The Soda Pop
Không Yêu Thì Biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Không Yêu Thì Biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325850

Bình chọn: 8.00/10/585 lượt.

gạch xanh viền vàng, bên cung ứng lại đưa tới loại đen viền vàng. Cô qua đó xử lý một chút, trấn an khách hàng…”.Tôi cúi đầu không trả lời, lẳng lặng đi ra khỏi cầu thang bộ, rồi vào thang máy ra khỏi khách sạn.Trong đầu có chút hỗn loạn, tôi tới nhà Tần Mạch, chỉ là ngôi nhà ấy hiện giờ đã được bán cho người khác rồi. Tôi đứng bên ngoài khu nhà, nhìn lên cửa sổ căn hộ kia, đứng ngẩn ngơ, khiến bảo vệ khu nhà quan sát tôi một cách kỳ quặc hồi lâu.Tôi đi qua con hẻm nhỏ, trong một thoáng như nhìn thấy Tần Mạch bị đánh cho thê thảm đang ngồi ở đó, hắn ngẩng đầu lên nhìn tôi, cau mày nói: “Cô ngốc à!”.Tôi cúi đầu cười: “Đúng đấy, ngốc lắm”.Tôi đi tới quán bar nơi gặp hắn lần đầu, ban ngày quán bar đóng cửa, tôi lảo đảo về nhà, đang đi trên đường thì Tạ Bất Đình gọi một cú điện thoại tới truy sát tôi: “Cô đang ở chỗ nào thế hả? Sao còn chưa tới nơi! Khách hàng đang giục kia kìa!”.“Thì cứ giục đi”. Tôi đáp, “Tôi không đi”.“Hà Tịch, cô điên à?”.“Cupid nói với tôi rằng, nếu hôm nay tôi không nghỉ phép thì trong năm nay sẽ chết thảm”.“Cái gì?”. Tạ Bất Đình không hiểu, nghi hoặc một hồi, rồi bốc hỏa nổi trận lôi đình, “Giờ cô nói với tôi là muốn nghỉ phép đấy à? Lúc nãy sao cô không nói đi! Lúc nãy cô nói không đi thì tôi đã đổi người khác rồi, này, tôi bảo, hôm nay cô điên rồi phải không, cô…”.Tôi ngắt điện thoại, tháo pin ra rồi quẳng di động vào trong túi xách, tiếp tục đi bộ về nhà.Đi qua con đường người qua lại vội vã, tôi nhìn thấy một cặp tình nhân đang cãi nhau ở ven đường, chàng trai đẩy tay cô gái ra rồi lạnh lùng bỏ đi, cô gái giận điên lên, đuổi theo đẩy mạnh một cái lên lưng chàng trai, gào khóc: “Anh kiêu cái gì, anh kiêu cái gì chứ! Anh được thế chẳng qua chỉ vì tôi thích anh thôi!”.Tiếng cô bé khóc nghe rất thảm, nhưng chàng trai chỉ liếc mắt một cái rồi quay người bỏ đi.Tôi bất chợt dừng chân lại ngẩn ngơ nhìn cô gái đang khóc lóc kia giữa con đường người đến người đi. Dường như phía sau tôi cũng có một người như thế, nét mặt hờ hững, chậm rãi bước từng bước bỏ đi.Tôi hít sâu vào một hơi, tỉnh táo nói với mình rằng đây chẳng qua chỉ là chuyện của người khác, Tần Mạch không ở đây, hắn và tôi cách nhau nửa vòng trái đất, chúng tôi chính thức chia tay qua điện thoại sau ba tháng chia xa.Hắn không ở đây, từ giây phút thừa nhận thích tôi thì đã không có ở đây.Tôi ngoái đầu lại như bị ma xui quỷ khiến, nhìn từng gương mặt xa lạ đang đi lướt qua mình, có người đụng vào vai tôi, có người nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ, có người thì nhìn theo hướng tôi đang nhìn.Chẳng có gì cả.Hiện thực luôn luôn rõ ràng và vô cảm. Hà Tịch, mày nhìn đi, chẳng có gì hết, dù mày muốn bắt lấy cũng không có cơ hội đâu.Có lẽ thế này mới là tốt nhất, tôi nghĩ, dù chúng tôi không buông tay nhau, thì có thể ra sao được? Yêu nhau nhờ mấy ngày một cuộc điện thoại? Đôi bên không thể ôm, không thể hôn. Dù internet có nhanh chóng và thuận tiện, tôi cũng không biết được ngày trở về của hắn.Chờ đợi vô vọng như liệt nữ thời cổ đại sao?Tôi cong môi cười cười. Hà Tịch từ trước tới nay đều là người thực tế, chuyện như thế tôi không làm được, mà cũng chẳng làm tốt, chỉ khiến cả hai người mệt mỏi tới độ thương tích đầy mình thôi. Chẳng thà thản nhiên phóng khoáng quay người đi, tiếp tục tiến về phía trước. Tôi hít thở sâu, thầm nghĩ, thôi thì thôi đi, cuộc đời không phải cứ muốn cái gì thì có thể có được cái đó đâu.Tần Mạch, cuối cùng anh đã trở thành quá khứ của Hà Tịch rồi.Là quá khứ không bao giờ trở lại. CHƯƠNG 33Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hai năm trôi qua chỉ trong nháy mắt.Tôi vẫn ở trong căn phòng thuê nhỏ bé, sống cuộc sống ngày qua ngày chẳng có gì thay đổi, hoàn toàn trở nên bệ rạc.Vô cùng mệt mỏi với công việc, càng ngày càng tuyệt vọng về đàn ông, cũng chẳng còn quá nhiều suy nghĩ cho cuộc sống, một cô gái độc thân sắp tròn hai mươi tám tuổi, vùng vẫy sống trong sự ngượng ngùng ở cái tuổi lớn thì chẳng lớn mà nhỏ thì cũng không.Dạo này mẹ tôi nghe nói chị họ tôi sinh một cậu con trai, sốt ruột chết đi được, cả ngày gọi điện tới hỏi han, bắt tôi đăng ký vào một đống trang web mai mối.Hôm nay thứ bảy, mẹ gọi điện giục tôi dậy từ sáng sớm, tôi đánh răng rửa mặt sửa soạn một hồi, trang điểm nhẹ, xách túi lên, mặt mũi hầm hầm bước ra khỏi nhà.Hôm nay tôi phải tham gia một cuộc gặp gỡ quy mô lớn, một bữa tiệc xem mặt cỡ… sáu mươi người. Vì hoạt động xem mặt năm phút ngày hôm qua, mẹ đặc biệt soạn cho tôi một bảng câu hỏi, bảo tôi đến lúc đó cứ hỏi theo những gì viết trên đó.Khi tôi tới nơi, hội trường đã được trang trí xong xuôi, mấy chục chiếc bàn được xếp thành một vòng tròn lớn, nữ ngồi trong vòng tròn, nam ngồi bên ngoài. Sau đó từng người bên nam đi vòng theo trình tự.Tôi cầm tờ giấy mẹ viết cho ngoan ngoãn vào hội trường, ngồi theo đúng số ghế, sau đó bên nam tới xem mặt bắt đầu tiến vào, cũng ngồi xuống theo số ghế, rồi hai bên tiến hành cuộc hành hạ kéo dài năm phút, nếu lửa gần rơm mà bén thì dắt tay nhau ký tên rồi ra về, nếu gần mãi mà chẳng bắn ra được tia lửa nào thì tiếp tục rơi xuống một tầng địa ngục khác, tiếp tục lửa rơm