Teya Salat
Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325814

Bình chọn: 9.00/10/581 lượt.

ông có phương hướng.Anh là ngọn lửa nóng bỏng,mỗi nơi đều mềm mại,đều cứng rắn.Anh vừa tước đoạt vừa cho đi,khiến cơ thể cô tan xương nát thịt,bị anh nhào nặn lại,nhưng dấu ấn đậm nét nhất của anh vĩnh viển không thể xóa đi.Tuyết rơi càng ngày càng nhiều,gió đập rào rào vào cửa sổ.

Đến hai ,ba giờ sáng tuyết càng lúc càng dày,rèm cửa không kéo lên,ánh sáng trắng bên ngoài chiếu vào trong phòng,như là ánh trăng thanh mát.

Sau khi nhủ cánh tay anh dần dần đè nặng lên người cô,Tĩnh Uyển chầm chậm gỡ tay anh ra,sau đó chầm chậm quay về phía anh,anh ngủ rất say hơi thở đều đều,tóc mái trên trán rủ xuống,giống như đứa trẻ.Cô gọi nhỏ một tiếng: “Bái Lâm”,thấy anh chưa tỉnh lại,cô lại gọi nhỏ anh hai tiếng,cuối cùng to gan gọi vào bên tai cô một tiếng: “Cậu Sáu”.Anh vẫn ngủ say không động đậy,cô bỗng nhiên sợ hãi,cô từng đọc trên một tạp chí Tiếng Anh nói thuốc an thần không được dùng với rượu,nhưng nghiền một nửa vào rượu chắc không sao,cô do dự đưa tay ra ấn vào ngực anh.Tim anh đập chậm rãi mà mạnh mẽ,cô chậm rãi thu tay lại.

Cô nghe thấy hơi thở của mình,nhẹ mà nhỏ,kéo chăn ra,đi chân trần trên nền nhà,cảm giác lạnh lẽo khiến cô hơi rùng mình,cô mặc xong quần áo,tiện tay cầm một chiếc áo bông thêu hoa khoác vào bên ngoài.Áo khoác anh vắt lôn xộn trên ghế,cô quay đầu lại nhìn Mộ Dung Phong,anh vẫn ngủ rất say,cô đưa tay ra lần mò trong túi áo,không hề tìm thấy thứ cô cần,cô lại tìm ở túi bên kia,cũng không có.Áo sơ mi vứt trên nền nhà,cô rón rén đi tới nhặt lên,trong túi áo có một thứ đồ mềm mềm,hóa ra là một xấp tiền giấy xanh xanh đỏ đỏ dày cộp.Cô nắm số tiền đó trong tay,bỗng nhiên nhớ ra áo khoác anh có một túi bí mật,liền cầm chiếc áo đó lên,cẩn thận lần mò,quả nhiên tìm thấy một chiếc hộp đồi mồi tinh xảo,mở ra bên trong xem là một con dấu bằng đá Điền Hoàng nho nhỏ.

CHƯƠNG 26 (4)

Cô đi đến trước bàn trang điểm,từ trong ngăn tủ lấy ra một tờ giấy đã viết sẵn,cô từng giả chữ anh,viết ngoáy mấy chữ để làm giả: “đây là nữ quấn của Lưu phủ,đặc biệt phê chuẩn thông hành,tất cả các trạm kiểm soát đều được đi qua”.Cô hà nhẹ một hơi vào con dấu đó,ấn lên trên tờ giấy,sau đó đặt lại tờ giấy vào túi anh,chân rón rén đi lại mở tủ quần áo,cô đã mang thai ba tháng,vòng eo hơi biến đổi,chiếc sườn xám màu lụa không mặc vừa nửa.Cô không dám chần chừ quá lâu,chỉ tìm qua loa một bộ mặc vào,sau đó mặc áo khoác,đặt tiền và giấy thông hành vào túi.

