pacman, rainbows, and roller s
Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326214

Bình chọn: 7.5.00/10/621 lượt.

sao?”. Anh thấy cô tuy cười nhưng trong ánh mắt vẫn là sự hoảng loạn bất lực,cuối cùng anh mềm lòng, cười nói: “Em muốn anh hát vậy anh sẽ hát”.

Tuyết rơi càng lúc càng dày, trắng xóa như rắc muối ,bồng bềnh bồng bềnh, gió đem theo bông tuyết đập vào hai người. Anh ôm chặt lấy cô dường như muốn dùng hơi ấm của mình, để che chắn gió lạnh cho cô,hát nhỏ bên tay cô: “Ra khỏi Nghi Sơn có một con đường nhỏ,cây đào trồg đối diện cây liễu.Chàng trồng cây đào nàng trồng cây liễu,cô gái nhỏ cây đào không nở hoa cây liễu nở hoa”. Gió lạnh ù ù xọc thẳng vào trong miệng,giọng anh tan đi trong gió:nước sông dâng nhấn chìm mỏm đá,đứng trên núi cao trên đỉnh mỏm đá.Đứng trên đài cao trông xa,cô gái nhỏ, cô gái nhỏ sao nàng không đến…”

Trong tiếng gió vô số bông tuyết đang rơi, như kết thành một tấm rèm tuyết giữa trời đất,giọng anh dần dần nhỏ đi,anh cứ ôm chặt lấy cô như thế, trong mắt Tĩnh Uyển ngấn lệ,cô nói: “Anh nhất định phải sớm sai người đi đón em…đến lúc đó em…”câu nói nghẹn trong miệng, cuối cùng cũng không nỡ để anh lưu luyến hơn truớc khi đi,cô chỉ nói: “Em đợi anh đến đón em”.

PHẦN BA: NẾU KHÔNG CÓ EM – CHƯƠNG 23

Chương 23

Vì lúc đi quá vội ,Tĩnh Uyển chỉ đem theo ít hành lý tùy thân, như quần áo đồ dùng các loại. Tuy thế vẫn là Hà Tự An đích thân đưa cô đi,từ Phụ Thuận đi xe riêng đến thẳng Khinh Xa, sau đó từ cảng Khinh Xa đi tàu hỏa về phía Nam đến Huệ Cảng chuyển sang đi tàu biển. Chiếc tàu biển đó là tàu chở khách sang trọng,đi về giữa Huệ Cảng và Nhật Bản,đoàn của Tĩnh Uyển bao mấy phòng đặc biệt,ngoài cảnh vệ đi cùng còn có hai hầu nữ do tứ phu nhân phái đến sau khi Mộ Dung Phong điện báo về nhà ở Thừa Châu.Một trong số đó là Lan Cầm,vốn từng hầu hạ Tĩnh Uyển lúc ở Thừa Châu,Lan Cầm là người nhanh nhẹn đương nhiên việc gì cũng chu đáo.

Hà Tự An đích thân đi kiểm tra phòng,lại sắp xếp hành lý,cuối cùng mới đến gặp Tĩnh Uyển. Vì trên đường vất vả nên Tĩnh Uyển hơi mệt mỏi ngồi trên ghế sôfa, nhìn bến cảng ồn ào bên ngoài cửa sổ,nơi đó đều là người đến tiễn bạn bè, người thân. Gần đây cô hơi phát tướng,nhìn hơi tròn trịa mũm mĩm,lúc này cô mặc một chiếc sườn xám gấm màu xanh đen đậm in hình hoa chìm,vải gấm sẩm màu đó càng làm nổi bật làn da trắng ngần hơn,trên khuôn mặt trắng như ngọc,đôi mắt đen trắng rõ ràng như soi gương.Hà Tự An xưa nay luôn trấn tĩnh,không hiểu vì sao lần này do dự giây lát,cuối cùng vẫn nói với cô: “Phu nhân sáng nay nhận được điện báo, đã chiếm được Càn Bình rồi.”

