XtGem Forum catalog
Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326155

Bình chọn: 8.00/10/615 lượt.

với Cẩn Chi ,Mục Y Dạng đi xuống nhà trước. Trình Doãn Chi đang ngồi đang ngồi hút thuốc trong phòng khách,anh ta là trí thức Tây học, thấy vợ xuống lầu lập tức hỏi: “Cẩn Chi chuẩn bị xong chưa?”.

PHẦN BA: NẾU KHÔNG CÓ EM – CHƯƠNG 23 (5)

Mục Y Dạng nói: “Nó sắp xong rồi”, lại nói: “Anh nhiệt tình như vậy thiệt khiến người ta khó chịu”. Trình Doãn Chi cười khổ một tiếng: “Phu nhân bây giờ cả em cũng nói thế sao? Người ngoài đều nói anh dùng em gái đi nịnh bợ Mộ Dung Phong, anh thật sự cười không nổi khóc không xong”. Mục Y Dạng đáp: “Em thấy anh sắp cười từ trong lòng cười ra rồi, nếu không thì Mộ Dung Phong đến xin cưới, sao anh có thể vội vàng đồng ý?”.Trình Doãn Chi nói: “Anh đâu có như em nói, anh chỉ nói với cậu ta, chúng ta là gia đình kiểu mới, hôn nhân đại sự vẫn phải hỏi Cẩn Chi, Cẩn Chi gật đầu đồng ý coi như việc này mới được quyết định.”

Mục Y Dạng nói: “Không phải vì anh khuyên Cẩn Chi sao?”, cô dừng lại một lúc nói tiếp: “Dù sao về hôn sự này em vẫn luôn giữ ý kiến”.

Trình Doãn Chi cười một tiếng: “Cẩn Chi không ngốc đức lang quân như ý đó, thiên hạ tìm đâu được người thứ hai. Ngoài việc gia thế hơi kém một chút, năng lực tướng mạo, tuổi tác đều gì cũng tốt…”. Mục Y Dạng nói: “Được rồi em biết ý của anh, bây giờ anh ta bình định mười sáu tỉnh Giang Bắc, sau này tiền đồ ngày càng rộng mở, anh ta cầu hôn Cẩn Chi, anh đương nhiên chấp nhận. Em là nghĩ cho Cẩn Chi, nghe nói người này rất nhiều tình nhân, em sợ đến lúcđó khổ cho Cẩn Chi.

Trình Doãn Chi cười nói: “Con người em lo bò trắng răng, Cẩn Chi tuy tỏ ra bình thản, chỉ yêu cầu anh ta làm một việc, như thế đã đủ thể hiện thủ đoạn của Cẩn Chi rồi”.

Mục Y Dạng nói: “Không phải là bắt anh ta đăng báo cắt đứt quan hệ với người con gái họ Doãn kia sao? Chính vì anh ta đồng ý với Cẩn Chi, chịu làm việc đó em mới thấy sợ hãi. Hơn nữa dù Doãn tiểu thư đó thân phận như thế nào, dù không phải là người vợ chính thức, chỉ là thiếp đi theo quân đội, nhưng vẫn là cùng chung hoạn nạn, hơn nữa vị tiểu thư này vì anh ta mà ra nước ngoài, ngay cả đường lùi cũng cắt đứt, anh ta phụ bạc như vậy, thật khiến người ta sợ hãi, người đàn ông như thế làm sao có thể khiến người ta yên tâm?”.

Trình Doãn Chi nhất thời không thể phản bác, đành nói: “Thành đại sự sao có thể có lòng dạ đàn bà, em đúng là suy nghĩ đàn bà”. Mục Y Dạng nói: “Suy nghĩ đàn bà của chúng em chính là suy nghĩ có tình có nghĩa, đương nhiên là khác hẳn với suy nghĩ thành đại sự vô tình vô nghĩa của đàn ông các anh”. Trình Doãn Chi xưa nay rất tôn trọng phu nhân mình, nghe Mục Y Dạng nói vậy sợ cô giận nên bèn cười nói: “Bây giờ là xã hội mới dân chủ, chỉ cần Cẩn Chi thấy được, chúng ta là anh chị thì còn có thể nói gì chứ?”.

Mục Y Dạng nói: “Cẩn Chi xưa nay luôn mang chí lớn, em không lo nó thiệt thòi. Ôi chỉ là Cẩn Chi trẻ tuổi thứ muốn lúc này chưa chắc là tthứ nó muốn sau này.

PHẦN BA: NẾU KHÔNG CÓ EM – CHƯƠNG 23 (6)

Sau khi ăn tối xong, Mộ Dung Phong cùng mấy chị em Trình thị đến khách sạn quốc tế khiêu vũ. Cẩn Chi từ hồi trung học đã là hoa khôi của trường nữ sinh, thú tiêu khiển thời thượng như vậy đương nhiên là sành sỏi, Mộ Dung Phong cũng không hề kém cạnh, dĩ nhiên hai người thu hút vô vàng ánh mắt trên sàn nhảy. Tích Chi ngồi một bên uống nuóc hoa quả, nói với Trình Tín Chi: “Anh Tư xem chị và Cậu Sáu Mộ Dung đẹp đôi biết bao”.

Trình TÍn Chi nhìn đôi Tiên Đồng Ngọc Nữ cũng không kìm được mỉm cười. Sau khi điệu nhạc kết thúc Mộ Dung Phong,Trình Cẩn Chi không về chỗ ngồi mà chỉ thấy Mộ Dung Phong dẫn Trình Cẩn Chi ra ban công. Khi anh đến khách sạn quốc tế đã có cảnh vệ mặc thường phục đi theo bên cạnh ,lúc đó có bốn cảnh vệ đi theo sau. Hai người canh ở cửa ban công hai người khác lại đi đi lại lại trên hành lang, cách một lúc lại nhìn về phía ban công.

Tích Chi thấy cảnh đó, bỗng nhiên phì cười, nói với Mục Y Dạng: “Chị dâu hai người họ hẹn hò, đằng sau luôn có người theo sau, e rằng một câu riêng tư cũng không nói được, chị hai chắc chắn rất không thoải mái”.Trình Doãn Chi nói: “có gì mà không thoải mái, đúng là trẻ con không hiểu chuyện”.

Trên ban công xung quanh đều là cửa sổ kính, vì là đầu đông cửa sổ đều đóng, đường dẫn hơi ấm phả lên, hoa hồng trên ban công nở đỏ rực rở,Cẩn chi mĩm cười nhìn anh: “Tối nay hình như anh không tập trung lắm?”. Anh nói: “Tuyến bắc chưa đình chiến, báo cáo chiến sự liên tiếp gửi đến, tình hình quân lúc tốt lúc xấu cho nên anh muốn đính hôn xong sẽ lập tức về Thừa Châu”.

Cẩn Chi nói: “Anh có việc phải làm đó là điều đương nhiên”. Bình thường cô không đặc biệt thân mật với anh, hôm nay lại giống như một phụ nữ bình thường, bàn bạc với anh các chi tiết lặt vặt trước đính hôn.Tiệc rượu, quần áo, khách khứa, đồ lễ…đầy đủ mọi thứ. Mộ Dung Phong đành nhẫn nại nghe, vì cô sống ở nước ngoài nhiều năm, thường nhất thời không nghĩ ra từ đành buộc miệng nói tiếng anh, lúc đó càng lưu loát hơn. Tiếng Trung của cô mang theo chút âm điệu phương Nam, kèm theo chút êm tai của tiếng Anh, giọng nói đó thật là mềm mại dễ thương. Vì trên áo cô dùng chiế