Không Yêu Thì Biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Không Yêu Thì Biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325775

Bình chọn: 7.5.00/10/577 lượt.

gần nhau.Thực sự thì tôi cảm thấy hoạt động kiểu này cực kỳ vô vị, nhưng quả tình vì đã đến tuổi rồi, lại thêm đủ thứ áp lực nên không thể không đối mặt với hiện thực này. Hôm nay mỗi bên nam nữ đều có ba mươi người tới xem mặt, tôi vừa vặn lấy được số mười lăm ở ngay giữa.Lượt thứ nhất, tôi ngồi đối diện với một người đàn ông phát tướng răng hơi hô, ông ta nhe răng ra cười với tôi một cái, “mưa xuân” văng thẳng lên mu bàn tay tôi. Tôi hít thở thật sâu, cố gắng để cho vẻ mặt mình trở nên vô cảm, sau đó bắt đầu đọc theo tờ giấy mẹ tôi đã đưa cho, vừa nghe ông ta trả lời, vừa đánh dấu chéo lên tờ giấy.“Tuổi tác, nghề nghiệp, thu nhập bao nhiêu, nhà có mấy người, có nhà có xe không, đã từng kết hôn chưa…”. Mẹ nói, năm dấu chéo thì cứ dứt ngay và luôn, ba dấu chéo thì xem xem nhân phẩm ra sao, một dấu chéo thì gói ghém lại mang về nhà.Người đàn ông này hiển nhiên thuộc phạm vi chấm dứt gọn lẹ. Tôi hỏi rất nhanh mà ông ta thì đáp cực chậm, trong lúc đó còn nói mấy cái vớ vẩn với tôi. Năm phút trôi qua, tôi chẳng thèm ngẩng đầu lên mà nói: “Mời dời bước sang cô số mười bốn”.Người thứ hai ngồi đối diện tôi là người đàn ông bốn mươi tuổi đầu hói, tôi chẳng muốn hỏi gì cả, cứ cầm bút lạnh lùng nhìn ông ta ngồi ba hoa bốc phét văng nước bọt về sự nghiệp nông sản của mình.Người thứ ba là bác sĩ tâm lý, mặt mũi đối phương cũng không tới nỗi nào, chỉ bởi tôi có ám ảnh tâm lý về cái nghề bác sĩ này nên cũng vẫn mời anh ta lui gót.Người thứ tư… Đầu tiên tôi liếc nhìn bảng số trên eo đối phương, đồng thời nhớ được tên của anh ta, số mười tám, Phương Thư.“Tuổi tác?”.“Ba mươi mốt”. Tôi lẳng lặng đánh một dấu móc.“Nghề nghiệp”.“Luật sư”.“Thu nhập bao nhiêu?”.“Chưa bao giờ tính”.Chưa bao giờ tính, ý là rất nhiều ấy hả? Tôi ngẩng lên nhìn anh ta một cái, là một gương mặt tuấn tú, nhưng lúc này anh ta đang ngồi lệch bên ghế, vẻ hờ hững tràn đầy trên gương mặt, nom rất nôn nóng. Tôi thầm nhủ, lại là một thanh niên khổ sở bị ép lên đường rồi. Ngòi bút hạ xuống một dấu móc, tôi tiếp tục nhiệm vụ của mình.“Nhà có mấy người?”.“Ba người”.“Có nhà có xe chưa?”.“Có”.“Đã từng kết hôn chưa?”.Anh ta bị chọc cười: “Kết hôn rồi thì tôi còn ở đây à?”.“Thế đã từng ly hôn chưa?”.“Cô nói xem?”.Sáu câu hỏi mẹ tôi đề ra anh ta đều có được dấu móc, theo tiêu chuẩn của mẹ tôi, người đàn ông thế này nên giật lấy kéo thẳng về nhà mình thôi, nhưng riêng tôi còn có hai câu hỏi. Tôi lại ngẩng đầu lên quét mắt nhìn anh ta, phát hiện anh ta cũng đang nhìn tôi bằng ánh mắt đánh giá, tôi làm vẻ khó tiếp cận, hỏi: “Xu hướng tình dục có vấn đề gì không?”