Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325510

Bình chọn: 7.5.00/10/551 lượt.

t,cuối cùng nghe anh dập điện thoại “cạch” một tiếng cô đợi rất lâu,khi trong căn phòng im lặng như tờ,không có âm thanh nữa,cô mới đẩy nhẹ cửa bước vào…Ập vào mắt là hình ảnh Mộ Dung Phong ngửa mặt nửa nằm trên sofa,mắt nhắm chân mày chau lại.Tay cô vô tình chạm vào cánh cửa gỗ hồ đào,tấm gỗ trơn nhẫn lành lạnh,ánh đèn trong phòng rất tối,khuôn mặt anh khuất trong bóng tối,mơ hồ nhìn không chân thật.

Cô nhớ lại ngày đó anh giúp cô cài đó hồng lên mái tóc,xinh đẹp thơm nồng,dường như vẫn đang nở ra trên hàng tóc mai.Thật ra trong phòng có cắm một bình hoa vãn ngọc hương ,thơm mát mê hồn.Cô liền thay đổi chủ ý,quay người lại lặng lẽ đi ra.

Mộ Dung Phong ngủ không đến hai tiếng đồng hồ,mơ hồ nghe thấy có người gọi nhỏ: “Cậu sáu,cậu sáu…”.Tâm trạng anh vốn không vui,ngái ngủ nên càng khó chịu,khua tay: “Tránh ra”.Người đó do dự nói: “Cậu sáu ,là tôi”.Giờ anh mới nhận ra đó là Thư Đông Tự,liền ngồi dậy day day chân mày hỏi: “sao thế?”.Thư Đông tự nói: “có tin của Doãn tiểu thư rồi”.Khuôn mặt Mộ Dung Phong vốn phờ phạc,nghe câu nói này ,trong chốc lát bật người đứng dậy hỏi: “tìm thấy ở đâu?”.Thư Đông Tự mạnh dạn nói: “Lúc nãy bác sĩ Stephen sai người đến báo,sáng nay anh ta tiếp nhận một bệnh nhân nữ,yêu cầu làm phẩu thuật phá thai.Bác sĩ stephen vốn xem ảnh qua báo,nhận ra là Doãn tiểu thư nên từ chối ngay.Doãn tiểu thư thấy anh ta không chịu nên liền đi ngay.Tôi đã phái người đi tìm khắp nơi,gồm cả bến tàu,ga tàu…”.

Thư Đông Tự nghe hơi thở nặng nề của Mộ Dung Phong,ngực thở dốc phập phồng,dường như đã phẫn nộ đến cực điểm,đang thấp thỏm không yên,Mộ Dung Phong đã cầm bình hoa gốm trên bàn trà lên, “loảng xoảng” một tiếng đập vở vụn,vẫn chưa hết giận.tiếp tục hất hết nệm lót trên ghế sofa xuống.Mấy chiếc nệm lót đó nhét đầy bông,rất nhẹ rơi tứ tung xuống đất,anh đá một cái ra rất xa,tức giận hét lên: “Tìm cho tôi!cho dù là lên trời xuống đất cũng tìm cô về cho tôi”.Gân xanh trên trán anh nổi lên,trong mắt vốn toàn tơ máu,bây giờ càng trở nên đáng sợ hơn: “Tôi sẽ giết chết cô ta nếu cô ta dám…nếu cô ta dám…tôi sẽ bắn chết cô ta!”.

CHƯƠNG 30

Chương 30

Nhà giam Hổ Tử Khẩu vốn là nơi giam giữ trọng phạm quân sự,Nghiêm Thế Xương bị giam mấy ngày,không ăn,không uống dường như đã suy sụp.Anh nằm trên chiếc giường gỗ cứng,hễ nhắm mắt lại là lập tức trở về với cái đêm đông lạnh thấu xương đó:vô số hoa tuyết từ trên trời rơi xuống,từng bông nhẹ nhàng rơi xuống đất,còn khuôn mặt nhợt nhạt của cô không chút máu.Anh cảm thấy gió mạnh ù ù thổi vào trong mũi miệng,cơn gió ấy như con dao cắt khiến người ta không thở nổi.

