Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325641

Bình chọn: 9.5.00/10/564 lượt.

một tay kẹp phách,phối hợp hát,nói điều hòa tiết tấu,người diễn xướng hát một đoạn,nói một đoạn,còn làm những động tác miêu tả.Nội dung Đại cổ thư chủ yếu lấy đề tài diễn nghĩa lịch sử,tiểu thuyết võ hiệp,phá án trong dân gian.(BTV)

CHƯƠNG 29 (3)

Tín Chi thấy Cẩn Chi thay quần áo ra ngoài,tiếp đoán một lượt khách,lại phía sau tiếp mấy bạn bè người thân.Anh chỉ muốn nói chuyện với Cẩn Chi một lát,nhưng đợi đến cuối cùng Cẩn Chi ra ngoài,trong phòng khách chỉ có mấy người khách thân Trình gia,bao nhiêu lời muốn nói không biết nói từ đâu,chần chừ một lát nói: “Lousia kết hôn vui không?”.Họ là gia đình có lối sống khá cởi mở,giữa anh em nói chuyện xưa nay rất thoải mái,đại thiếu phu nhân cười nói: “Tín Chi làm gì có ai hỏi cô dâu mới như vậy hả?”.Trình Doãn Chi bên cạnh không nhịn được cười bật thành tiếng.Cẩn Chi vốn thoải mái phóng khoáng,lúc này chỉ mỉm cười,hôm nay cô mặc đồ kiểu Trung Quốc màu sắc rực rở,màu đỏ ánh lên khiến má ửng hồng,thoáng hiện lên vẻ ngại ngùng.Trình Tín Chi thấy dáng vẻ đó của cô,cuối cùng chỉ nói: “Cẩn Chi em đã là người lớn rồi,không được như trước kia,việc gì cũng làm theo ý mình.Hai vợ chồng bên nhau,phải thường xuyên quan tâm đối phương mới được”.Đại thiếu phu nhân nói: “Ấy ,Tín Chi chưa kết hôn nhưng nói luân lý đều đúng hết”.Người xung quanh đều cười ồ,chủ đề liền được thay đổi.

Đào tư lệnh,anh rể ba của Mộ Dung Phong hôm nay tặng mấy bộ phim,đang chiếu ở phía sau lễ đường.Trình Tín Chi làm gì có tâm trạng mà xem phim,chỉ ngồi ở đó mà thôi,còn Tích Chi ngồi bên cạnh anh không ngớt bình luận với anh về tình tiết phim,anh chỉ ậm ừ ứng phó.Bỗng nhiên có người gọi nhỏ: “Cậu tư”.Anh quay đầu lại,chính là người hầu của Trình Doãn Chi.Anh không nói gì đứng dậy theo người hầu đó ra ngoài,đi xuyên qua cổng hình vòm,phía sau là căn nhà kiểu Tây,ở đây vốn là nơi dành cho Cẩn Chi tiếp đón khách nữ,vì bây giờ khách khứa ở phía trước xem phim xem kịch,cho nên ở đây rất yên tĩnh.Phòng khách đó cũng trang trí vô cùng đẹp đẽ,cửa sổ đều buông rèm cửa kiểu Roma,dưới chân rèm đặt đầy hoa mẫu đơn được trồng trong nhà kính,mềm mại mà rực rở.Nhưng anh thấy Cẩn Chi đứng ở đó,nhìn hoa mẫu đơn dường như đang thất thần,còn Trình Doãn Chi ngồi trên ghế sofa,cầm tách trà cúi đầu thổi nhè nhẹ hơi nóng.

