Polaroid
Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325871

Bình chọn: 9.5.00/10/587 lượt.

u nghe được lại khó chịu”.

Thù Ngưng vừa nhắc đến Mộ Dung Phong,Tĩnh Uyển lập tức không nói tiếp nữa, Thù Ngưng biết mình lỡ lời,liền lảng sang chuyện khác: “dì hỏi chị mấy ngày tới muốn ăn gì,cần gì không, dì sẽ sai người sắp xếp”.Tĩnh Uyển lắc đầu nhè nhẹ,hỏi: “bệnh mất ngủ của chị chữa thế nào vậy?”.Thù Ngừng đáp: “chị uống thuốc tây ,bác sĩ kê một loại thuốc an thần giúp chị ngủ ngon”.Tĩnh Uyển nói: “mấy ngày nay quả thật ngủ không ngon,chị cho em một viên thuốc thử được không?”. Thù Ngưng do dự một lát nói: “bây giờ em không được uống thuốc lung tung”.Tĩnh Uyển nói: “Vậy chị hỏi bác sĩ xem em có thể uống loaị thuốc gì”,lại nói: “Đừng nói với cậu sáu không lại kinh động đến binh sĩ, xảy ra nhiều chuyện”. Thù Ngưng nghe câu này không hiểu vì sao ngước mắt nhìn cô chăm chú. Trong mắt Tĩnh Uyển chỉ có sự thẫn thờ,dường như đã hiểu rõ,lại như bình tĩnh tự tại,đôi mắt long lanh mà rõ ràng, trong đồng tử chỉ có bóng của cô.

CHƯƠNG 25 (3)

Sau khi Thù Ngưng về, trằn trọc không yên mấy ngày liền, mấy lần gặp Mộ Dung Phong muốn nói với anh, cuối cùng không hiểu vì sao lại nuốt mấy lời đó vào. Thù Ngưng gọi điện thoại hỏi bác sĩ, cuối cùng đi thăm Tĩnh Uyển, vẫn đưa cho cô nửa viên nói: “Bác sĩ nói tuy không có nguy hiểm gì nhưng tốt nhất không nên uống cho dù uống cũng chỉ dùng một nửa liều lượng”.Tĩnh Uyển “ồ” một tiếng tiện tay lấy giấy bọc viên thuốc lại, cất vào ngăn kéo bàn trang điểm, nói: “Nếu quả thật không ngủ được em mới uống”.

Thù Ngưng tuy đã hỏi bác sĩ, vì lờ mờ đoán được một hai phần, trong lòng sợ hãi cứ thấp thỏm lo âu. Cô ngồi với Tĩnh Uyển một lúc thì Mộ Dung Phong đến. Hễ Tĩnh Uyển thấy anh là sắc mặt sầm xuống, lập tức nói: “Em phải ngủ đây”. Thù Ngưng vội nói: “vậy hôm khác lại đến thăm em sau”. Sau khi cô đi Tĩnh Uyển đi thẳng về phòng, tiện tay đóng cửa lại, Mộ Dung Phong lên trước một bước, suýt nữa cửa kẹp vào tay, cuối cùng vẫn mở được cửa ra, cười hỏi: “Sao hôm nay ngủ sớm thế?”.

Tĩnh Uyển không thể để anh ở ngoài, liền không thèm để ý, giường nằm xuống, Mộ Dung Phong ngồi xuống giường nói: “Tức giận không tốt cho con, chẳng lẽ em không biết sao?”.Tĩnh Uyển hừ một tiếng, quay người đi. Mộ Dung Phong nói: “Em xem em gầy quá, lưng nổi cả xương sống này”. Anh đưa tay muốn sờ vai cô, cô đã chuẩn bị, lập tức thu người lại, lạnh lùng quát: “Tránh ra”.Mộ Dung Phong thấy giọng cô như tức giận, cười nói: “Được rồi anh đi ,đừng giận nghỉ ngơi cho tốt”.

