt dày lầnnày cũng phải hạ giọng nói nhỏ, đáng ghét, trước kia đối với những người phụ nữ khc nói cả trăm câu “anh yêu em” cũng không thể so với một câu “anh thích em” lúc này!!

Anh ấy thích mình sao? Diệp Hân Mạch mở to mắt nhìn lại, ai đó bị cô nhìn thì chột dạ, nghiêng đầu qua một bên, hoảng loạn nói: “Nếu em không đồng ý thì quên đi…Chúng ta quay về như trước kia, có được không?”. Anh thật lòng cũng muốn tiến thêm một bước!! Nhưng mà tại sao đúng lúc then chốt này