sóng trước chết trên bờ cát a!”
“Đừng có nói bậy!”. JOJO cấu véo một phen trên mu bàn tay cô nàng, cười hờn dỗi.
Bị coi thường rất lâu, Lục đại thần có chút không hiểu nổi tình trạng hiện tại, nắm lấy tay Diệp Hân Mạch hờ hững nhìn hai nữ nhân trước mắt, gương mặt không vui cũng chẳng buồn.
Rốt cục, JoJo cũng bắt đầu chú ý đến ai đó bị bỏ xó: “Reims a! Anh không cần phải lo lắng. Em và Lily chẳng thể so được với cô ấy đâu!”. Lily cười như hồ ly thành tinh, móng tay đỏ tươi lại lay động, khẽ xua tay rồi gật gật đầu.
Lục Thủy Hàn khẩn trương nắm bàn tay lạnh buốt, không dám nặng lời: “Thực xin lỗi, Lily, vừa rồi là anh quá nặng lời. Nhưng anh nghĩ chúng ta thật sự không cần bới móc thời gian trước kia nữa…”
“Thật đáng tiếc a.” Lily bày ra vẻ mặt tiếc, chép chép miệng.
“Ai, ánh mắt thực không tốt chút nào”. JoJo nhẫn nại nhún vai, cũng là một vẻ mặt tiếc nuối: “Kỳ thật, Reims à, bọn em thực sự đối với anh là nhớ mãi không quên đó … Có điều, anh đã cảm thấy chúng ta không còn tình nghĩa gì nữa thì tốt nhất là cũng nên thôi đi!”
“Không thiếu đàn ông vây quanh bọn em đâu nha, đẩy ra còn không hết ấy chứ!”. Lily đáp một câu, khiến Lục Thủy Hàn cười khổ không thôi.
“Sau này có hối hận cũng đừng đến tìm bọn em mà tố khổ nha!”. JoJo cười gian trá, chẳng hề giống một cô gái vừa bị vứt bỏ chút nào. Mà có lẽ, trong mắt hai người họ, đàn ông cùng lắm cũng chỉ là một bộ y phục mà thôi!
Cầm được thì cũng buông được, đó chính là nguyên tắc của họ.
“Học muội à, phải nhớ rõ tên đàn ông này việc xấu nhiều vô kể đó nha…”. Lily lập tức nói tiếp: “Còn có …”
“James nói, chờ hai người chia tay, anh ta liền mang anh đi tìm chúng em đó…” JoJo quay lại nói với Lục Thủy Hàn. Quả nhiên, không hổ là bạn bè, hai người kẻ xướng người hoạ, không khiến một nam một nữ trước mặt này nói cho tức điên thì không thể bỏ qua.
Lục Thủy Hàn mặt mũi lạnh lùng như thể đóng băng, tên “anh họ” xấu xa kia dám đâm sau lưng mình thế này đây.
“Cho nên, học muội cần phải coi chừng anh ấy cẩn thận nha!! Tỷ tỷ không giúp gì được nữa rồi!”. Lily chớp chớp mắt, đứng dậy.
JoJo đuổi kịp, hướng Lục Thủy Hàn nói: “JoJo và Lily, dù không to tát nhưng cũng tuyệt không phải kẻ tầm thường, bị đùa bỡn trong tay anh là 1 sự sỉ nhục. Nhưng từ hôm nay trở đi,trong trí nhớ này sẽ không còn ai là Reims nữa…”. Nói xong, hơi dừng lại một chút, hướng mắt về phía bóng dáng nhỏ bé, cười mị hoặc: “Nhưng có lẽ, Tiểu Bạch sẽ không dễ dàng thả người đi như vậy đâu …”
Bàn tay Lục Thủy Hàn run lên, túm chặt khiến bàn tay nhỏ bé phát đau.
Sau đó chăm chú nhìn hai cô yêu nữ quyến rũ kia rời đi.
“Buông tay ra”. Lực đạo hoàn toàn không kiềm chế khiến Hân Mạch đau đến nhíu mày.
Ai ngờ, bàn tay kia không có nghe lời, trái lại càng nắm chặt hơn. “Em và Bạch Mặc Nhiên thực sự…”
Diệp Hân Mạch mắt trợn trắng: “Đau.”
Lục Thủy Hàn lúc này mới cuống quít buông tay, mang trên mặt vẻ tự trách (giả vờ): “Đúng rồi, thực xin lỗi…”
“Bộ dáng hiện tại của anh thật sự rất ngốc”. Sau khi xoa xoa mu bàn tay, Hân Mạch lại tiếp tục uống trà, không chút kiêng nể mà nhận xét trắng trợn.
Ai đó thất thần, không khỏi cười khổ. Mình đang nghe về chuyện cũ của cô ấy với người đàn ông khác, bình tĩnh được mới là lạ đó. Nhưng thấy anh giận như vậy mà…. Cô không để ý chút nào sao….. Vẫn là không quan tâm sao?
“Hân Mạch, em không giận chứ?”
“Giận?”. Không rõ là đang nghĩ gì, Hân Mach khẽ nghiêng đầu, lại thoáng thấy bóng nhân viên phục vụ đang đi tới.
Có người ngoài ở đây, hai người tiếp tục duy trì trạng thái trầm mặc.
Người phục vụ đưa mấy đĩa đồ ăn lên bàn. “Xin mời anh chị.”
Lục Thuỷ Hàn một bên nghịch lọ gia vị, một bên nói: “Hai cô ấy….. Em không bận tâm chút nào sao?”
“Có liên quan gì đến em đâu cơ chứ”
“Em…”. Lục Thuỷ Hàn bỗng dưng dừng tay, khuôn mặt tuấn tú vì thất vọng và giận giữ mà biến sắc, trừng mắt nhìn Hân Mạch vài giây, thấy cô không chút để ý lại bỗng nhiên nở nụ cười kỳ lạ, gắp một miếng rau đưa đến miệng cô: “Này, em ăn đi…”
Diệp Hân Mạch đưa mắt nhìn, bị màu sắc trắng trắng hồng hồng ấy hấp dẫn, hồn nhiên há miệng. Mới nhai một miếng đã nhăn nhó mặt mày, trừng mắt nhìn hung thủ (cái này chắc là trong rau có mù tạt, anh Hàn thâm nho lừa chị Mạch ăn)
Ai đó trắng trợn cười cười: “Anh còn tưởng em vẫn không có phản ứng chứ”.
Đôi mắt trong suốt ngân ngấn nước, thật muốn chửi mắng vài câu nhưng trong miệng toàn đò ăn nên không thể mở lời, đành vội vàng lấy một chiếc đĩa. Ah trời ơi, lão nương muốn nhổ ra a!!!!!
“Mau ăn thôi, ăn thôi!”. Ai đó lại làmbộ như chưa có gì xảy ra, đôi đũa trên tay hoạt động hết công suất, gắp hết món nọ đến món kia.
Hân Mạch nheô nheo mắt, bộ dáng lưu manh này thật khiến cô không vừa ý chút nào. Không để ai đó đắc ý hồi lâu, Hân Mạch vươn người lên, kéo cổ áo Lục Thuỷ Hàn, môi kề môi, nhẹ nhàng dùng lưỡi đẩy miếng rau đó sang miệng đối phương. Lục Thuỷ Hàn thời khắc đó như bị điện giật, toàn thân cứng đờ, không sao suy nghĩ được gì nữa.
Đến khi ý thức quay lại thì đã vô ý nuốt vào không ít, đầu lưỡi đưa đến cảm giác kích thích khiến anh trào cả n