Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326191

Bình chọn: 10.00/10/619 lượt.

c gài áo bằng vàng trắng ghim một đóa lan Ý, anh chợt thẫn thờ, dường như có mùi hương hoa nhài bay đến, nhưng rõ ràng đang là mùa đông. Anh tỉnh táo lại cười nói với cô: “chỉ cần em vui thế nào cũng được”.

Cẩn Chi vẫn cười: “con người anh không có tính hết thẩy,đều nghe theo người khác thế này,lễ đính hôn của hai người,sao anh lại nói chỉ cần em vui,chẳng lẽ anh không vui?”. Mộ Dung Phong nói: “anh đương nhiên vui, chẳng lẽ anh thuận theo em, em cũng không thích sao?”.Không biết vì sao Cẩn Chi thấy hơi thất vọng, cô vô thức quay mặt,dưới ban công là con phố phồn hoa nhất, một bên con đường sát khách sạn có hàng ô tô nhỏ màu đen đang đậu,xếp hàng dài đến tận đầu phố ngoài cận vệ của Mộ Dung Phong đem đến còn một số cảnh sát được cục cảnh sát thành phố Ô Trì phái đến.Người đi đường và xe cộ bình thường đã chặn ở bên ngoài phố từ trước, cô thấy cảnh tượng oai nghiêm tột cùng đó, không kìm được mỉm cười: “đương nhiên là em vui rồi”.

Lễ đính hôn được tổ chức đơn giản,không hề có đại tiệc khách khứa,chỉ mời một số bạn bè thân thích.Nhưng vì cuộc hôn nhân này rất ầm ĩ,cho nên báo lớn báo nhỏ đều đưa tin lên trang nhất,nói là: “Nam bắc kết thông gia”.

PHẦN BA: NẾU KHÔNG CÓ EM – CHƯƠNG 23 (7)

Mộ Dung Phong đáp máy bay riêng về Thừa Châu,sân bay Thừa Châu mới xây dựng không lâu,tât cả đều mới nguyên.Anh vốn không quen ngồi máy bay,vừa xuống máy bay sắc mặt vô cùng xấu.Hà Tự An đến sân bay đón anh,trước tiên báo cáo tình hình chiến cục mới nhất ở tuyến bắc,Mộ Dung Phong hỏi vài chuyện đại sự quân chính,cuối cùng mới hỏi: “phu nhân đâu?”.

Hà Tự An sững lại một lúc,mới hiểu ra anh hỏi Tĩnh Uyển,liền nói: “phu nhân do Tôn Kính Nghi bảo vệ và đưa tiễn,hôm qua đã lên tàu hỏa,chiều mai chắc sẽ đến Thừa Châu.Tôi đã sắp xếp chỗ nghĩ tại khách sạn Sông Tỉnh”.Mộ Dung Phong nói: “không cần sắp xếp chổ ở gì hết,đợi cô ấy đến thì đón về nhà”

Nhà anh nói đương nhiên là chỉ đại soái phủ.Hà Tự An hơi kinh ngạc nói: “Cậu Sáu ,e rằng bên Trình gia sẽ biết được,vậy không được hay cho lắm…”.Mộ Dung Phong nói: “Trình gia muốn tôi đăng thông báo tôi cũng đã đăng rồi,nhưng cô ấy rốt cuộc là người của tôi,tôi không thể vứt bỏ cô ấy mà không lo được”.Hà Tự An nói: “Cậu Sáu ,việc đã đến nước này hà tất phải làm hỏng chuyện?”. Mộ Dung Phong vốn đã không vui,đi đường lại mệt mỏi, cứ nghĩ đến Tĩnh Uyển là trong lòng trỗi dậy một cảm giác phức tạp khó nói thành lời,sắc mặt sầm xuống.Chu Cử Luân đi máy bay về cùng anh,thấy vậy không ổn,liền gọi: “Cậu Sáu!”.Mộ Dung Phong xưa nay nể mặt ông,người vừa là thầy vừa là bạn nên nhẫn nhịn nói: “đây là việc nhà của tôi các vị không cần lo lắng”.

