cô,thấy cô xuống tàu lập tức đi lên trước vài bước, vẻ mặt cũng cung kính: “phu nhân đi đường vất vả rồi,tối qua Cậu sáu mới đáp máy bay về,bây giờ đang đợi phu nhân đó”.
Cô chậm rãi đáp: “không cần mở miệng ra là gọi tôi phu nhân,cậu sáu các người đăng thông báo như vậy,chẳng lẽ anh không biết sao?”
Hà Tự An bị nói móc như thế nhưng vẫn mĩm cười đáp: “vâng” một tiếng ,tự mình giữ cửa xe để Tĩnh Uyển lên xe.Xe chạy nhanh như bay,sau khi vào thành đi vào một con phố tĩnh mịch,rẽ vào một căn nhà rất lớn,xe của họ chỉ ấn còi,bên trong liền có người ra mở cửa sắt,để xe họ lái thẳng vào trong.Khuôn viên đó rất lớn,xe rẽ mấy lần mới dừng lại một ngôi nhà kiểu Tây.Hà Tự An xuống xe mởcửa cho Tĩnh Uyển.Tuy là mùa đông cong viên tùng bách vẫn xanh mơn mởn,thảm cỏ ở cổng vào cũng xanh non như nhung.Cô đâu có tâm trạng ngắm cảnh,Hà Tự An nói: “Doãn tiểu thư có thấy hài lòng ở đây không?Đây là Cậu Sáu đặc biệt sắp xếp chỗ cho Doãn tiểu thư,tuy thời gian gấp rút nhưng cũng không ít công sức”.Tĩnh Uyển chỉ hỏi: “Mộ Dung Phong đâu?”.
Hà Tự An nói: “Cậu Sáu ở trên lầu”,rồi dẫn cô đi vào trong nhà.Phòng khách lầu một bốn bề được trang hoàng lộng lẫy,cửa sổ đều được buông rèm lụa hoa lệ,dùng tua màu vàng kết lại,đồ dùng cổ kiểu Pháp,gỗ đào trải qua năm tháng sáng bóng màu đỏ thẳm như ngọc,ghế sôfa điều được bọc gấm nhung màu vàng,tấm thảm trải nền dày trên sàn ngập gót chân ,cách bày biện không thua soái phủ bao nhiêu.Hà Tự An cố tình nói: “Cậu sáu nói Doãn tiểu thư thích đồ dùng kiểu Pháp,trong thời gian gấp rút như vậy,chúng tôi cũng mất chút công sức mới làm được”.Tĩnh Uyển không thèm nhìn mấy thứ hào nhoáng đó,không đợi chỉ dẫn ,đi thẳng lên lầu,Hà Tự An đi ngay phía sau,luôn miệng nói: “Doãn tiểu thư có gì từ từ nói,Cậu Sáu là bất đắc dĩ”.Tĩnh Uyển quay đầu lại lạnh lùng lườm một cái.Anh ta vốn vẫn muốn nói lót vài câu,lúc này cảm thấy ánh mắt cô lướt qua giống như sương băng nước đá khiến người ta rùng mình,cảm thấy hơi sợ hãi,trực giác thấy việc này không dễ giải quyết,lúc này đã đến bên ngoài phòng ngủ chính,anh không tiện đi theo đàng dừng bước.
CHƯƠNG 24 (2)
Mộ Dung Phong tâm trạng bức bối,khoanh tay đi lại ở đó,chỉ nghe Thẩm Gia Bình bên ngoài gọi một tiếng: “Cậu Sáu”,Tĩnh Uyển đã đi thẳng vào,cô nhiều ngày không ngủ,đôi mắt hõm sâu,trên má hơi đỏ bất thường.Người cô run run ,tà áo của chiếc sườn xám hoa đào nhung khẽ lay động như làn sóng.Khóe môi anh động đậy,muốn nói gì đó nhưng không nói nổi.Tĩnh Uyển đi lên hai bước,vứt tờ giấy đang nắm chặt trong tay vào mặt anh,âm thanh như rít qua kẽ răng: “Mộ Dung Phong!”.