Tĩnh Uyển chậm rãi “ồ”một tiếng, giống như dần dần tỉnh táo,cũng không biết là vui hay buồn,vẻ mặt chỉ ngẩn ngơ.Hà Tự An nói: “Phu nhân yên tâm, Cậu Sáu nhất định có kế hoạch,sẽ không làm khổ người nhà phu nhân”.Trong tim Tĩnh Uyển chua xót,lúc lâu sau mới nói: “Cha tôi đã có tuổi rồi, đối với…đối với sự bồng bột của tôi…”, cô chỉ nói nửa câu liền không nói tiếp nữa. Hà Tự An thấy trong mắt cô hơi ngấn lệ,vội nói: “Cậu Sáu xưa nay tôn trọng Doãn tiên sinh,bây giờ càng không thể bạc đãi ông. Huống hồ quân kỉ nghiêm minh,chưa từng gây rối các nơi, phủ nhà của phu nhân càng được bảo vệ đặc biệt”.

Tĩnh Uyển nghĩ đến tính cách kiên cường cuả cha, e rằng trong vòng một năm hay nửa năm tuyệt đối không thể tha thứ cho cô, mà Mộ Dung Phong tấn công Càn Bình, người nhà cô, anh nhất định sẽ chăm sóc đặc biệt, cô chỉ sợ cha không chịu hiểu còn gây thêm chuyện. May mà cô sắp ra nước ngoài, nếu không thì cô cùng quân đội và Mộ Dung Phong vào thành Càn Bình sẽ càng khiến cha khó xử hơn. Cô chỉ mong mình ở nước ngoài mấy tháng, đợi cha nguôi giận sẽ gặp mặt nhau. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng tâm trạng rối loạn,trăm mối lo âu.

Hà Tự An nói: “Nếu phu nhân có việc gì hãy dặn dò Tự An. Tự An về nhất định sẽ nói với Cậu Sáu”. Tĩnh Uyển lắc lắc đầu: “Tôi cũng chẳng có việc gì, anh bảo anh ấy đừng lo lắng cho tôi là được”. Hà Tự An thấy cô không có gì dặn dò, sau khi lui ra ngoài lại gọi cảnh vệ trưởng Tôn kính Nghi ra một bên, cẩn thận dặn dò một hồi,đến tận mấy phút đến khi tàu chạy mới cáo từ Tĩnh Uyển xuống tàu.

Vì thời tiết đẹp tàu đi hai ngày đã đến vùng biển quốc tế. Tĩnh Uyển hay say sóng, gần đây sức khỏe không tốt lắm, cho nên phân nửa thời gian nghĩ ngơi trong phòng. Hơn nữa vì Mộ Dung Phong là nhân vật quan trọng, thân thế lẫy lừng nên Tĩnh Uyển không thích lộ mặt, sợ gặp phải phiền phức trên tàu.Chỉ lúc hoàng hôn cô mới lên boong tàu đi dạo với Lan Cầm.

Đến sáng sớm ngày thứ ba, mọi người vừa ăn sáng xong,hàng ngày vào lúc này Tôn Kính Nghi đều đến phòng Tĩnh Uyển xin chỉ thị, thấy hôm nay cũng chẳng có việc gì đặc biệt. Mới nói được hai câu bỗng nghe thấy đài phát thanh trên tàu thông báo đầu máy hơi nước trên tàu bị sự cố, hiện tại chỉ có thể cố gắng di chuyển, phải lập tức quay lại. Tôn Kính Nghi nghe thấy câu này, không hiểu vì sao sắc mặt hơi biến đổi. Tĩnh Uyển chỉ nghĩ là bị lỡ hành trình thấy Tôn Kính Nghi hình như rất lo lắng, liền cười nói: “Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, không sao đâu,nếu không được đợi đến Huệ Cảng, chúng ta đáp chuyến tàu Jessica của Mỹ đi cũng vậy mà”. Cô không hề biết là tâm trạng lo lắng