độ. Cô từng có tất cả nhưng sau này lại mất tất cả…nồng nhiệt nóng bỏng như thế, lần đầu tiên gặp nhau, anh đã hôn cô như vậy. Cho đến cuối cùng cô thở hổn hển, hai má đều đỏ bừng cả lên,anh mới buông cô ra.Hai người đều thở gấp,mắt cô long lanh vì nước mắt,cô kháng cự chống tay vào ngực anh,bây giờ lại nắm chặt lấy gấu áo anh.Anh không dám động đậy,chỉ sợ hành động nhỏ nhất của mình cũng khiến cô buông tay ra.Anh trở nên sợ hãi,vải chụp màu hồng,chiếu ra ánh sáng hồng nhàn nhạt,sắc mặt cô vốn nhợt nhạt,dưới ánh đèn đó như có chút hồng hào…cô hình như bỗng rùng mình,trong chốc lát buông tay ra.
Tim anh thất lại,trong sâu thẳm nhất trỗi dậy một sự sợ hãi gần như tuyệt vọng,anh không dám nắm tay cô nữa.Cô nhưcon thú nhỏ bị thương,thu mình vào trong góc sâu nhất,giọng cô thấp mà nhẹ: “Anh đi đi”.Anh còn muốn nói nữa,cô mệt mỏi nhắm mắt lại: “tôi mệt rồi ,tôi muốn ngủ”.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh,yên tĩnh tới mức ngay cả tiếng gió bên ngoài cũng có thể nghe thấy,trái tim cô cũng đang nhảy nhót trong lồng ngực,vừa nhanh vừa gấp,mỗi lần thắt lại đều đau đớn,khó chịu giống như mắc một vật gì đó.Mỗi nhịp đập đều đau đớn tột cùng.
Bên ngoài có tiếng gõ hết sức cẩn trọng,tiếng gõ cửa của Thẩm Gia Bình vọng vào: “Cậu Sáu”.Anh hỏi: “chuyện gì”.Thẩm Gia Bình nói bên ngoài: “Bên ngoài tuyết rơi lớn lắm,đường bắt đầu đóng băng,nếu Cậu Sáu không về đại soái phủ mà nghỉ ở bên này,tôi sẽ bảo lái xe đưa xe vào bãi đỗ”.
Anh bất giác quay mặt nhìn Tĩnh Uyển,cô đã nhắm mắt lại,hàng lông mi dày giống như cánh bướm,in bóng dưới ánh đèn.Mấy lọn tóc rũ trên má vệt nước mắt trên mặt rõ ràng,có thể nhìn thấy được.Trong lòng anh rối ren phức tạp,nhất thời cũng không biết là thương là yêu hay là day bứt và đau buồn.Cuối cùng chỉ thở một tiếng thật dài,đi ra mở cửa,nói với Thẩm Gia Bình: “đi thôi”.
CHƯƠNG 26
Chương 26
Sau ngày hôm đó ngày nào anh cũng đến thăm cô.Chớp mắt đến tết ông Công ông Táo.Ngày hôm đó tuyết rơi lác đác không ngừng,tiếng pháo của người người nhà nhà truyền đến.Đại soái phủ đương nhiên làm một bữa cơm đoàn viên,lúc tàn tiệc rượu là đã mười giờ tối.Thẩm Gia Bình vốn cho rằng Mộ Dung Phong không ra ngoài nữa,không ngờ Mộ Dung Phong vẫn gọi anh chuẩn bị xe.Trên đường đã đóng một lớp băng mỏng,rất khó đi,đoạn đường ngắn mà đi mất gần nửa tiếng mới đến.
Chỗ Tĩnh Uyển vắng lặng,dưới lầu không có một ai.Mộ Dung Phong lên lầu,đi vào phòng ngủ mới thấy Lan cầm đang đan len trước lò sưởi,thấy anh cô vô cùng bất ngờ: “Cậu Sáu”.Mộ Dung Phong hỏi: “Tĩnh Uyển đâu?”.Lan Cầm nói: “Tiểu thư ăn cơm một mình,cô độc ngồi một lúc,em sợ tiểu thư lại đau lòng,nên khuyên tiểu thư đi ngủ sớm rồi”.
