XtGem Forum catalog
Khi đại thần gặp đại thần

Khi đại thần gặp đại thần

Tác giả: Quỷ Quái Muội

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326782

Bình chọn: 9.00/10/678 lượt.

cô?!! Cho nên cô nàng tên Diệp Hân Mạch này chính là Mật Đại ????

Lục Thủy Hàn nắm bản hợp đồng trong tay đến mức phát run, đầu óc vẫn quay cuồng : cô chính là Mật Đại, cô chính là Mật Đại, cô chính là Mật Đại… Không, cô thế nào lại có khả năng là Mật Đại? Mỗi ngày đều ngồi trước máy tính chơi game, không chịu làm việc đàng hoàng, thế nào lại chính là Mật Đại?!! Khó trách cô đối với anh lãnh đạm như vậy, khó trách cô luôn thanh cao như thế, cô …. là tác gia tiêu biểu năm 2010! Chính mình thân là tổng biên, gặp cô có khi còn phải tươi cười qùy gối ấy chứ!! Sự thật cứ như vậy đột nhiên mà tới khiến anh có chút phản ứng không kịp. Cô chính là Mật Đại a!! Còn mình chỉ có thể ở trong game vung tiền làm đại thần phá gia chi tử, thế nào lại có thể so sánh với cô đây?

Trong giây lát, lòng tự tôn của ai đó bị đả kích mãnh liệt. Anh trấn tĩnh, buông bản hợp đồng xuống, trở lại phòng ngủ, chui vào mền, mắt nhìn thẳng lên trần nhà. (đại thần tự kỷ oài.hehe)

Diệp Hân Mạch tắm rửa xong xuôi, trở về phòng ngủ, thấy ai đó nằm cứng ngắc như xác ướp không nhúc nhích, thì vô cùng hiếu kỳ, anh hôm nay không chơi game thăng cấp nữa sao? Bất quá, hiếu kỳ thì hiếu kỳ, cô cũng tiếp tục không nói gì, quay lại trước màn hình máy tính của mình , nhìn tiểu cô nương tóc ngắn màu lam, vẫn chăm chỉ thu thập nguyên liệu. Lại có trên kênh [thế giới'>, có một con cá béo đợi cô rất nhiều ngày rồi. Có lẽ đang điên cuồng tìm Chủ gian hàng lần trước cũng nên. Diệp Hân Mạch nhếch khóe miệng,đang muốn online thì “Hân Mạch!!”. Xác ướp giờ mới thèm lên tiếng này.

“Uh?”.

“Qua đây.”

“Làm gì?” DiệpHân Mạch quay đầu nhìn, cảm thấy hôm nay thần sắc anh có điểm gì đó hơi lạ, nghiêng đầu nhìn ngó một hồi rồi mới nghe lời leo lên giường. “Có chuyện gì sao?”

Lục Thủy Hàn nghe tiếng, gắt gao dán mắt vào cô, rốt cục nhìn chòng chọc đến nỗi thấy tóc gáy Hân Mạch dựng hết cả lên mới duỗi tay kéo cô ôm vào lòng. Một tay giữ eo, một tay giữ sau gáy, chuẩn xác tìm đến đôi môi đỏ hồng, liều mạng hôn, đầu lưỡi cuốn vào trong miệng cô, đoạt hết không khí…..

“Ưm…Ưm….”. Diệp Hân Mạch thấy mình sắp chết ngạt đến nơi, vội vàng phản kháng, nhưng không hề có hiệu quả. Ngược lại sự phản kháng yếu ớt của cô lại khiến nụ hôn của anh thêm phần mạnh mẽ. Dường như chưa đủ thoả mãn, Lục Thuỷ Hàn xoay người một cái, đè Hân Mạch xuống giường, đôi môi vẫn mãnh liệt còn hai tay lại điên cuồng cởi áo ngủ của cô.

