80s toys - Atari. I still have
Lão sư! Buông tha tôi đi

Lão sư! Buông tha tôi đi

Tác giả: Uyển Chuyển Lam

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215295

Bình chọn: 7.5.00/10/1529 lượt.

nh phải từ bỏ.

Lúc ăn cơm Lục Chu Việt nhớ tới hôm nay tại khách sạn trong lúc lơ đảng liếc thấy bóng người,liền nhìn thoáng qua Lâm San Ni sau đó giống như vô ý mở miệng,

“Sunny,em hôm nay ra ngoài không đụng phải ai sao?”

Lâm San Ni có chút buồn bực nhìn hắn,

“Không có,tại sao hỏi như thế?”

“Ờ,không có gì,anh thuận miệng hỏi thôi. . . . . .”

Hắn mỉm cười bình tĩnh trước lời nói dối của mình,tại sao người kia trở lại còn chưa tới tìm cô? Thật đúng vô cùng bình thản,xem ra tính nơi nghỉ ngơi dưỡng sức tốt rồi triển khai một cuộc theo đuổi cô.

Cơm nước xong sau hắn cùng Đổng Vân xem TV một lát rồi không chịu nổi nhớ đến cô,cầm lấy điện thoại di động đi sang một bên gọi lại cho cô,bên cô có chút ầm ĩ giống như bên ngoài,tựa hồ còn kèm theo lộp bộp tiếng pháo cùng tiếng hoan hô,thanh âm cười hì hì từ đầu bên kia điện thoại truyền đến ,

“Lục lão sư,em đang cùng Vi Lương ở giữa quảng trường nhìn pháo hoa đây,anh có muốn tới không? Đẹp lắm đấy!”

Lời cô cứng rắn bật ra,thanh âm hưng phấn của Hạ Vi Lương lại vang lên,

“A a, Lưu Liễm, mau nhìn mau nhìn kia xem!”

Hạ Vi Lương hình như thấy cô đang nói điện thoại,buồn bực lầm bầm,

“Thật chịu không được hai người các ngươi tối ngày dính nhau,không phải mới ở trong khách sạn triền miên hai ngày hai đêm sao!”

Bị Hạ Vi Lương nói thế,cô gấp gáp nói,

“Anh có muốn tới đây hay không? Không đến cũng không sao,nếu đến thì gọi cho em,em cúp điện thoại trước nha Vi Lương mắng em!”

Điện thoại của cô vừa cúp hắn cuối cùng nhịn không được,cầm lấy cái chìa khóa ra cửa. Trên quảng trường rất nhiều rất nhiều người,đúng là náo nhiệt,hắn sau khi đến liền gọi điện cho cô,không đầy một lát liền thấy dáng người cô từ trong đám người chui ra,thấy hắn liền vui mừng nhào vào lòng hắn.

Hắn vội vàng vươn tay ra đón được cô,lúc này vừa lúc có pháo hoa bắn lên,nở rộ trong quảng trường,năm màu rực rỡ chói mắt làm người ta yêu thích. Kèm theo tiếng thét chói tai mọi người,trong đám người nhiều cặp nam nữ bắt đầu ôm hôn,hắn cũng kìm không được cúi người hôn môi cô … vì khí trời se lạnh nên môi cô lạnh băng.

Cô cười hì hì cười giơ tay lên ôm hông hắn,kiễng mủi chân đón nhận hắn,bốn tấm lạnh như băng dây dưa dán chặc chung một chỗ,gắng bó keo sơn khó phân thắng bại.

Thế giới quả thật rất nhỏ.

Trong bóng râm cách đó không xa,Trần Thanh Sở buông tay đứng ở nơi đó ngó chằm chằm màn trước mắt,tay bấm sâu vào trong lòng bàn tay,hắn chẳng qua phụng mệnh đưa Anna Katherine ra ngoài đi dạo hưởng thụ một chút không khí náo nhiệt tết của người Trung Quốc,chứ không nghĩ rằng vừa đến chỗ này đã đụng phải hai người bọn họ,hơn nữa còn thấy được cảnh hai người bọn họ hôn môi.

Trong lòng bắt đầu lan tràn hận thù,tại sao! Tại sao hiện tại hắn phải đi chung với người mình không yêu,mà tên kia ở chung một chỗ với cô hưởng thụ tất cả hạnh phúc vốn nên thuộc về hắn? Hắn chỉ ngĩ thôi gương mặt không khỏi có chút dử tợn.

“Anh Thanh Sở . . . . . . ?”

Mà Anna Katherine bên cạnh cũng đã nhận ra lạ thường của hắn sau theo ánh mắt nhìn qua trầm mặc không nói,trong lòng nhất thời mừng rỡ.

Nhìn vẻ mặt hạnh phúc cô gái kia,nhất định là rất yêu người đàn ông ôm cô vào trong ngực cúi đầu hôn cô,mấy ngày hôm trước ở phi trường lúc thấy bọn họ,cô đã nhìn thấy hai bọn họ nhìn nhau cười,xem ra quan hệ giữa bọn họ rất tốt,mà hôm nay vừa mới phát ra tin tức hai người đã kết hôn nữa năm trước.

Cô có thể không mừng rỡ sao? Bởi vì … cho dù anh Thanh Sở nhớ mãi không quên cô bé kia thì sao chứ,bọn họ đã không thể trở về như trước.

Trần Thanh Sở bị Anna Katherine hỏi nhất thời hồi phục tinh thần,lần nữa giương mắt dữ tợn nhìn thoáng qua hai người như cũ dây dưa ở chung một chỗ,hắn tức giận hừ lạnh một tiếng xoay người bỏ đi, mặc kệ Anna Katherine chạy theo phía sau.

Hai người Lục Chu Việt cùng Hứa Lưu Liễm bị tiếng chuông điện thoại di động của cô tách ra,bởi vì vừa rồi hai người hôn quá tập trung nên không chú ý tới Trần Thanh Sở trong bóng tối,điện thoại do Hạ Vi Lương gọi tới ,

“Ơ,Hứa Lưu Liễm,cậu đang ở chỗ nào?”

Hạ tác gia nhìn xong pháo bông vừa quay đầu lại không thấy bóng người cô,vội vàng gọi điện thoại tìm cô,cô nói với Hạ Vi Lương vị trí của mình sau cúp điện thoại.

Lục Chu Việt ôm cô vào trong ngực rũ mắt thấy gương mặt cô trắng trong thuần khiết nhẹ giọng mở miệng,

“Ngày mai đến nhà anh ăn cơm đi,mẹ anh muốn gặp em,thuận tiện đưa em đi xem một chút khu nhà ở!”

“Các người tại sao không ở chỗ bác Lục?”

Hứa Lưu Liễm có chút không hiểu,khi bắt được buồn phiền trong mắt hắn sau nhất thời đã hiểu,

“Chu Việt, có phải ba anh ông ấy không. . . . . . ?”

Lời của cô còn chưa nói hết đã bị hắn lạnh lùng cắt đứt,

“Em có thể xem ông ấy như không tồn tại!”

Cô thở dài,

“Nếu không chúng ta không cần làm hôn lễ,để tránh làm ba anh không vui. . . . . .”

Cô không cần phải có hôn lễ,nếu hiểu tâm ý hắn đối với mình,cũng dần dần thấy rõ tình cảm của mình đối với hắn,thì cứ tiếp tục sống như vậy,không nhất định phải tổ chức hôn lễ.

“Lưu Liễm,anh rất vui vì em quan tâm suy nghĩ cho anh,em cũng không cần thiết tự ủy khuất