.Khóe miệng anh ta giật giật: “Cô ơi, cô đang sỉ nhục tôi đấy à?”.Tôi bình thản đáp lại: “Vì đã từng trải qua một lần nên tôi rất để ý tới chuyện này. Ngoài ra xin nhấn mạnh một chút, dù tôi không ủng hộ tình yêu đồng tính, nhưng đó cũng không phải chuyện khiến người ta cảm thấy nhục nhã, anh à, quan niệm của anh cần thay đổi”.Anh ta chậm rãi ngồi thẳng người, lật giở tư liệu cá nhân của tôi ở trên bàn, nói: “Cô tiếp tục đi”. Giọng điệu không giống như đi xem mặt, mà giống như phỏng vấn hơn. Thế nhưng cái vẻ đáng ghét này của anh ta lại khiến tôi nhớ đến tên lưu manh đáng ghét nào đó một cách đáng xấu hổ.Một lát sau, tôi mới trở lại bình thường, hỏi: “Đã từng trải qua mối tình cực kỳ sâu đậm nào chưa?”.“Rồi”.“Giờ thì sao?”.“Quên rồi”. Anh ta xòe tay ra, trả lời nhẹ nhàng, “Cô đã từng có mối tình như thế sao?”. Anh ta thấy tôi im lặng bèn hỏi lại, anh ta cầm tư liệu cá nhân mà tôi đã nộp cho bên mai mối, “Cô Hà?”.“Đương nhiên đã từng”.“Giờ thì sao?”.“Vẫn còn nhớ rất rõ ràng”.Anh ta đặt lại mấy tờ giấy lên mặt bàn: “Đã như thế, sao còn phải tới chỗ hoang đường như thế này? Không thấy buồn cười sao?”.Tôi hờ hững nhìn anh ta một lát, dùng ánh mắt mỉa mai lại: “Anh nói xem”.Anh ta mím môi, nghĩ ngợi một lát bèn đáp lời: “Được rồi, chúng ta giúp đỡ nhau nhé, ký tên rồi đi. Cứ ngồi ở đây tôi thấy bức bối lắm”.Tôi cân nhắc đôi chút, nghĩ thầm nếu mình thật sự ngồi ở đây nửa tiếng, có lẽ sẽ phát điên lên mất. Giờ đã có người có thể phối hợp diễn kịch, tôi cứ chấp nhận thì cũng chẳng phải chuyện to tát gì. Và thế là tôi cùng đi ký tên với anh ta rồi bỏ đi. Bước ra khỏi cánh cổng hội trường xem mặt, tôi và anh ta ăn ý gật đầu, rồi đường ai nấy đi.Sáu giờ tối, tôi ngồi xổm trước bàn trà, nhìn bát mỳ vừa được úp xong, đang chuẩn bị đánh chén thì Trình Thần gọi điện thoại tới.Chị cứ khóc lóc bù lu bù loa, nói năng lộn xộn trong điện thoại. Vất vả lắm tôi mới nhắm chuẩn vào lúc Trình Thần ngừng lại, chen lời: “Khóc quái gì thế, chị kéo lưỡi thẳng ra nói chuyện đi xem nào! Chị làm gì, ở đâu?”.Trình Thần thút thít mấy cái: “Sân bay”.“Chị tới sân bay làm gì?”.“Chị muốn tới Mỹ, hu hu… chị muốn ly hôn với Thẩm Hy Nhiên, hu hu, chị muốn ly hôn với anh ta, sau đó đi Mỹ”.Tôi nhức đầu đỡ lấy trán. Cặp này cưới nhau được hai năm, nhưng vẫn giống như mới yêu vậy, lúc ngọt ngào thì ớn chết người, một khi đã cãi nhau thì trời long đất lở, hơn nữa hiếm khi không có liên lụy tới người vô tội… Lần trước là em họ Thẩm Hy Nhiên, lần trước nữa


Polaroid