Người hầu đó gọi một tiếng: “Cậu cả ,cậu tư đến rồi”.Trình Doãn Chi đứng lên ngẩng đầu: “anh cả”.Người hầu đó đã đi ra ngoài,Trình Doãn Chi hỏi: “Hai ngày nay rốt cuộc cậu bận cái gì?”Tín Chi yên lặng không nói,Trình Doãn Chi nói: “Mấy lời cậu nói với Cẩn Chi là ý gì hả?”Tín Chi biết không dễ giấu diếm nữa,liền nói thật rõ ràng tỉ mỉ,Trình Doãn Chi nghe xong liên tục đá chân: “Cậu tư cậu to gan quá rồi đấy.Sao có thể tự mình làm ra chuyện như thế?Chẳng may để Mộ Dung Bái Lâm biết được,hắn sẽ đẩy Cẩn Chi đến đâu?Dưa chín ép thì không ngọt,hắn sẽ nghi ngờ Trình gia chúng ta giở trò gì đó bên trong?”.Cẩn Chi vẫn không mở miệng,lúc này mới nói: “Anh cả đừng trách anh tư”.Vẽ mặt cô bình tỉnh,giọng nói cũng bình thản vô cùng: “Hơn nửa đứa trẻ đó không nên giữ lại”.

Trình Doãn Chi nói: “Đương nhiên không thể giử lại,nhưng việc quan trong như thế này để người ta biết thì không tiện”.Trình Tín Chi trầm ngâm giây lát nói: “bất kể quan niệm phương tây hay là phương đông,đây đều là việc khiông nên làm,hơn nữa sự tình đã đến nước này,chúng ta không nên tham gia vào là tốt nhất”.Trình Doãn Chi nói: “Làm sao có thể đứng ngoài chứ?Mộ Dung Phong giấu kĩ thật,chúng ta không hề nghe chút động tỉnh nào,xem ra hắn đã sớm để lại đứa trẻ?Cho dù sau này đứa trẻ được giao cho Cẩn Chi nuôi dưỡng ,cũng là tai họa ngầm rất lớn”.Trình Doãn Chi lại nói: “Gia đình kiểu củ không tốt chính là ở điểm này,năm thê bảy thiếp cũng là chuyện thường.Nếu chỉ là chơi bời bên ngoài,dù sao mắt không thấy tim không đau ,bây giờ Cẩn Chi nhà ta làm sao có thể chịu được sự tủi nhục này,nếu đứa trẻ đó thật sự không còn nữa thì sẽ tốt hơn,nhưng chẳng may sinh ra rồi,nếu là con trai,vậy chính là con trưởng,việc đó không thể xem thường,phải nghĩ kế sách lâu dài”.

CHƯƠNG 29 (4)

Sau khi Cẩn Chi đi ra,thấy Thư Đông Tự liền hỏi: “Tư lệnh đâu?”.Thư Đông Tự đáp: “Cậu sáu cả đêm qua không ngủ,mới vào thư phòng nghỉ ngơi rồi”.Cẩn Chi liền đi lên lầu,ai ngờ trong thư phòng nhỏ không thấy ai,cô quay người đi ra,lại đi về căn nhà phía sau,thư phòng ở đó quả thật là có mấy căn phòng thông với nhau,anh thường làm việc ở đó.Cô nhìn thấy căn phòng đầu hành lang có mấy cảnh vệ đứng ngoài,biết Mộ Dung Phong nhất định ở bên trong,liền đẩy cửa đi vào.Bên ngoài là phòng họp rất lớn,nền nhà trải thảm rất dày,người giẫm lên không có chút tiếng động,cửa phòng bên trong khép hờ,chỉ nghe tiếng của Mộ Dung Phong,hình như đang nói chuyện điện thoại với ai,giọng điệu như tức giận đến cực điểm: “Đương nhiên không thể phong tỏa bến tàu,chẳng lẽ chút việc nhỏ này cũng làm khiến ai cũng biết hả?Mấy người động não chút cho tôi,cô ấy thân gái một mình có thể chạy đi đâu chứ?Tôi nói cho anh biết,nếu việc này làm không xong,tôi sẽ đích thân đi…”.

Cẩn Chi đứng ở bên ngoài một chú