Tuy anh nói thế nhưng lại không hề đứng dậy.Tĩnh Uyển mãi không thấy động tỉnh gì, tưởng anh đã đi, lật mình quay đầu lại, thấy anh đang chăm chú nhìn mình. Trong mắt cô hiện rõ sự lạnh lẽo như nước, anh nói: “Anh biết em giận anh, việc đã thế này, cho dù anh không đúng em cũng không thể giận anh cả đời được”. Tĩnh Uyển cứ không chịu để ý đến anh như thế, quay đầu đi, tiếp tục quay lưng lại với anh. Gần đây cô gầy đi rất nhiều, bờ vai mỏng manh khiến người ta thương xót. Anh nói: “Em có muốn gặp người nhà không, anh sai người đi đón mẹ em đến, được không?”.

Cô coi như không nghe thấy, yên lặng nằm đó,nước mắt lăn xuống theo khóe mắt,chiếc gối màu lanh màu trắng bạc, không thấm nước, nước mắt lạnh lẽo thấm vào má. Mẹ…cô làm sao còn mặt mũi nào gặp mẹ nữa, lúc còn nhỏ ở bên ngoài chịu chút tủi thân, là có thể lao vào lòng mẹ khóc lớn. Bây giờ còn mặt mũi nào đi gặp mẹ? Gần như toàn bộ sức lực bản thân, mới kìm được không khóc thành tiếng. Bờ vai cô hơi run rẩy,tay anh cuối cùng đặt xuống: “Tĩnh Uyển?”.

CHƯƠNG 25 (4)

Cơ thể cô đang run rẩy, cố gắng không khóc thành tiếng, chỉ gạt mạnh tay anh ra, anh to gan hơn chút: “Tĩnh Uyển…”. Cô giơ tay lên, muốn hất tay anh ra, cuối cùng không đấu được sức lực của anh, lồng ngực cô phập phồng, trên mặt có vệt nước mắt, trong mắt chỉ có nỗi hận kiên quyết. Trong mắt anh có chút hoang mang, không kìm được đặt tay lên môi cô. Cô không nhúc nhích, thở gấp gáp, anh ôm chặt cô vào lòng, trong lúc cuống quýt cô lại mở miệng ra cắn vào tay anh. Anh giữ chặt mặt cô, không thể để cô cắn mình, cười nói: “Sao bây giờ em giống như con chó con vậy, động vào là cắn người”.

Cô vùng vẫy đánh đạp,anh không hề tránh,cô đập mạnh một cái lên cằm anh, nào ngờ tay mình lại đau,anh giữ hai tay cô lại nói: “được rồi được rồi,xả giận là xong,cẩn thận làm bị thương con chúng ta”.Tĩnh Uyển giận dữ nhìn anh: “ai có con với anh?”. Mặt Mộ Dung Phong mặt mày hớn hở: “đương nhiên là em rồi”. Tĩnh Uyển mệt mỏi,chỉ trừng trừng nhìn anh: “vô liêm sỉ”.

Mộ Dung Phong khép lại nụ cười, chầm chậm nói: “Tĩnh Uyển anh có lỗi với em. Cho dù em mắng anh, giận anh thế nào, anh cũng chịu”.Tĩnh Uyển chau mày, nước mắt đầy trên mặt ,cô dùng tay lau đi,anh muốn lau giúp nhưng cô không chịu. Anh cố chấp giữ mặt cô, cô dùng sức gỡ ngón tay anh ra, vừa gỡ được một ngón, ngón khác lại giữ chặt lấy. Thế nào cũng bị kìm chặt, cô thật sự muốn khóc lên. Anh nói: “Tĩnh Uyển em nể mặt con, tha thứ cho anh lần này có được không?”.

Cô cắn, đá, đánh, tất cả mọi thứ đều không khiến anh buông ra, trong miệng là hơi thở của anh, quen thuộc mà lạ lẫm cực