một vấn đề là bên đó yêu cầu Mật Đại nhất định phải tham gia…” Nói đến đây, Lục Thủy Hàn liền thấy khó chịu.
Cô nàng đáng chết này!! Đến giờ cũng chưa thèm gọi liên lạc với anh, được lắm, anh tuy biết là cô không dùng điện thoại di động, nhưng anh cũng rất chu đáo lên game tìm mà!! Kết quả thế nào? Cô cư nhiên chỉ lo đào tài liệu không để ý đến anh!! Không lẽ anh cứ thế xông lên làm phiền sao?
“Chuyện này e rằng hơi khó!”
Anh cũng biết là khó sao? Lục Thủy Hàn bất mãn đưa mắt nhìn boss đại nhân, đột nhiên phát hiện anh ta mặt mày nhăn nhó, tựa như đang suy nghĩ chuyện gì khó khăn lắm.
“Mật Đại nói … cô ấy sẽ không tham gia cuộc thi này, không có biện pháp khác sao?” Bạch Mạc Nhiên trầm ngâm một hồi, hỏi lại.
Lục Thủy Hàn đầu óc tự nhiên oanh một tiếng.
Bạch tổng tài biết Mật Đại sao? Bạch Mạc Nhiên có quen Diệp Hân Mạch à? Hay là, Diệp Hân Mạch bởi vì anh ta mà không chịu để người khác tiếp cận mình?
Lục Thủy Hàn đánh giá đại boss từ trên xuống dưới, âu phục xám trắng sang trọng, tuy nhiên không hề làm mất vẻ cường tráng, phong độ. Ngũ quan hài hoà, nụ cười như gió xuân cộng thêm hai hàng lông mày kiên định khiến người ta có cảm giác xa vời, không thể chạm tới.
Hệ thống công ty Lôi Đình là do một tay cha Bạch Mặc Nhiên gây dựng, tuy là tiếp nhận sự nghiệp từ người đi trước nhưng anh ta là người có tài, hơn nữa đối với văn học trình độ cảm thụ cũng khá cao. Bởi vậy nói Lôi Đình phát triển được như ngày hôm nay là nhờ anh ta quả thật không sai.
Nếu như, mình so với anh ta, có bao nhiêu phần trăm chiến thắng đây?
Lục Thủy Hàn ước lượng, có lẽ chỉ khoảng 30% thôi. Nghĩ đến thế, tổng biên Lục trong lòng lạnh lẽo, đầu óc cũng đóng băng luôn, quên cả chuyện trả lời câu hỏi của boss.
“Tổng biên Lục?” Bạch Mạc Nhiên khẽ cau mày, đánh thức ai đó đang tâm hồn treo ngược cành cây.
Lục Thủy Hàn cuống quýt hoàn hồn:”Tổng tài, có việc gì?”
“Tôi vừa nói…” Bạch Mạc Nhiên định nói tiếp chuyện của Mật Đại, đột nhiên lại vòng vo: “Thôi quên đi, xem cậu hôm nay tinh thần không tốt, nếu có việc thì nghỉ sớm đi! Đừng quá gắng sức, không tốt cho thân thể.”
“Tôi biết, cám ơn đã quan tâm.”
“Uh, hôm nay cứ như vậy đi… À, nhân tiện có chuyện cần nói, lần trước, chuyện vị hôn thê của tôi, cậu không cần phải can thiệp nữa. Bởi vì bút danh của cô ấy…”. Anh ta đến giờ vẫn còn chưa biết à? Bạch Mạc Nhiên xấu hổ đỏ mặt, rất là bối rối.
Lục Thủy Hàn gật đầu tỏ vẻ đã rõ, sau đó liền tiễn tổng tài đại nhân ra cửa. Tâm hồn trôi nổi trở lại trước máy tính, vừa nhìn màn hình, nhất thời choáng váng.
Cái gì đây hả trời?
Hệ thống chết tiệt tự nhiên gửi đến mấy dòng thông báo.
[hệ thống'> Bởi vì bạn muốn cưỡng chế ly hôn, khấu trừ 888 ngân lượng chuyển tới Sinh Hoạt 0322 coi như phí bồi thường.
Cưỡng chế ly hôn đáng chết!! 888 ngân lượng đáng chết!! Anh lúc nào muốn cưỡng chế ly hôn? Lúc nào, lúc nào chứ? Lục Thủy Hàn giận sôi gan, thiếu chút nữa là đập cho cái máy tính một phát. Trong lòng rối loạn. Anh rõ ràng không có ý định cưỡng chế ly hôn mà, vì sao tự nhiên lại thành như thế này? Vì sao, vì sao a?!!
Anh cùng lắm là giận cô nàng kia không để ý đến mình, cho nên mới đùng đùng chạy tới chỗ Nguyệt lão đi một vòng, vừa mới cùng Nguyệt lão đối thoại mấy câu — không đúng, lúc ấy chẳng phải là lúc tổng tài gõ cửa sao? Chẳng lẽ, chẳng lẽ là…. trong lúc không để ý, mải đi mở cửa mà không cẩn thận nhấn nút xác nhận?
Đáng chết!! Lục Thủy Hàn cắn môi, hoảng loạn không nên xử lý thế nào đây. Lỡ cô cho rằng anh muốn đoạn tuyệt quan hệ với cô, cho nên không bao giờ để ý tới anh nữa thì sao? Cô phải chăng cảm thấy anh không để ý cô nữa, cho nên cũng chẳng thèm hỏi lại một câu!!! Cô ấy …
Còn chưa đến giờ tan tầm, Lục Thủy Hàn thất hồn lạc phách đã cuống quýt về nhà. Nằm trên giường lăn qua lộn lại rất lâu, không dám đến tìm cô, lại càng không dám online chơi game gây rối. Anh sợ thấy vẻ mặt lạnh nhạt, sợ rằng ngay cả chính mình cô cũng không cần nữa, anh sợ cô sẽ quên mất anh…
Trong đầu lộn xộn, cầm điện thoại lại không biết nên gọi cho ai.
Suy nghĩ chán chê, Lục Thủy Hàn ngủ lúc nào không biết. Sáng hôm sau tỉnh lại, đã hơn 10 giờ, dù sao cũng chưa muộn, hôm nay lại là ngày nghỉ, thôi thì ngủ tiếp vậy. Ngủ đến khi không ngủ nổi nữa, mới bò xuống bếp. Vừa vào bếp, đầu óc lại trống rỗng.
Cô ấy đã ăn cơm chưa? Hay là hiện giờ đang rất đói? Có phải lại không để ý thời gian?…
Uể oải ăn xong bữa cơm mới phát hiện ra mình không mang máy tính về. Đành phải đi lên giường, lăn tiếp.
Cô ấy đêm qua có lạnh không? Có lẽ lại không ngủ được, có lẽ lại thức suốt đêm, không chú ý tới thân thể chút nào …
Đang nghĩ ngợi, bỗng chuông điện thoại di động vang lên. Lẽ nào là cô ấy?
Lục Thủy Hàn hí hửng cầm điện thoại lên xem, hoá ra là ông anh họ quý hoá Lục Triển Bằng. “Có việc gì?”
“Tiểu Hàn, buổi tối có muốn đi chơi không, anh đang ở gần chỗ cậu ở nè, nghe nói mấy câu lạc bộ đêm bên này rất náo nhiệt nha!!”
“Không có hứng thú.”
“Hả, sao thế? Đừng mất hứng thế mà! Anh khó khăn lắm mới tới được đây đó!!”
“Đã nói là không có hứng”. Lục công tử quát t