Thiếu Phàm liền nói hai câu này, ánh mắt nghiêm túc khiến cô không thể nghi ngờ lời của anh nói.
Nỗi bất an trong lòng Mẫn Nhu bị tiêu hủy, nhìn hai mắt trong suốt của Lục Thiếu Phàm nặng nề gật đầu, trên gương mặt sáng rỡ nhỏ nhắn là nụ cười khiến người ta yên tâm
“Vậy em về nhà đợi anh”
Mẫn Nhu từ từ buông tay Lục Thiếu Phàm, lui về sau mấy bước, nghiêng đầu, khẽ nháy mắt: “Anh vào đi”
Lục Thiếu Phàm không lập tức xoay người đi vào mà đứng tại chỗ, nhìn gương mặt cô trong lúc lơ đảng toát lên vẻ thẹn thùng, nhẹ nhàng nhếch miệng.
“Lần này, anh muốn nhìn em đi trước”
Mẫn Nhu sững sốt lặp lại lời Lục Thiếu Phàm nói, nhớ tới mỗi sáng đều là cô tiễn anh đi làm, đôi môi đỏ mọng ngọt ngào cong lên, không so đo cãi cọ, vẫy tay với anh, xoay người đi về bãi đỗ xe.
Ánh mặt trời phản chiếu trên mặt, Mẫn Nhu nheo hai mắt lại, sau lưng, ánh mắt dịu dàng ôn hòa vẫn nhìn theo cô, khiến cho lòng cô lấp đầy niềm hạnh phúc.
Ngồi trong xe, khởi động xe, qua chiếc kính phản quang, cô nhìn về cửa tòa nhà, nhìn theo bóng người cao to thanh nhã Mẫn Nhu mỉm cười, hạnh phúc chính là như thế.
Chiếc xe Lamborghini chạy vào đường xe của đại viện, từ trong xe nhìn ra là hàng cảnh về uy nghiêm. Mẫn Nhu không còn thấp thỏm bất an như lần trước, bàn tay nhỏ bé bị giữ chặt trong tay Lục Thiếu Phàm, cảm giác ấm áp khiến lòng cô từ từ dịu lại.
“Lát nữa khi vào, em đi bên cạnh anh, không cần nói gì cả biết không?”
Lúc đứng trước cửa sắt, Lục Thiếu Phàm đột nhiên xoay người, bàn tay đặt lên vai cô dịu dàng dặn dò.
Mẫn Nhu nhìn gương mặt cười của Lục Thiếu Phàm, hai mắt sáng rực nhìn đôi mắt đen chững chạc sâu sắc của Lục Thiếu Phàm, nhớ tới cô chống đối bà Lục, đại khái cũng hiểu tại sao Lục Thiếu Phàm không cho cô nói.
“Lục Thiếu Phàm, nếu cuộc hôn nhân giữa chúng ta gặp nhiều cản trở như thế, em hy vọng hai người cùng nhau đối mặt chứ không phải chỉ có mình anh, một mình đảm đương mọi chuyện.”
Mẫn Nhu nghiêm túc nói, lời nói cẩn trọng làm cho nụ cười trên mặt Lục Thiếu Phàm nhạt đi. Sau khi hiểu ý Mẫn Nhu, bàn tay để trên vai càng dùng sức giống như truyền cho cô sự kiên trì.
“Nếu như phải đắc tội với Lục gia thì cứ để anh làm, nếu như em nói ra, như vậy sau này em muốn lấy lòng người Lục gia sẽ càng khó khăn, ngốc ạ, đã hiểu chưa?”
Lúc Mẫn Nhu đang trầm tư nghe Lục Thiếu Phàm nói thì đã bị dắt vào bên trong cửa, cách mấy ngày trước khi đứng ở đây có cảm giác sợ hãi bây giờ thì không chỉ vì bên cạnh có Lục Thiếu Phàm
Bên trong căn biệt thự cổ kính, trang trí tao nhã, kiến trúc cổ điển, bố cục của toàn căn biệt thự toát lên sự duyên dáng sang trọng khí thế giống như khí chất tự nhiên toát ra từ người Lục gia, cao quý bất khả xâm phạm.
