“Mệt á?”. Tiểu Trà Trà ngây người, sau đó lập tức toe toét cười: “Hì hì, bạn trai tôi là đại biến thái, mỗi ngày đều bắt tôi chạy bộ nửa giờ lúc sáng sớm, leo núi thế này chỉ là chuyện nhỏ, không làm khó được tôi đâu!!”
“…” . Không ngờ là đã có bạn trai. Diệp Hân Mạch ngậm miệng, quyết định không thèm so đo với trẻ con.(có muốn chị cũng chả so được đâu ạ.).
Tiểu Trà Trà thật ra cũng rất dễ thương, thấy Hân Mạch mệt mỏi, liền đưa tay đỡ cô. Diệp Hân Mạch thấy cô nàng tuy rằng gương mặt đỏ bừng, nhưng tinh thần nhiệt tình quả thật rất cao. Nhờ Tiểu Trà Trà hết lôi lại kéo, Diệp Hân Mạch dù chật vật nhưng cũng leo thêm được một đoạn khá dài, xem ra thì không bị mọi người bỏ lại phía sau.
“Hề Hề, cô nhìn anh chàng kia xem, đẹp trai quá đi!” Tiểu Trà Trà đột nhiên chỉ vào một người đang nghỉ chân bên phiến đá ven đường.
Diệp Hân Mạch liếc qua, hoá ra là người lúc nãy vừa nói chuyện với cô. Gương mặt cũng khá ưa nhìn, có điều sau một hồi leo tới leo lui, bây giờ nhăn nhăn nhó nhó khiến nhìn vào có chút buồn cười.
“Không biết là biên tập hay tác giả nhỉ!! Thực không nghĩ ra, bây giờ còn có người phong độ như vậy, mọi người đều nói, người viết văn diện mạo rất là khó coi nha…” Tiểu Trà Trà tiếp tục nói say mê.
Đẹp trai thì sao, dù gì cũng chẳng đến mức xuất trần thoát tục… Diệp Hân Mạch ngây người, tự nhiên sao lại nghĩ đến anh ta làm gì chứ. Khẽ cúi đầu, cười một tiếng, cô vẫn nên cảm ơn anh ta, đúng không nhỉ?
Mọi người đi thêm khoảng 1h nữa, cuối cùng cũng đã leo tới đỉnh núi. Vừa lên đến đỉnh, tất cả mọi người không nói gì, chỉ đứng đó nhìn ra xa, ngắm nhìn đồi núi trập trùng ẩn hiện sau mây mù. Thật là một cảnh đẹp khó quên. Diệp Hân Mạch đột nhiên nhận ra, người sắp xếp hoạt động này muốn hàm ý: Nhân sinh, tựa như một ngọn núi, chỉ khi lên đến đỉnh, mới biết mình nhỏ bé thế nào…
Tiểu Trà Trà cũng đã bị mây núi làm cho rung động, há hốc miệng, hết nhìn đông lại nhìn tây, hận không thể đem cả ngọn núi đặt trước mắt mình.
Nhìn một lúc lâu, nhóm biên tập tuyên bố có thể ăn cơm dã ngoại, rồi lôi ra cả mấy túi du lịch to tướng. Cũng dễ hiểu thôi, chỗ này cũng phải tới gần hai trăm người, mỗi người một chút thì khi gom cả lại cũng thành 1 đống lớn.
Diệp Hân Mạch cùng Tiểu Trà Trà cầm phần ăn của mình, nhìn ngó xung quanh tìm chỗ ngồi. Bữa sáng là bánh ngọt và sữa. Hân Mạch vừa ăn vừa đảo mắt qua đám người tìm Trần Tự Vịnh, có điều ở đây nhiều người quá, cô không thể tìm thấy.
Ăn xong, Tiểu Trà Trà đề nghị đứng dậy đi loanh quanh. Hân Mạch nhún vai, liền cùng cô nàng nhân lúc mọi người đang tán chuyện đi ra ngoài, không lâu sau liền đem những lời bàn luận bỏ lại sau lưng. Rừng cây vắng vẻ, tiếng bước chân của hai cô gái nghe vô cùng trống vắng.
“Hề Hề, không khí nơi này thật trong lành!!” Tiểu Trà Trà ríu rít như trẻ con, hết níu chỗ này lại túm chỗ kia, gương mặt vui mừng hết sức, khiến Hân Mạch vô cùng hâm mộ. Đã rất lâu rồi cô chưa hề vui vẻ như vậy.
“Hề Hề, nhìn xem, ở đó có con sông kìa!!”. Đột nhiên, Tiểu Trà Trà kinh ngạc chỉ trỏ rồi quay đầu nói vọng ra.
Diệp Hân Mạch đi qua xem, thấy tiếng nước chảy róc rách tràn ngập, vui vẻ cười :”Quả nhiên là một con sông!!”
Đúng vậy, là một dòng sông sóng cuồn cuộn chảy về hạ
Chương 03-04
Chương 03: Mọi người vây nhục (p.1)
Diệp Hân Mạch đứng dậy đi rót một ly nước nóng, áp hai tay vào thành ly , cảm giác ấm áp truyền đến, lúc này ấm ức trong lòng mới dần dịu lại. Thật may, người kết hôn với mình cũng không phải kẻ ngốc
Chờ cô trở lại trước màn hình máy tính, kênh [phụ cận'> đã hết lỗi. Diệp Hân Mạch khẽ nhếch khoé miệng, từ khi cô mua “căn nhà” này đến nay chưa từng náo nhiệt như vậy. Có lẽ bởi khu này chỉ có 108 căn phòng hoa lệ, do “ông xã”” cô tặng cho. Cô từng nghĩ, người này vì sao lại kết hôn với mình chứ???
Khi ấy, cô mới cấp 20, [cưỡi lừa tìm tức phụ'> liếc mắt trông thấy liền hỏi cô đã có ông xã chưa, khi biết cô còn độc thân liền ngay lập tức đưa đến chỗ Nguyệt lão. Mà khi ấy, anh ta đã cấp 89, là đệ nhị cao thủ nổi danh toàn server. Tuy cô không biết rõ anh ta nhưng cũng hiểu được một điều, cấp cat như vậy hẳn không phải là kẻ tầm thường.
Chỉ là, một đại thần cao cấp như thế sao tự nhiên vừa gặp một người chơi mới như cô đã lập tức muốn kết hôn? Nghĩ thế nào cũng không thông nhưng cô cũng chưa từng đem chuyện này thắc mắc với anh ta
Lúc kết hôn cũng không hề cầu kì, Diệp Hân Mạch nhớ mang máng, lúc ấy trời tối, anh ta một thân áo trắng phiêu phiêu, còn cô thì bố y rách nát vì vừa bị Boss đánh te tua đứng trước mặt một ông lão râu tóc bạc trắng trịnh trọng hứa hẹn. Đây là lần đầu tiên cô chơi game, đùa chứ nghe như trong tiểu thuyết vậy.
Lúc mới chơi cô rất không hài lòng với việc công ty phát hàng game thay đổi lịch sử quá đáng, như vậy chẳng ra làm sao cả, lại tìm không thấy lý dP để thích Toái Thiên Tinh. Nhưng sau hôn lễ, cô vẫn tiếp tục chơi một thời gian khá dài. Mười một tháng, gần một năm…
Trong thời gian này, anh ta mua chP cô rất nhiều thứ, mua trang bị, mua tài liệu để làm nhiệm vụ, mua qiần áo này nọ…..Kiểu tặng quà này