Ring ring
Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326650

Bình chọn: 8.00/10/665 lượt.

u hiện nay cục diện nguy hiểm, Cậu Sáu để phu nhân lánh tạm ra nước ngoài cũng là sợ phu nhân lo lắng”.

Tĩnh Uyển hơi nhếch môi lên, giống như đang cười: “Vậy cậu thành thật nói cho tôi biết anh ấy muốn lấy ai?”. Cô tuy giống như cười nhưng trong đáy mắt thấp thoáng nổi đau, toát lên sự lạnh lẽo tuyệt vọng. Tôn Kính Nghi ấp úng không nói, Tĩnh Uyển nói: “Anh không cần che dấu cho anh ấy nữa, anh ấy đã đăng thông báo cắt đứt quan hệ với tôi, hiển nhiên coi cuộc hôn nhân của chúng tôi không tồn tại, thanh minh rõ ràng cho bản thân như thế, chẳng lẽ không phải vì lấy người khác sao?”.

Tôn Kính Nghi ấp úng một lúc lâu, mới nói: “Xin phu nhân nghĩ cho toàn cục”. Tĩnh Uyển cười lạnh, bỗng nhiên đứng dậy mở cửa sổ ra: “Tôn Kính Nghi sự việc cũng đã đến đây, Doãn Tĩnh Uyển tôi cũng muốn biết sự thật, nếu anh không để tôi đi hỏi Mộ Dung Phong rõ ràng, tôi nói cho anh biết anh phòng được nhất thời, chứ không phòng nổi cả đời, nếu bây giờ tôi nhảy xuống, Cậu Sáu nhà anh không trút giận lên anh sao?”.

Tôn Kính Nghi rối tung rối mù, biết tính cô cương quyết nói làm là làm, nếu mình cố chấp không để cô đi Ô Trì, cô phẫn nộ tìm đến cái chết, anh ăn nói sao trước mặt Cậu Sáu? Một việc khó khăn như thế này, tiến thoái lưỡng nan đành nắm tay nói: “Xin phu nhân đừng có ý nghĩ đó, để Kính Nghi đi xin chỉ thị”.

PHẦN BA: NẾU KHÔNG CÓ EM – CHƯƠNG 23 (4)

Tĩnh Uyển cũng biết không có mệnh lệnh của Mộ Dung Phong, anh ta nhất định không dám để cô đi cho nên nói: “Vậy thì đi gọi điện cho Cậu Sáu nhà anh, nói bây giờ tôi muốn gặp anh ta, hỏi trực tiếp rõ ràng, sau này nhất định không làm phiền anh ta nữa”.

Mô Dung Phong nhận được điện thoại của Tôn Kính Nghi, trái tim liền chùng xuống, bất ngờ cảm thấy hơi sợ hãi. Nhưng nghĩ lại Tĩnh Uyển đã biết sự tình, nếu mình trực tiếp phân tích quan hệ lợi hại cho cô ta biết, có lẽ còn có cách chuyển biến,nếu tránh không gặp tính khí cô mạnh mẽ có khi thật sự sẽ chết còn hơn sống nhục. Anh vô cùng tức giận mắng Tôn Kính Nghi vô dụng, Tôn Kính Nghi nghe anh giáo huấn cũng chỉ cuối đầu im lặng. Mộ Dung Phong tuy cáu gắt một hồi, cuối cùng vẫn nói: “Cô ấy đã muốn gặp tôi cậu hãy đưa cô ấy đến Thừa Châu, xong việc ở đây tôi lập tức về Thừa Châu”.