Những chiếc tủ Châu Âu, đèn thủy tinh treo trên vách tường, hai bên vách tường cầu thang là một màu vàng kim, xung quanh treo đầy những bức hình lớn nhỏ, bên trong đầu là mặc quân trang, sắc mặt quân nhân nghiêm túc.
“Thiếu gia, cậu về rồi à!!”
Khi Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm bước vào biệt thự, một người phụ nữ mặc đồ bảo mẫu chạy ra đón, Mẫn Nhu nhớ lần trước tiếp cô là dì Mai.
“Dì Mai, mẹ và ông nội ở đâu?”
Lục Thiếu Phàm thuận miệng hỏi, một bên kéo Mẫn Nhu đi vào phòng khách, phòng khách được thiết kế theo kiểu hình tròn, sopha làm bằng vải bố đều được xếp khít với đường cong của tường, đèn thủy tinh tròn treo cao cao ở trên nhưng không làm mất đi sự tinh tế.
Lục Thiếu Phàm ngồi xuống ghế sopha, kéo Mẫn Nhu qua tựa vào ngực mình, người ở bên ngoài nhìn vào còn tưởng là hai người yêu nhau
“Dạ Tham mưu trưởng đang ở thư phòng, còn phu nhân vẫn chưa đi làm về”
Dì Mai hẳn nhiên biết Mẫn Nhu, thấy Mẫn Nhu vẻ mặt thản nhiên rúc người vào trước ngực Lục Thiếu Phàm, dù tò mò nhưng cũng không dám nhiều lời, thành thật trả lời câu hỏi của Lục Thiếu Phàm.
Lục Thiếu Phàm liếc nhìn đồng hồ đeo tay, chân mày cau lại, tay vẫn vòng qua giữ lấy eo thon của Mẫn Nhu, cười ôn hòa với dì Mai: “Dì Mai, chúng tôi ngồi đây được rồi, dì cứ đi làm việc đi, không cần phải để ý đến”
Dì Mai mỉm cười gật đầu, ngắm nhìn Mẫn Nhu rồi rời khỏi phòng khách, không lâu lắm thì một cô gái trẻ tuổi bưng mâm trà tới.
“Thiếu gia, Tiểu thư!”
Mẫn Nhu nhìn cô gái đặt hai tách trà xuống bàn, lễ phép xưng hô với hai người rồi lui xuống ngay, nhìn không chớp mắt không có lấy chút mạo phạm.
Người hầu ở Lục gia đều đàng hoàng, Mẫn Nhu cũng có thể hiểu được, dù là nhân phẩm hay tu dưỡng, Lục gia so với người thường đều rất coi trọng. Có lẽ đó là lý do bà Lục không muốn chấp nhận cô? Đã từng có vết xe đổ là Mẫn Tiệp, scandal trong giới giải trí lại không ngừng công bố, bà Lục sao thể ngồi yên?
“Em đang suy nghĩ gì vậy?”
Mẫn Nhu thu hồi suy nghĩ, nhìn đôi mắt đen híp lại của Lục Thiếu Phàm, môi cong lên nhìn gò má của cô.
“Không suy nghĩ gì cả, chỉ là thấy nhà anh rất đẹp”
Lời nói dối vô nghĩa, Mẫn Nhu cười trừ ngã đầu vào vai Lục Thiếu Phàm, nhìn chiếc nút trên áo sơ mi Lục Thiếu Phàm.
Đột nhiên Lục Thiếu Phàm giữ lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, Mẫn Nhu vừa nhấc đầu dậy liền bắt gặp đôi mắt đen láy trong suốt sáng rực c