Anh thở dốc từng đợt lập tức tỉnh dậy ánh chiều mùa đông ảm đạm chiếu vào từ cửa sổ trên cao cao,ánh nắng nhàn nhạt rọi trên đất,nhạt đến mức gần như không thấy.Đầu hành lang bên kia truyền lại bước chân nặng nề,cai ngục tay cầm chìa khóa lớn,bước đi vang lên tiếng leng keng leng keng.Cai ngục đó mở cửa bước vào,thấy cơm trong chiếc bát xứ vẫn y nguyên,liền lắc đầu nói: “Đội trưởng Nghiêm sao anh phải khổ thế chứ?”,rồi lại nói: “có người đến thăm anh này”.

Nghiêm Thế Xương cố gắng đứng dậy đi theo cai ngục.Có một căn phòng chuyên để người nhà thăm hỏi phạm nhân,bên trong tuy có chậu than nhưng vẫn khiến người ta lạnh đến mức phải xoa tay liên tục.Nghiêm Thế Xương vừa đi vào nhìn thấy hai bóng hình quen thuộc,liền cười khổ: “Thập Thúy,sao em lại đến đây?”.

Thập Thúy thấy anh tiều tụy mũi cay cay nói: “Gia Chỉ vốn làm việc ở bệnh viện của người Đức,bây giờ bác sĩ Wilson đến Vĩnh Tâm mở bệnh viện vì thiếu người nên gửi điện báo Gia Chỉ đến.Em nghĩ vừa hay đến thăm anh,ai ngờ vừa đến liền nghe nói,mới biết anh xảy ra chuyện”.Nghiêm Thế Xương thấy mắt cô đỏ hoe,nói: “Khóc cái gì,anh đâu có sao”.Anh em họ từ nhỏ mất cha,Nghiêm Thế Xương mười bốn tuổi đã đăng lính,tích góp tiền lương bỗng cho Thập Thúy học hành đến lúc tốt nghiệp trường y tá do người nước ngoài mở,tình cảm anh em rất sâu đậm.Thập Thúy quay người đi khẽ lau nước mắt ,lại hỏi: “Rốt cuộc vì chuyện gì?Thư đại ca nói không rõ ràng,chỉ nói anh làm hỏng việc,nhiều năm nay việc Cậu Sáu giao có bao giờ anh làm không tốt đâu chứ? Sao lại giam anh vào ngục?”.

Nghiêm Thế Xương than một tiếng: “Em gái việc này không trách người khác,là bản thân anh không tốt”.

Thập Thúy nói: “Lần này em lại có duyên gặp lại Cậu Sáu một lần,quả nhiên là người không biết chút đạo lí nào”.

Nghiêm Thế Xương không thích nghe người khác nói cái sai của Mộ Dung Phong,hơi trách: “Nói linh tinh sao em có thể gặp Cậu Sáu? Hơn nữa Cậu Sáu chỉ là tính tình không tốt,nhưng đối xử với người khác không bạc,em đừng nghe người ngoài nói linh tinh”.

Thập Thúy cãi nói: “Là em tận mắt nhìn thấy”.Cô liền kể tỉ mỉ một lượt việc mình bị ép xuống tàu dẫn đến hành dinh Vĩnh Tân.Nghiêm Thế Xương nghe được một nửa sắc mặt đã biến đổi,khi nghe đến người phụ nữ họ Doãn vẻ mặt anh khó đoán,mím chặt môi ,anh mấy ngày không ăn uống sắc mặt vàng vọt đến đáng sợ ,bây giờ thịt trên hai má không ngừng run lên,dáng vẻ đó càng đáng sợ.Thập Thúy thấy vậy vừa lo vừa sợ,luôn miệng hỏi: “Anh sao thế,sa


80s toys - Atari. I still have