Anh đưa tay chụp lấy tờ giấy vừa nhìn thấy đã biết là tờ giấy đăng kí kết hôn của mình và cô.Anh đưa tay ra theo bàn năng nắm chặt lấy cánh tay phải của cô: “Tĩnh Uyển em nghe anh nói”.Cô không hề vùng vẫy,chỉ lạnh lùng nhìn anh.Anh nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt,hơn hai mươi năm nay đều là muốn gì được nấy,nhưng trong giây phút này anh lại bị ánh mắt đó làm tổn thương.Dường như anh có cảm giác sợ hãi,sự sợ hãi chưa từng có,khiến anh dường như rối loạn hết tâm can,cô không khóc cũng không làm ầm ĩ,chỉ là nhìn anh đoạn tuyệt như thế,những lời nói anh đã nghĩ trước đã ở trên môi nhưng lại nói ra khó khăn đến vậy: “Tĩnh Uyển… em hiểu cho anh.Việc này là anh có lỗi với em,nhưng anh yêu em,chỉ là trước mắt bất đắc dĩ phải lo toàn cục.Anh đưa em đi Nhật,chính là không muốn khiến em đau lòng”.
Môi cô nở một nụ cười lạnh lẽo: “vợ lẽ họ Doãn,lấy gì lợi ích quân sự.Mộ Dung Phong hóa ra anh yêu tôi như thế sao?”.Anh rối loạn bất an: “Tĩnh Uyển em không thể không hiểu lý lẽ.Anh đối với em thế nào,trong lòng em chẳng lẽ khong rõ sao?em cho anh thời gian ba đến năm năm,bây giờ kết thông gia với Trình gia cũng là kế sách,vì quyền lợi ,đợi anh ổn định tình hình,anh lập tức cho em danh phận em đáng được.Tĩnh Uyển ,anh từng nói sẽ đem tât cả thiên hạ này đến trước mặt em”.
Cả người cô đang run rẩy: “thiên hạ của anh tôi không cần,tôi chỉ hỏi anh một câu,hôn ước của chúng ta bây giờ anh phủ nhận,có phải không?”.
Anh nắm chặt tờ giấy kết hôn đó,không hề trả lời,cổ tay cô ở trong lòng bàn tay anh,yếu ớt như chỉ cần bóp nhẹ sẽ vở tan: “Tĩnh Uyển anh chỉ muôn em cho anh thời gian ba đến năm năm,đến lúc đó anh nhất định ly hôn cưới em”.Cô rút tay về,rút ra từng chút từng chút.Nụ cười trên môi dần dần nở ra trên mặt,đáy mắt không che dấu sự lạnh lẽo: “Nếu đã như thế,Cậu Sáu,tôi chúc anh và Trình tiểu thư răng long đầu bạc”.
Sự xa xôi trong mắt cô khiến đáy mắt anh run rẩy,anh mô thật mạnh cô vào lòng: “Tĩnh Uyển”.Cô giơ tay lên tát anh một cái.Anh hơi động đậy cuối cùng không trốn không tránh,chỉ nghe “bóp” một tiếng vang lên khô khốc,mặt anh dần dần hiện lên vết ngón tay.Cái tát này của cô dường như dùng hết sức lực,cô loạng choạng lùi về sau.Anh giữ chặt mặt cô: “Tĩnh Uyển”.Môi anh hoảng loạng mà nóng bỏng đổ ập xuống,cô chỉ có một cảm giác buồn nôn,khó chịu đến cực điểm,hết sức tránh đi.Sức lực anh lớn đến đáng sợ,cô không vùng vẫy được,trong lúc cấp bách,cô cắn thật mạnh vào môi anh,anh đau đớn ngẩng mặt lên
