Thư Đông tự không dám nói một lời,hốt hoảng lui ra sợ sệt đóng cửa lại.Chỉ nghe mấy tiếng loảng xoảng ầm ầm trong phòng,không biết là Mộ Dung Phong đập đồ gì.Thư Đông Tự không yên tâm nhìn qua khe cửa,chỉ thấy trên đất một mớ hỗn độn ,đèn ,điện thoại,tách trà ,bút mực các thứ trên bàn đều bị anh gạt hết xuống đất.Mộ Dung Phong tựa trên bàn cơ thể đang run mạnh,Thư Đông Tự không nhìn thấy vẻ mặt anh,vô cùng lo lắng.Mộ Dung Phong chầm chậm ngẩng đầu lên,mới ngẩng đầu lên cách bàn vài tấc lại bỗng nhiên “cộp” một tiếng,đập mạnh trán vào mặt bàn.Thư Đông Tự theo anh nhiều năm,chưa từng thấy anh mất tự chủ như thế.Anh tựa ở đó không động đậy chỉ có đều hơi rung rung.
Vì trong phòng rất ấm cho nên mở cửa sổ,gió thổi vào rèm cửa hơi lay động.Cánh tay anh tê đi giống như có mấy con kiến đang bò ở đó,một cảm giác ngứa ngáy kì lạ.
Cửa kính xe kéo xuống một chút nửa,gió thổi vào tóc cô lướt trên mặt anh,một cảm giác hơi nhột,như nhột đến tận trong tim.Trong mơ cô vẫn hơi chau mày,khóe miệng hơi chùng xuống ,trên môi dùng chút son Max factor,trong sáng lờ mờ chiếu qua từ cánh cửa xe,ánh lên trơn bóng như mật.
Trên tường Đào Phủ leo đầy cây mây,anh nhìn rất lâu,hóa ra mới nhận ra là hoa lăng tiêu,có mấy cành hoa nở sớm,màu vàng tươi đẹp,một khối nõn nà giống như chiếc cốc đá trên án thư của anh,lờ mờ trong sáng.Gió thổi qua ,cành hoa lay động,xung quanh yên lặng không người,chỉ có cô dựa trên vai,còn anh tình nguyện cả đời ngồi như thế.
Dường như mới chỉ hôm qua,hoa ra đã trôi qua lâu như vậy.
Lâu đến mức đã thành ước vọng của kiếp trước.
Một thư lạnh lẽo đang bò giữa mặt bàn và khuôn mặt anh,anh tưởng cả đời này sẽ không rơi lệ nữa,từ sau ngày mẹ mất,anh tưởng cả đời này không khóc nữa.Anh đã có nhiều thứ như vậy,cuộc đời vạn người mơ ước,thiên hạ vươn tay là với tới,anh từng đắc ý hăm hở giữa vòng bảo vệ của ngàn quân vạn mã,nhiều như thế,từng tưởng rằng nhiều như thế,hôm nay mới biết hóa ra là ông trời thương xót anh,vì thứ quan trọng nhất lại không thể giữ lại.
CHƯƠNG 30 (4)
Ngay cả dũng khí đi nhìn cô một cái anh cũng không có,anh yếu đuối như thế,chỉ có bản thân mới biết,bản thân anh yếu đuối nhường nào.Anh quan tâm đứa bé đó như vậy,còn cô vĩnh viễn không biết được,thật ra anh còn quan tâm cô hơn.Vì là con của cô nên anh mới quan tâm đến thế.Nhưng bây giờ mất hết rồi,đời này kiếp này anh không thể giử lại cô nữa.
Cô dùng cách thức tàn nhẫn mà tuyệt tình như thế,cắt đứt mọi thứ với anh.
Từ giờ về sau anh không thể ước mong hạnh phúc nữa.
