ng mắt nhìn anh đang mắm môi mắm lợi, trái tim nhỏ bé đã bắt đầu rung động, “Anh vẫn chưa từng tỏ tình với em.”
“Loài sinh vật Phi Ngư, có chiếc vây dài tựa như đôi cánh, nhưng đó cũng chỉ là chiếc vây, đừng hòng có thể bơi ra được biển lớn, cho nên em phải ngoan ngoãn ở bên cạnh anh đi.” Quan Nhã Dương ôm chặt cô, giữ chắc cô áp sát vào vị trí trái tim mình, nơi con tim đang loạn nhịp “thình thình”, làm chấn động cả tai cô, anh nói: “Nguyên Phi Ngư, anh yêu em, yêu đến mức trái tim sắp nổ tung, chẳng còn cách nào sống một mình được nữa, em phải có trách nhiệm với cuộc sống của anh.”
Cuối cùng Nguyên Phi Ngư vẫn không tài nào kháng cự được vẻ thâm tình trong ánh mắt Quan Nhã Dương, khẽ khàng cúi đầu gật gật, Quan Nhã Dương hạnh phúc tột bậc ôm cô xoay đến ba vòng, nhưng cũng rất đỗi lo lắng sợ hãi thì thào với cô: “Nói cho em biết nhé Nguyên Phi Ngư, thực ra anh là một chú cún con trung thành, thứ gì đã theo đuổi thì chết cũng không buông tay, giờ em đã gật đầu đồng ý thì cả đời này không được phép rời xa anh, nếu dám rời xa anh, anh sẽ khiến em sống không được chết cũng chẳng xong.”
Những lời này được thốt ra từ miệng của chính người mình yêu, nghe ra có cảm giác thật ngọt ngào ấm áp, khi ấy Nguyên Phi Ngư cũng chỉ đá anh một cái, biểu thị vẻ bất mãn của mình, nhưng nụ cười treo trên khoé miệng lại vẫn chẳng giảm đi, có điều lúc đó con tim chìm đắm trong men tình nên cô không nhận ra, có một vài chuyện đang lặng lẽ thay đổi, tình yêu từng khiến cô ngập tràn hạnh phúc, thực sự có ngày lại bức cô đến bước đường sống cũng không được chết cũng chẳng xong.
Chương 06 Phần 1
Chương 6: Đau ốm không đáng sợ, điều đáng sợ là nỗi nhớ
1.
Nguyên Phi Ngư hôn mê bất tỉnh ba ngày liền trong bệnh viện, đến khi tỉnh lại Tần Lạc và Tô Hiểu Bách vội vã vây quanh, khắp nơi là một mảng tuyết trắng, giống như đầu óc cô lúc này, cô chằm chằm nhìn thẳng lên trần nhà xa lạ một lúc lâu mới hiểu rõ, hóa ra mình đang ở bệnh viện.
“Chị…”, Tô Hiểu Bách vừa nhìn thấy cô mở mắt, lập tức ấn nút bên cạnh máy hô hấp gọi bác sĩ, sắc mặt cậu nhợt nhạt, mắt vằn tia máu, bộ dạng cực kỳ tiều tụy. Nguyên Phi Ngư giơ tay lên sờ má cậu, lòng đau như cắt mà cất lời trách móc: “Hiểu Bách, sao em lại ra nông nỗi này? Hôm qua lại thức trắng đêm để vẽ phải không?”
“Còn tâm trí mà vẽ hả? Em ấy đã không chợp mắt ba ngày liền trong này rồi đấy…” Hình như Tần Lạc vừa từ công ty chạy đến, vẫn còn mặc đồng phục làm việc màu nhạt kia, nhìn Hiểu Bách mà nửa đau lòng nửa tức giận mắng: “Khuyên thế nào em ấy cũng không về, nếu cậu còn chưa tỉnh, em ấy sẽ nằm ỳ tại chỗ. Còn cậu nữa đấy, chẳng phải là quan tâm đến rùa biển hả? Sao quan tâm đến mức mà mình phải vào viện thế này? Hai chị em nhà cậu thật khiến người ta lo chết đi được, đúng là kiếp trước tớ đã mắc nợ hai người mà.”
“Mình xin lỗi, đã để mọi người phải lo lắng rồi.” Nguyên Phi Ngư kéo kéo tay Hiểu Bách rồi lại nhìn Tần Lạc, nói vẻ ăn năn, hối lỗi.
Bác sĩ vội vã chạy đến kiểm tra sơ qua tình trạng của Nguyên Phi Ngư, bảo cô không có trở ngại gì lớn, chỉ là cơ thể đã yếu lại thêm làm việc quá sức không nghỉ ngơi trong thời gian dài, khi về cần chú ý nghỉ ngơi, bổ sung dinh dưỡng, tĩnh dưỡng trong một thời gian sẽ không sao nữa.
“À, đúng rồi, Phi Ngư, cậu còn nhớ ai đưa cậu đến bệnh viện không?” Sau khi bác sĩ rời đi, Tần Lạc mới nhớ tới lúc mình đi làm thủ tục nhập viện cho Nguyên Phi Ngư, bác sĩ bảo thủ tục đã làm xong xuôi, viện phí cũng đã thanh toán, “Người đưa cậu đến đây còn tạm ứng tiền ra để trả viện phí, bọn mình phải mau mau tìm người đó để trả lại tiền viện phí mới được. Cậu cố nhớ lại xem, có phải là người ở chỗ cậu làm không?”
Nguyên Phi Ngư vô cùng hoang mang nhíu nhíu mày, thực tình không tài nào nghĩ ra được, cô chỉ nhớ giám đốc cho cô về nhà nghỉ ngơi, sau đó cô thay trang phục rồi rời khỏi trung tâm, rồi đầu đau như búa bổ, mặt mày choáng váng, tiếp sau đó chẳng nhớ chuyện gì xảy ra nữa cả, à, có điều, cô nhớ mình đã nằm mơ, mơ thấy Quan Nhã Dương ôm cô vào lòng, nhưng đó chỉ là mơ mà thôi, mơ có được tính không? Thế là cô liền lắc đầu, “Tớ chịu không nhớ nổi.”
“Chi bằng để em đi hỏi xem, có lẽ có người ở quầy lễ tân còn nhớ.” Tô Hiểu Bách mỉm cười, dè dặt nắm tay Nguyên Phi Ngư đang hở ra bên ngoài chăn đặt lại vào bên trong, nói: “Dù sao cũng không nên nợ tiền người khác.”
Nguyên Phi Ngư gật gật đầu, Tần Lạc lại thì thầm to nhỏ nói với Tô Hiểu Bách, “Hay để chị đi cho, em mau về nhà nghỉ đi, ở đây có chị rồi, em không phải lo lắng nữa.” Cô nàng vừa gọi vừa đẩy Tô Hiểu Bách ra cửa, nét mặt tỏ vẻ đau lòng.
Tô Hiểu Bách cũng chẳng tranh giành hơn thua với cô, chỉ ngoan ngoãn mỉm cười, nói: “Em đến quầy lễ tân hỏi xong sẽ về, tiện đường mà. Chị em còn ở đây lại phải phiền chị rồi, chị Tần Lạc.”
“Được rồi được rồi, mau về nhà ngủ đi.” Tần Lạc đẩy cậu ra khỏi phòng bệnh, nhìn cậu đi ra ngoài, lúc sau như nhớ ra điều gì đó liền lập tức đuổi theo: “Hiểu Bách, em lái xe của chị về đi, chỗ này cách nhà khá xa, ba ngày rồi không ngủ cũng chẳng ăn uống gì, sao còn đủ sức đi đườ