Sau khi anh dập điện thoại không biết trút giận vào đâu,tiện tay cầm gạt tàn thuốc bên cạnh điện thoại ném xuống đất.Các cảnh vệ thấy anh nổi giận lôi đình cũng im lặng nín thở.Thẩm Gia Bình cố gắng nói: “Cậu Sáu bớt giận sắp đến giờ hẹn với Trình gia rồi, Cậu Sáu nên đi thay quần áo thì hơn”

Mộ Dung Phong quát um lên: “Thay cái gì mà thay, mặc áo dài không đi gặp người khác được sao?”. Thẩm Gia Bình biết tính khí anh ta, đành cười nói: “Hôm nay có mấy vị khách nữ, Cậu Sáu xưa nay nho nhã…”.Mộ Dung Phong không chịu nổi anh ta lải nhải, phải đứng dậy đi thay âu phục.

Trình Gia có một cơ ngơi ở Ô Trì nằm ngay trên đường Ái Đạt của Ô Trì, trước sau đều có vườn hoa rộng, đặt tên theo tổ tiên Trình thị là “Trĩ Viên”. Vì Ô Trì mùa đông ấm áp, cho nên đến cuối thu đầu đông hàng năm Trình gia đều đến Trĩ viên tránh rét.Trong hoa viên thấp thoáng mấy căn nhà kiểu Tây, một trong số đó mang kiến trúc Tây Ban Nha tinh xảo,chính là nơi ở của hai tiểu thư nhà Trình gia tại Ô Trì.

Vị tiểu thư nhỏ nhất của Trình gia – Trình Tích Chi hiện nay mới mười lăm tuổi, đang tuổi nghịch ngợm.Cô rón ren đi vào phòng chị gái Cẩn Chi thấy Cẩn Chi ngồi trên chiếc ghế sôfa kiểu Pháp nghe đài phát thanh quốc tế, mấy tạp chí tiếng anh vứt ở một bên, liền hỏi: “Chị ơi sao vẫn chưa thay quần áo?”.Cẩn Chi không đề phòng giật bắn mình: “Con bé này đi như mèo ấy”.Tích Chi cười hì hì nói: “Vì chị đang không tập trung nên mới bị em dọa, chẳng lẽ chị đang nghĩ…” Cẩn Chi không để cô nói tiếp, liền đưa tay ra véo má cô: “Em về nước chưa được nửa tháng đã học thói quen xấu của người trong nước rồi”.Tích Chi nói: “em còn chưa nói hết,là chị tự nghĩ đấy chứ”.Cẩn Chi mĩm cười: “chị cũng không nói thói quen xấu gì,chẳng phải không phải em tự nghĩ ra à?.Tích Chi làm mặt quỷ,đang định nói tiếp thì nghe người làm nói: “đại thiếu phu nhân đến rồi”.

Trình gia là gia đình kiểu mới,tất cả thiếu gia ,tiểu thư đều lớn lên ở nước ngoài,nhưng vì mẹ mất sớm nên người dâu cả nắm mọi việc hết trong gia đình,cho nên mấy chị em đều rât tôn trọng cô.Cẩn Chi và Tích Chi đều đứng dậy,thấy đại thiếu phu nhân đều cười gọi một tiếng: “chị cả”.

Trình Doãn Chi lấy đại tiểu thư Mục Y Dạng của Mục gia,vì hai nhà có quan hệ thông gia,từ nhỏ đều lớn lên cùng nhau,cho nên sau khi Mục Y Dạng được gả vào Trình gia,mấy chị em Trình gia không thay đổi cách xưng hô,vẫn gọi cô là chị,càng thân thiết hơn. Lúc này Mục Y Dạng mỉm cười nói: “đúng giờ là đức tính tốt đẹp của nhà vua,Cẩn Chi sao em vẫn chưa thay quần áo?”.Cẩn Chi từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài,vốn thoải mái phóng khoáng: “Em mặc thế này không được sao?”Cô luôn thích quần áo kiểu Tây,lúc này mặc một chiếc sườn xám bằng gấm lụa,màu bạc thêu chữ phúc đẹp tinh xảo.Mục Y Dang quan sát kỹ nói: “như thế này cũng rất đẹp ,Cẩn Chi nhà ta mặc gì cũng đẹp hết”. Tích Chi ở lại