nh nghĩ lại chuyện cũ, trong lòng không khỏi cảm thán, lại theo ánh mắt cô nhìn lên bàn làm việc. Không phải là cái ly sứ của cô sao?. “Tôi vẫn chờ cô quay về lấy lại nó”. Anh ta đứng dậy, cầm chiếc ly lên, đưa tới trước mặt cô.
Không rõ lúc trước, vì sao công ty lại đưa ra quyết định như vậy, nhưng có lẽ đối với cô, đó cũng không hẳn là chuyện không tốt.
Hân Mạch gật đầu, không nói gì nữa. Trần Tự Vịnh bước thêm mấy bước, đem cái ly đặt trước mặt cô. Hân Mạch giật giật khoé môi, rốt cục vẫn vươn tay ra, đón lấy ly sứ, nhìn ngắm.
Trong phòng không khí trầm mặc, nhưng công ty Lôi Đình từ trên xuống dưới náo loạn muốn phát điên. Biên tập riêng của Mật Đại, thế nhưng lại dây dưa cùng một tiểu nữ sinh!! Tin tức này khiến đám biên tập nữ tức muốn nhảy dựng lên. “Rốt cuộc Mật Đại là công hay Sam Thụ vẫn là công đây”[1'> cùng một đống linh tinh. Đám biên tập nữ không nhịn được hung hăng nguyền rủa cái cô nàng kia, dám động vào người của Mật Đại là không được nha!!
“Cậu nói, cô gái ấy tên là tiểu Mạch sao?” Lục Thủy Hàn vừa mới nghỉ ngơi chỉnh đốn tư tưởng, ở nhà lăn qua lộn lại ngủ không được, mặt trời lên liền đến công ty. Vừa mới bước vào ban biên tập, liền nghe thấy mấy tin tức thú vị này. Rất tối, rất tốt, cô nàng này giỏi thật, cư nhiên thừa dịp Lão Tử không có mặt lại dám tới câu dẫn người đàn ông khác!!!
Ai đó nghiến răng nghiến lợi, hoàn toàn nghe không vào những lời khác, chỉ riêng câu “Bị đại biên tập Sam Thụ vứt bỏ” cũng đã đủ khiến anh giận sôi gan đến mất đi lý trí. Anh mỗi ngày đều ở nhà bi thương ai oán, cô nàng này lại nhàn rỗi chạy đi tìm nam nhân khác!!
Rồi xem, anh làm thế nào dạy dỗ cô!!
Lục Thủy Hàn một bên nổi giận lôi đình, đi lên lầu tám, một bên vắt óc nghĩ xem nên trừng phạt thế nào mới hả. Gấp gáp hừng hực tiến công hang ổ của Trần Tự Vịnh. Lên đến nơi, bỏ qua lời hỏi thăm của nhân viên tạp vụ, Lục Thủy Hàn đảo mắt dạo quanh thì nhìn thấy trong văn phòng, người mà mình nhớ mong suốt mấy ngày qua đang cầm trên tay cái ly bảo bối của Trần Tự Vịnh, vẻ mặt si mê.
“Diệp Hân Mạch!!”
Diệp Hân Mạch đang đắm chìm trong những hồi ức cũ, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng quát như sấm. Cô kinh ngạc quay đầu lại: “Sao lại là anh?”
“Tại sao không thể là anh?”Lục Thủy Hàn híp con ngươi nhìn chằm chằm Diệp Hân Mạch. Mới vài ngày không gặp, tại sao lại gầy đi nhiều như thế, có phải là không chịu ăn cơm, hay là lại thức đêm, hay là … Cũng như anh, nghĩ ngợi đến nỗi ngủ không được?…
Trần Tự Vịnh vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy LụcThủy Hàn, bọn họ quen nhau sao?
Chính tại thời điểm Trần Tự Vịnh còn đang sững sờ, Diệp Hân Mạch đã đứng lên, đem cái ly đặt lên bàn.”Cứ như vậy đi! Vật này, để anh giữ vẫn là tốt nhất…”. Sau khi thở dài một hơi, cô mới cười cười: “Tôi cần phải đi rồi.”
“Được, để tôi tiễn cô.”
Hai người này căn bản là coi thường anh đây mà!!
Lục Thủy Hàn thiếu chút nữa là giận điên lên, cảm thấy bây giờ đỉnh đầu hẳn là đang bốc khói nghi ngút. Anh liền đưa tay túm lấy Diệp Hân Mạch, kéo ra ngoài.
Mặc kệ em có đồng ý hay không, thực sự anh rất thích em.
“Anh làm cái gì thế hả?” DiệpHân Mạch bị kéo đến nỗi lảo đảo, đứng không vững.
“Anh làm gì?” Lục Thủy Hàn lớn tiếng hỏi lại, khuôn mặt tuấn tú vì tức giận mà mất đi phong thái thường ngày. “Hân Mạch!! Sao em không tự hỏi bản thân đang làm cái gì?”
Cô nói không nên lời, chỉ đành trợn trắng mắt, cổ tay bị kéo tới phát đau, nhưng cũng chẳng buồn nói đạo lý với cái kẻ đang phát điên này. Nhưng như vậy chính là không quan tâm, Lục Thủy Hàn cảm thấy mình lại một lần nữa bị coi thường, tâm trạng kích động đến cực hạn, cũng chẳng buồn để ý trong đại sảnh có bao nhiêu người đang chờ xem kịch hay, đẩy Diệp Hân Mạch về phía tường, dùng thân thể mình chặn cô lại.
“Em thật đáng chết, đừng tưởng rằng là Mật Đại thì có thể cùng Sam Thụ mắt đưa mày lại!!! Em là người phụ nữ của anh!!!”
Sự tức giận của Lục Thủy Hàn như sóng dữ cuồn cuộn đánh về phía Diệp Hân Mạch, cô mở lớn mắt, nhìn sâu vào đôi mắt đen của anh, thái độ này thật sự khiến cô có chút kinh hoàng.
Chỉ một câu nói này cũng đủ khiến người trong ban biên tập điên cuồng!! Mật Đại là nữ? Mật Đại hoá ra là cô gái thoạt nhìn mới hai mươi kia sao? Mật Đại cùng tổng biên mảng tiểu thuyết tình cảm có gian tình sao?…
Mọi người bỗng cảm thấy thế giới này không có gì là chân thật hết.
“Được rồi, chúng ta về nhà nói chuyện”. Khẽ nói thầm vào đôi tai vì tức giận mà đỏ ửng lên của Lục Thủy Hàn, Hân Mạch đưa mắt nhìn đám người đã đờ đẫn phía sau, thật sự không nghĩ sẽ cùng anh ở đây diễn kịch. Cô hắng giọng, xoay tay lại vỗ vỗ lên lưng anh. “Nè, anh đang đè lên em đó.”
Giọng nói quen thuộc pha thêm chút hờn giận ngay lập tức kéo lý trý Lục Thủy Hàn quay trở về, buông cô ra nhưng lại thuận thế bắt lấy bàn tay cô. Cô ấy vừa mới nói gì, chúng ta về nhà sao?
Khóe miệng bất giác cong lên, bốn ngày buồn bực vừa qua cũng bởi vì một câu này mà tan biến hết. Cô nói, chúng ta về nhà. Cô ấy nói, chúng ta… Về nhà.
Diệp Hân Mạch bị kéo xuống lầu dưới, bị anh nửa ôm nửa kéo đưa vào phòng. Còn chưa kịp nói tiến
