Polly po-cket
Kỷ nguyên xem mắt

Kỷ nguyên xem mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328884

Bình chọn: 9.00/10/888 lượt.

ì, dì Vương thì cứ từ sáng đến chiều đi đến công viên, chị Vu đã cho dì Vương cái quyền lợi tự do thoải mái đi lại làm việc.

Có điều cho dù chủ yếu phụ trách mảng quan hệ với nước ngoài, nhưng chị Vu không phải hoàn toàn không quan tâm đến việc ở trong trung tâm, mỗi lần đều ghé qua hỏi thăm tình hình. Hôm nay cũng chẳng có tình hình gì mới, chị nói với tôi vài câu rồi mở máy tính khác ra. Bình thường vào lúc này tôi đều ngoan ngoãn ngồi một bên, như thế là đúng rồi, cấp trên một ngày cũng chỉ ở đây không đến hai tiếng đồng hồ, bất kể bình thường như thế nào đi chăng nữa, trong hai tiếng đồng hồ này, bạn cũng phải cố tạo ra một hình tượng hết lòng cố gắng vì công việc chứ.

Không phải là có một câu nói như thế này sao, không trách móc người chăm chỉ, không trách móc người lười biếng, chỉ trách móc người có mắt mà như mù ấy!

Hoàng Phiêu Phiêu mặc dù không phải là người thông minh gì cho lắm, nhưng mà vẫn có một chút trí khôn. Hôm nay tôi cũng định là sẽ làm như thế, nhưng mà thực sự là tôi chịu không nổi, cho dù cố gắng giả vờ, cuối cùng cũng đã bị hỏa nhãn kim tinh của chị Vu phát hiện ra.

“Dạ không ạ, cái đó, em đến ngày ạ.”

Chị Vu liếc nhìn tôi một cái: “Chắc là không phải rồi, nhìn cái điệu bộ của em, giống như đang gặp một chuyện vui gì đó.”

“Em thì có chuyện vui gì ạ, chuyện vui duy nhất của em bây giờ là được tăng lương thôi ạ, có điều việc này không phải cần chị đồng ý hay sao?”.

“Muốn được tăng lương à?”.

Tôi lập tức gật đầu.

“Vậy thì tác hợp thành công cho hai đôi nữa đi, mỗi tháng tác thành cho năm đôi, chị sẽ lập tức tăng lương cho em.”

“Năm đôi… Chị Vu ơi, không phải là chị không biết hiện nay người ta kén cá chọn canh như thế nào mà, cần có công việc, cần ngoại hình, cần hoàn cảnh gia đình, cần học vấn, cái gì cũng cần cả, còn phải có cảm giác nữa chứ! Em có lòng giải quyết vấn đề hôn nhân đại sự của các cô cậu thanh niên chưa tìm được ý trung nhân, có điều là lực bất tòng tâm!”.

“Ông tơ đều cột vào chân mỗi người một sợi dây màu đỏ, chỉ cần em có tâm, chắc chắn là sẽ có lực thôi.”

Tôi đau khổ chấp nhận, chị Vu lắc lắc đầu: “Thực ra em không cần phải lo lắng đến những yêu cầu của họ lắm đâu, cứ lần lượt thay đổi cho họ gặp nhau đi, gặp nhiều rồi có thể sẽ gặp được một người thích hợp.”

“Nhưng… nếu như họ không chịu gặp thì sao?”.

“Thì phải xem em thuyết phục họ như thế nào rồi.”

Khà khà, tôi cười gượng lên hai tiếng, những lời nói này của chị Vu mặc dù có chút mông lung, nhưng mà tôi vẫn hiểu được. Thì cái lưỡi vốn là không xương mà, đối với một người, cũng phải xem bạn nói với người ta như thế nào. Giống như điều kiện của Đặng Linh Linh, bạn muốn nói cô ấy tốt, thì tự nhiên sẽ nói được hàng trăm hàng ngàn cái tốt của cô ấy, nhưng nếu như nói không tốt, thì cũng có thể tìm ra một đống tật xấu, ví dụ như tính cách lạnh lùng, không hợp thời thượng, không biết nói chuyện, còn có chút gì đó cô độc và cao ngạo, hơn hai mươi tuổi rồi mà chưa từng yêu đương gì cả, e rằng là có vấn đề. Những điều này một khi được nói ra, mười chàng trai thì luôn có khoảng bảy tám người bắt đầu tính toán trong lòng, có thể mới đầu còn có chút hứng thú, nhưng khi nghe những lời như vậy thì cũng đã thay đổi ý định.

Những lời nói đẩy một người vào chỗ chết không phải là tôi không biết nói, nhưng luôn không vượt qua được cửa ải lương tâm trong lòng tôi.

“Em ấy à, còn trẻ quá.”

Chị Vu hiển nhiên đã nhìn ra suy nghĩ của tôi, lắc lắc đầu, “Thực ra, hôn nhân cũng chỉ có thế mà thôi. Chẳng qua là tìm một người mà mình chịu đựng được, điều kiện phù hợp để cùng sống với nhau mà thôi.”

“Còn thích ai thì sao?”. Tôi buột miệng.

“Thích ư?”.

Khóe môi của chị Vu lộ rõ chút gì đó mỉa mai, “Thích là cái gì chứ? Chẳng qua cũng chỉ là một loại cảm giác. Cái loại cảm giác này có thể duy trì được bao lâu? Chúng ta đừng nói là thích một người nào nữa, cứ lấy ví dụ là thích một bài hát, thích một bức tranh, mỗi ngày em đều nghe, em đều ngắm, thì có còn thích được nữa không? Cứ cho là không ghét bỏ, nhưng thời gian kéo dài cũng sẽ cảm thấy hờ hững với nó mà thôi. Đến lúc đó, cái việc thích thú đó lại là cái gì nhỉ, chẳng qua cũng chính là không ghét bỏ mà thôi.”

Tôi ấp úng, không nói gì được nữa, thực ra trước đây tôi cũng đã cảm nhận được rằng cái sự thích thú đó chẳng có gì là ghê gớm cả. Cũng giống như việc tôi thích ăn bánh bao của La Phúc Ký vậy, lâu lâu ăn một lần, chắc chắn là sẽ vô cùng thích, nhưng mà bắt tôi ăn mỗi ngày…

“Những người đến chỗ chúng ta đây, có mấy người là chưa từng xem mắt? Tất cả những người có thể giải quyết ở nhà, thì sẽ không cần đến đây!”.

Đây là sự thật, mặc dù xem mắt bây giờ là một đề tài được công chúng bàn luận rộng rãi, được lên ti vi đàng hoàng, nhưng nếu như thật sự muốn xem mắt, mọi người vẫn cứ xúc tiến từ trong gia đình trước. Con cái trong gia đình đến tuổi lập gia đình, người sốt ruột nhất chắc chắn là ba mẹ, lúc này sẽ tự đi nghe ngóng, liên hệ với bạn bè người quen khắp nơi. Mà bình thường, con người của đất nước chúng ta thường cũng cảm thấy thích thú với việc này, gặp được ng