Mộ Dung Phong nghe nói Tĩnh Uyển ngủ rồi,rón rén đi vào phòng ngủ,vừa nhìn thấy đã biết trên giường không có người.Quay mặt đi mới thấy Tĩnh Uyển ngồi ôm gối bên cửa sổ,thẫn thờ nhìn ra bên ngoài.Trong lòng anh xót xa,nói: “Sao ngồi ở đây?Cẩn thận bị lạnh”.Tĩnh Uyển nghe thấy tiếng anh,người bất giác khẽ rung lên,nhưng chỉ ngồi ở đó không động đậy.
Mộ Dung Phong nhìn thấy một ly rượu thủy tinh bên cửa sổ,bên trong vẫn còn non nửa,má cô phơn phớt hồng,nhìn không được khỏe mạnh.Anh nói: “Thật liều lĩnh ,ai đưa rượu cho em?Bây giờ làm sao em có thể uống rượu!”.Đáy mắt cô có hơi nước mờ mịt,khóe miệng lại nhướn lên: “tôi tìm thấy ở phòng bên cạnh”.Bên cạnh là một phòng khách nhỏ,bên trong bày rất nhiều rượu tây.Anh nhìn chai rượu chỉ vơi đi một chút,mới hơi yên tâm.
Giọng nói cô nhỏ mà nhẹ: “Anh nghe bên ngoài còn đang đốt pháo”.
Tiếng pháo nổ lác đác đã ngưng bật từ lâu,trong màn đêm tĩnh mịch chỉ nghe tiếng gió ù ù.Anh nói: “Em say rồi”.Cô “ừ” một tiếng,ngẩng đầu lên,tóc mai hơi xõa,rất nhiều lọn tóc nhỏ rũ xuống,cô cũng không buồn vén lên.Anh hỏi: “tối em ăn gì?”.
Cô cười: “hôm nay là tết ông Công ông Táo thì ăn cơm đoàn viên,tôi ăn cơm đoàn viên một mình”.Nụ cười đó của cô càng khiến người ta đau lòng hơn khóc.Anh nói: “Đều là anh không tốt,anh nên đến với em sớm hơn”.Cô nói lạnh nhạt: “Cậu Sáu nói vậy làm sao tôi dám nhận chứ”.Anh nói: “Tĩnh Uyển…”.Cô quay mặt đi,lại nhìn ra cửa sổ,chút ánh sáng bên ngoài cửa sổ len vào trong phòng,chiếu sáng những bông tuyết lất phất rơi,nơi xa hơn chính là màn đêm thăm thẳm.
Anh dịu dàng nói: “Anh bảo nhà bếp làm mấy món điểm tâm .anh ăn với em được không?”.Cô gối cằm xuống cánh tay,không nói gì anh liền ấn chuông gọi người đến,dặn dò nhà bếp chuẩn bị đồ ăn đêm.
Nhà bếp rất nhanh đã làm xong và mang đến,Mộ Dung Phong xưa nay thích mì,đợt này Tĩnh uyển lại ăn uống kém,cho nên nhà bếp chuẩn bị mì thanh đạm,hấp một đĩa màn thầu hình thoi nóng hổi,còn kèm theo bốn món nhỏ,một đỉa thịt hun khói xào măng,một đĩa rau cải,một đĩa thịt gà trộn dưa chuột,.một đĩa đậu phông khô kho,nhìn thấy mấy món thanh đạm này,anh cười nói: “Anh cũng đói rồi anh lấy cho em một bát mòi nhé?”.Vừa nói vừa cầm đũa lên,gấp mì vào bát cho cô,rồi chan nước canh gà vào,nói: “Cẩn thận bỏng”.
Anh ân cần như thế,Tĩnh Uyển lại như cảm động,cuối cùng nhận lấy bát mì,lặng lẽ gấp mấy sợi,chầm chậm ăn.Mộ Dung Phong thấy sắc mặt cô