là chị họ Trình Thần, lần trước trước nữa là… Thế nên, khi họ hàng thân thích bị vạ xong thì cuối cùng tới phiên tôi…Tôi thở dài, gần như xuôi tay không chống cự nữa: “Được rồi, nín đi! Nói cho em biết vị trí cụ thể của chị, em đi đón”. Ngắt máy xong, tôi lập tức ấn số Thẩm Hy Nhiên, nhưng không ai bắt máy. Gọi liên tục ba cuộc cũng đều là kết quả như thế. Tôi ngồi nhìn bát mỳ một lát, nuốt vội được mấy miếng, rồi bất đắc dĩ bước chân ra khỏi nhà.Bảy giờ bốn mươi phút tối tôi đã bước chân vào cửa sân bay, tôi qua góc đông nam tìm chị, lúc đi ngang qua quầy phục vụ thì thấy cả đống người chẳng biết đang quay lại xem cái gì, mà trong đó lại chen lẫn tiếng khóc lóc cao vút của nữ mà tôi quen.Trong lòng tôi đột nhiên nhảy ra một dự cảm xấu, vội vã gạt đám người ra nhìn thử, cô nàng họ Trình đang ngồi bệt trên đất mà gào khóc trông không ra hình người nữa. Cô tiếp viên vừa ngước mắt lên đã lập tức nhìn tôi bằng ánh mắt “cuối cùng chủ nhân thứ này cũng tới rồi”.Tôi cúi xuống kéo chị lên: “Trình Thần! Đứng lên, chị biết chị đang làm gì không hả!”. Tiếng khóc của chị yếu dần, nhìn chằm chằm vào tôi, nấc một cái, mùi rượu thình lình phả ra.Hôi quá!Tôi bịt mũi, nhìn chị vẻ chê bai: “Rốt cuộc là chị đã uống bao nhiêu hả?”.Chị nhìn thấy vẻ mặt của tôi, cười cười,”Tịch Tịch à, em tới rồi, tới thì đưa chị đi đi, bọn họ… bọn họ không cho chị đi, đi, hức, hu hu…”. Nói xong chị lại bắt đầu khóc.Tôi nhức đầu nhìn cô tiếp viên đang lúng túng đứng ở bên: “Thật ngại quá, nhưng cô biết chuyện là như thế nào không?”.Tiếp viên vất vả giải thích cho tôi: “Lúc đầu cô gái này muốn tới đặt vé đi Mỹ. Tôi nói với cô ấy, vé máy bay thì phải tới quầy bán vé để mua. Sau đó được một lát, cô ấy tới nói bên đó không bán vé cho mình. Rồi tôi mới hiểu cô gái này không có visa để làm thủ tục đi Mỹ, tôi lại nói cho cô ấy biết bắt buộc phải có visa mới có thể làm thủ tục xuất cảnh, cô ấy cũng rất hiểu mà rời đi rồi. Nhưng… lúc nãy cô ấy đột nhiên chạy tới nói giờ phải đi Mỹ ngay, tôi giảng giải lại cho cô ấy thêm lần nữa, sau đó… cô ấy như thế này đây”.Tôi quay đầu lại dữ dằn nhìn Trình Thần nói: “Sớm không điên, muộn không điên, cứ đúng lúc em tới thì điên, chị ủ mưu làm em khó xử phải không?”.Trình Thần chỉ lo khóc.Tôi ôm mặt thở dài, cảm giác cứ để mặc chị khóc lóc ở chỗ này đúng là quá mất mặt, thế là vừa dỗ vừa lừa, nửa lôi nửa kéo chị rời khỏi hiện trường.Ngồi trong quán café trong sân bay, Trình Thần bò vật ra bàn khóc lóc thành sông, miệng cứ lẩm bẩm nói mấy từ như ly hôn, ra nước ngoài gì đó.Tôi ngồi dựa vào ghế, lạnh lùng nhìn dáng vẻ bi thương của chị.Có lẽ bộ dạng chúng tôi kỳ quặc quá đỗi, thu hút rất nhiều ánh mắt hiếu kỳ, tôi chẳng rảnh hơi mà quan tâm, chờ Trình Thần khóc đến khi chỉ biết nấc lên, mới vứt khăn giấy sang cho chị, lạnh lùng nói: “Khóc đủ chưa?”.Trình Thần lau nước mắt, rồi xì mũi vào tờ khăn giấy kia, lúng búng nói chị vẫn muốn đi Mỹ cái của khỉ gì nữa.“Hừ”. Tôi lạnh lùng cười một tiếng, giật lấy túi của chị, đổ mọi thứ trong túi lên mặt bàn, nói: “Mỹ là nơi người chỉ có hai mươi lăm tệ hai hào trong túi như chị đi được hả?”.Chị ấm ức thọc tay vào túi lục tìm, rồi đặt bốn đồng tiền lên bàn, nói: “Là sáu hào”.Tôi vừa giận vừa buồn cười, đang định chửi thì di động chợt đổ chuông, lấy ra nhìn thử, được lắm, cái tên khốn nạn kia cuối cùng cũng biết gọi điện rồi!“Tịch Tịch, chuyện gì thế? Lúc nãy anh đang ăn cơm với khách hàng, ầm ĩ quá không nghe thấy gì”. Giọng Thẩm Hy Nhiên rất bình tĩnh. Tôi lạnh nhạt cười: “Vợ anh định sau khi ly hôn với anh xong thì đi Mỹ, anh đã nghe được câu này chưa?”.Bên kia chợt im lặng.“Giờ đang ở sân bay đây này, tôi xưa nay mềm lòng, vợ anh cầu xin tôi thêm mấy câu nữa, không chừng tôi lại cho chị ấy mượn tiền mua vé máy bay ấy chứ”.Không để bên kia trả lời, tôi đã ngắt điện toại. Quét mắt nhìn người ngồi đối diện viền mắt đỏ hoe kia, tôi nói: “Chị đang lên án tại sao em báo hành tung của chị cho người đàn ông kia biết à? Nếu chị có thể mua được vé máy bay đi Mỹ bằng hai mươi lăm tệ sáu hào kia, em sẽ giúp chị giải phẫu người sẽ mò tới kia để ngừa hậu họa”.Trình Thần gục mặt khóc to.Tôi giáo huấn chị: “Hai người có chuyện gì không thể nói chuyện với nhau sao, lần nào cũng phải ầm ĩ cả lên mới chịu thôi, rõ ràng chỉ là mấy hiểu nhầm nhỏ nhoi vặt vãnh! Giờ chỉ vì chị mà tới gói mỳ em còn chẳng được ăn kia kìa!”. Mà câu nói cuối cùng mới là điều tôi thực sự muốn nói…Trình Thần lên án: “Nhưng anh ta có tình nhân rồi! Anh ta có tình nhân ở ngoài!”.Mặt tôi lạnh tanh: “Đây đã là lần thứ năm em nghe chị nói thế rồi”. Tôi không để tâm tới Trình Thần nữa, tựa vào lưng ghế, ánh mắt mông lung nhìn ra đại sảnh sân bay qua lớp cửa kính.Dòng người đến đến đi đi đều vội vã gấp gáp, một đôi tình nhân đang hôn nhau đám đuối trước khi chia xa. Tôi nhấp một ngụm café, nghĩ thầm, hóa ra trong mắt người khác, nhìn cảnh tượng này sẽ có cảm giác như thế này – bởi chuyện chẳng quan hệ tới mình nên hẳn nhiên là bình thản chẳng có gì lạ.Bóng dáng của một cô gái quyến rũ chợt hút lấy ánh mắt của tôi, không phải vì sắc