Cô chầm chậm xoay khóa cửa,vì tối nay Mộ Dung Phong ngủ ở đây,cảnh vệ gác bên ngoài tạm thời đi,cuối hành lang là phòng trực ban cảnh vệ,để tránh nghi ngờ nên đã đóng cửa lại.Có ánh đèn lọt qua khe cửa,cô nín thở nghe ngóng tiếng động,yên lặng như tờ,không một tiếng động,chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập,vừa nhanh vừa gấp.

Cô do dự quay đầu lại,mượn chút ánh sáng tuyết lờ mờ nhìn thấy anh lặng lẽ ngủ trên giường,anh luôn thích ngủ nghiêng,cánh tay ôm hờ chỗ đó,dường như muốn ôm thứ gì đó rất quan trọng,ánh đèn hành lang hắt vào mấy tia sáng,còn cô ẩn mình trong màn đêm đen.

Khuôn mặt anh xa xôi,mơ hồ không nhìn rõ,vùi trong gối nhìn không chân thật.Cuối cùng cô quay đầu lại,rón rén đi qua,sau đó khép nhẹ cửa.Hành lang đều trải thảm dày,đôi giày lụa mềm của cô nhẹ nhàng đi xuống lầu.Phòng khách rộng và trống trải,cảnh vệ trực ban đêm đều ở trong phòng nhỏ bên hành lang,nhưng đó là nơi bắt buộc phải đi qua.Tim cô như đang gõ trống,thình thịch không ngừng,tiếng cảnh vệ nói chuyện rì rầm,cô bước nhẹ,to gan bước thêm một bước.

Hai cảnh vệ quay lưng lại với cô,còn cả một người bên bếp sưởi,cô bước thật nhanh,bước mấy bước đã đi qua,rồi lại chìm vào màn đêm.

Cô lấy son môi trong túi ra,bôi một chút lên then cửa,dầu mở trơn láng,cánh cửa được cô mở ra không một tiếng động,hở ra một khe vừa phải,cô luồn ra ngoài.Gió lạnh cùng với tuyết ập lên người,cô rùng mình,vô số tuyết đập vào mặt,cô cố gắng xác định phương hướng,men theo hàng sồi xanh đi thẳng về phía trước.

Giày lụa đã bị ướt đẫm vì tuyết,mỗi bước đi dưới chân đều như dao cắt.Sự đau đớn này khiến chân cô tê dại mà bước nhanh hơn,càng đi càng nhanh càng đi càng nhanh,cuối cùng như lao về phía trước.Vô số bông tuyết từ trên trời rơi xuống,chậm rãi như không có hồi kết,mỗi lần rơi xuống lại tách một tiếng,còn cô chỉ loạng choạng lao về phía trước,để lại sau lưng dấu chân xiêu vẹo rõ ràng và khiến người ta sợ hãi.Cơ thể cô đã lạnh đến tê dại cứng đờ,sự lạnh lẽo sâu thẳm từ bên trong cơ thể thấm ra ngoài,phía trước là tuyết trắng mênh mông không bờ bến,dường như vĩnh viễn cũng không đi đến đích.

Bức tường xám cao cuối cùng đã xuất hiện trước mắt,mảnh thủy tinh trên đầu tường phát ra ánh sánh sắc nhọn dưới tuyết lạnh giá,cô cố gắng mở to mắt,tuy là cửa sau nhưng ở đây cũng có một trạm gác,có ánh đèn từ cửa sổ hắt ra ,chiếu vào chiếc khóa dồng hồ kiểu Tây rất lớn treo trên cửa.Cô lấy ra một chiếc trâm cài tóc,cắm vào ổ khóa,mười ngón tay đã đông cứng,cô chưa từng làm việc này,vặn trái vặn phải vẫn không xoay chuyển.Tim cô đập càng ngày càng nhanh,ngón tay vừa xoay mạnh đã nghe tiếng lạch cạch,chiếc trâm bị gãy thành đôi,đâm vào