Diệp Hân Mạch lúc này không khỏi kinh ngạc, bình thường anh đâu có thế này, hôm nay rốt cuộc là gặp phải chuyện gì a? Chân anh hung hăng đè chặt chân cô, bàn tay nóng rực nhanh nhẹn cởi bỏ quần áo, tiến lên trên, ôm sát nơi đầy đặn mềm mại trước ngực cô… Một cảm xúc mãnh liệt từ trước ngực truyền vào não bộ, Diệp Hân Mạch hoảng loạn muốn đẩy tay anh ra, nhưng tốn côngvô ích, muốn lên tiếng thì miệng vẫn bị đôi môi anh giữ chặt… Bàn tay trên thân thể Hân Mạch chạy loạn một hồi, từ cuồng loạn dần trở nên chậm rãi, nhẹ nhàng, ngay cả nụ hôn của cũng bắt đầu nhu hòa. Bàn tay anh khơi mào dục vọng, dần dần tập kích các giác quan của cô. Kỹ xảo của anh, luôn rất thành thục…

Thân thể nóng rực bên dưới khiến Hân Mạch hoang mang, phản kháng yếu dần. Đầu óc hỗn loạn, cánh môi mềm nhẹ dần dịch xuống phía dưới, thay thế cho bàn tay, không ngừng kích thích cô.

“Ưm…”. Sau khi rên nhẹ một tiếng, Hân Mạch bị chính âm thanh thỏa mãn của mình dọa cho hoảng sợ, lý trí đột nhiên trở về. Nhận thức rõ tình cảnh hiện tại, cô nhíu mày.”Anh làm gì thế?”. Thanh âm lạnh nhạt không giấu được sự run rẩy, nhưng qua tai người khác lại mang một ý nghĩa khác – là cô vẫn tỉnh táo, trấn định và không hề quan tâm. Không quan tâm chút nào sao? Lục Thủy Hàn đột nhiên bị mấy chữ này đả kích khiến tim đập dồn dập. “Tôi cho rằng anh còn nhớ chúng ta đã giao ước những gì”. Âm thanh lãnh đạm vang lên lần thứ hai. Không hề oán trách, không hề chỉ trích, cũng không khóc lóc. Chỉ nhắc nhở anh, tại đây, anh từng đáp ứng một giao ước đáng ghét. Anh không thể đụng vào cô, không thể thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch là biến cô thành người phụ nữ của anh…

Trái tim đập điên cuồng, thân thể mềm mại bên dưới vẫn có sức quyến rũ rất lớn, giống như hoa anh túc, mỹ lệ mà độc hại.

Anh muốn tiến tới nhưng cô lại không cho anh cơ hội. “Được, xem ra hôm nay tâm tình anh không tốt, mau ngủ sớm đi!”

Ngủ đi ngủ đi! Tác dụng của anh chỉ có nhiêu đó thôi, ngoại trừ làm bảo mẫu nấu cơm thì là làm ấm giường. Anh chỉ là một công cụ, một người giúp cô sinh tồn, mà tất nhiên, vẫn là chính anh tự thân đưa tới cửa… Lục Thủy Hàn càng nghĩ càng cảm thấy rất đau xót, vì thế đầu óc nóng lên, cứ thế bò xuống khỏi giường, mặc quần áo, chụp lấy chìa khóa… Đi ra cửa.

“Loảng xoảng” một tiếng, tiếng cửa sắt bị đá tung vang lên trong bóng đêm.

Diệp Hân Mạch im lặng nhìn trần nhà, này nha, hôm nay anh uống nhầm thuốc à? Tự nhiên trước ngực có cảm giác mát mát. Nhìn xuống thì thấy áo ngủ đã bị lột mất, đầu óc ban nãy bị anh làm cho rối loạn hết cả. Đã thấy rõ ràng, nhưng lười đứng dậy nên cô cứ thế quấn chăn ngủ thật say.

Vào lúc cô đang n