Chương30.2
Trời đã sáng Tĩnh Uyển mơ mơ hồ hồ quay đầu lại,vệt mắt lạnh lẽo trên gối dính vào má,tuy đã qua lâu như vậy ,cảm giác đau đớn cắt ruột cắt tim dường như đã truyền đến từ cơ thể vào sâu trong đáy tim.Mỗi lần thở đều ầm ĩ đau đớn khiến người ta khó thở,cô chầm chậm mở mắt ra,trong khoảnh khắc tâm trạng thẩn thờ,cô thấy đau như thế đau đến mức đứt ruột đứt gan,cho rằng mình sắp chết.Cô cũng suýt chết rồi vì mất quá nhiều máu,tất cả nhiệt độ cơ thể đều chảy ra theo dòng máu đỏ,cô chỉ cảm thấy lạnh ,xung quanh lạnh như địa ngục,chỉ có tuyệt vọng.Dường như xung quanh đều là một biển mênh mang,đen đến vô cùng vô tận,chỉ có một mình cô chìm trong bóng tối và sự lạnh lẽo vô bờ bến,không bao giờ có ánh sáng,không bao giờ có bờ bến ấy.Cô dùng hết sức lực của cơ thể cũng không vùng vẫy ra được,đến tận lúc kiệt sức rồi hôn mê.
Y tá nghe thấy động tĩnh đến giúp cô dém lại góc chân,hỏi nhỏ: “Doãn tiểu thư cô còn nhớ tôi không?”.Cô mơ mơ hồ hồ,vốn nhìn không rõ khuôn mặt đó,chỉ nghe giọng nói của y tá như xa như gần: “Doãn tiểu thư tôi là Thập Thúy ,Nghiêm Thập Thúy,còn nhớ tôi không?”.
Thập Thúy…Nghiêm Thập Thúy là ai…cô mê mê man man lại ngủ thiếp đi.
Bác sĩ và y tá thỉnh thoảng đến thăm cô,trong phòng luôn âm u,ánh mặt trời chiếu vào từ cửa sổ phía Tây,mới khiến người ta biết một ngày đã trôi qua.Cô tỉnh dậy mấy lần,ánh mắt bác sĩ nói rõ mọi điều.Sau sự mất mát to lớn đó,đời này đã không còn gì liên quan đến anh nữa,thứ cắt đứt từ thịt da cô không chỉ là một sinh mệnh,mà là tất cả quá khứ với anh,cô không còn sức lực duy trì nữa.Giây phút nát gan nát tim nhất đó,nước mắt cô chảy tràn xuống,nức nở: “Mẹ…”,cứ thế lăn dài trên gối: “Mẹ…mẹ…”.
Y tá người Anh ngủ gật trên ghế nghe thấy động tĩnh,tỉnh dậy đo nhiệt độ cho cô,lại giúp cô đắp lại chăn,đang đi lấy máy đo huyết áp,bỗng nhiên giẫm phải một vật nho nhỏ trên nền nhà,nhấc chân lên xem hóa ra là chiếc đồng hồ quả quýt vàng.Y tá cuối người xuống nhặt lên,trên nắp đồng hồ vốn có một viên ngọc nhỏ,lấp lánh ánh sáng,y tá người Anh đó không kìm được “ôi” một tiếng,nói: “Đẹp quá.À,là của Patek Philippe”.
Những chuyện củ đó giống như đoàn tàu hỏa,ầm ầm lắp về phía cô.Trên tàu mùi thuốc lá trên môi anh…sân ga mưa lớn anh trơ mắt nhìn anh rời xa…mặt trời lặn,gió lạnh trên núi Càn Sơn…hoa nhài trên vạt áo…từng chiếc lá đỏ rơi từ trên đầu xuống,anh nói: “Anh sẽ cõng em cả đời….”.
Cuối cùng là kết thúc cả đời của anh và cô.Vận mệnh dứt khoát như thế,dùng cách đau đớn nhất có thể để cắt đứt sự do dự của cô,cô từng có chút