Chu Cử Luân nói: “Việc nhà của Cậu Sáu ,chúng tôi quyết không can thiệp.Nhưng kết thông gia với Trình gia đương nhiên Cậu sáu hiểu được chuyện nào quan trọng hơn .Nói cho cùng Trình gia yêu cầu đăng thông báo,đúng là đòn phủ đầu ra oai với Cậu Sáu,chúng ta cũng nên cho họ biết thế nào là lợi hại”.Ông dừng lại một lúc,nói: “còn việc sắp xếp cho Doãn tiểu thư thế nào,mong Cậu Sáu suy nghĩ kỹ lưỡng”.

CHƯƠNG 24

Chương 24

Tĩnh Uyển mơ mơ màng màng thiếp đi giây lát,nhưng lập tức tỉnh dậy.Sau lưng cô mồ hôi nhễ nhại,tàu vẫn ầm ầm lao đi,đường sắt phát ra âm thanh lạch cạch lạch cạch tay cô ấn vào ngực.Trên cửa sổ rèm cửa rủ xuống,cô ngồi dậy lần mò mở cửa ra,bên ngoài là một khoảng tĩnh lặng,không nhìn thấy gì.

Lan Cầm ngủ gục trên chiếc ghế sôfa đối diện giường cô,nghe thấy tiếng động liền gọi nhỏ một tiếng: “phu nhân”.Cách xưng hô đó chói tai một cách kì lạ,cô chầm chậm buông tay ra,Lan Cầm không nghe thấy gì,tưởng cô ngủ rồi không nói nữa.Cô lại nằm xuống mở to đôi mắt trong bóng tối,chiếc đồng hồ đó đặt bên cạnh gối,tích tắc tích tắc,mỗi âm thanh đều giống như gõ mạnh vào tim cô.Chuyến tàu này dường như vĩnh viễn không đi ra khỏi màn đêm nặng nề.

Cô cuộn mình lại,tuy chăn rất dày nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh thấu xương.Màn đêm tĩnh mịch như thế,giống như cũng vĩnh viễn không đợi được đến ngày mai,tiếng ầm ầm nặng nề của tàu hỏa như lăn qua trên đầu,da thịt co lại từng phần,co đến mức căng như một mũi tên,cô khôngthể nghĩ đến bài thông báo đó,một chữ cũng không thể nghĩ.Tì thiếp Doãn thị…lấy vì lợi ích…anh đính cô lên chiếc giá sỉ nhục như thế,anh ép cô như thế,gần như muốn ép cô vào đường cùng.Cô xưa nay chưa từng hận ai,sự hận thù này giống như hàng ngàn con kiến,gặm nhấm cắn xé tim cô,khiến cô không có cách nào suy nghĩ bất cứ điều gì.Chỉ có một ý nghĩ cố chấp như phát điên,cô chỉ cần anh đích thân nói một câu.

Tàu hỏa đến Thừa châu vào lúc chiều tà,ngoài trời tuyết rơi lác đác.Tuyết cô độc không một tiếng đọng rơi xuống sân ga,chạm đất lập tức tan ra,nền xi măng ướt nhẹp,tất cả điều ướt át.Mấy chiếc ô tô đậu trên sân ga,trên xe tích một lớp tuyết rất mỏng,đang không ngừng tan thành nước.Tất cả lữ khách tạm thời không được phép xuống tàu.Cửa phòng của họ mở ra trước,Lan Cầm sợ cô trượt ngã,cẩn thận đưa tay định đỡ cô,cô đẩy tay Lan cầm ra,tay vịn vào cầu thang tàu hỏa lạnh cóng,mùi gỉ sắt nồng tanh như mùi máu.Hà Tự An đích thân dẫn người đến đón


Polly po-cket