hai năm trước nằm đó, lông mi Mẫn Nhu rũ xuống, khóe môi chua xót cười tạo nên nếp nhăn.
Trong đầu là cuốn phim quay chậm của đêm mùa đông hai năm trước, cô một mình mặc chiếc áo bông dày, trong đêm khuya khoắt lạnh lẽo ngồi trên ghế run rẩy, bên trong ngực giấu đơn xin đăng kí đất của Kỷ thị, chỉ vì muốn Kỷ thị có thể thuận lợi xây dựng được trung tâm thương mại phồn hoa trên mảnh đất đó
Ngón tay lạnh ngắt tê cóng, cũng không dám buông văn kiện đã lạnh như băng ra, sợ nó sẽ bị gió thổi đi, cho dù cơ thể cô rét lạnh, nhưng lòng lại sung sướng chỉ vì muốn đổi lấy nụ cười của người đó.
Trong lòng hân hoan nhảy nhót nhưng đổi lấy chỉ là cái liếc mắt thản nhiên, cô lại thật thà lựa chọn bỏ qua cho sự lạnh lùng của anh ta, tiếp tục, bảo vệ anh ta, ở bên anh ta cho tới khi quay đầu lại nhìn thấy sự tồn tại của cô.
Kiên trì không ngừng suốt ba năm, mãi đến khi Mẫn Tiệp xuất hiện thì mọi mộng tưởng đều tan biến, nhìn anh ta càng lúc càng xa cô, cô mới tỉnh ngộ. Thì ra, chỉ có mình cô tự si tình, còn anh chưa từng đi vào thế giới của cô
Nhìn nước sơn loang lổ trên ghế, Mẫn Nhu nhiu nhíu mắt, hít thở thật sâu, tất cả đều đã qua, đi qua hết rồi, dù đáng hay không tất cả chỉ là một kí ức đen trắng, chôn vùi trong năm tháng.
Đêm đó, trong kí ức của cô thì trong màn đêm nhá nhem tối, lúc Mẫn Nhu ngồi trên ghế đó, xoay người mắt nhìn về phía xa, giữa trời đông giá rét chỉ có một nơi còn sáng.
Trong tòa nhà to lớn, nơi cửa sổ sát đất ở lầu năm, một bóng người màu đen đập vào mắt cô. Hai mắt Mẫn Nhu lóe lên, trái tim nhẹ nhàng run lên, nhìn chăm chú gương mặt tuấn tú nhưng mơ hồ kia, tay ôm lấy nơi tim. Từng cơn gió nhẹ thổi qua, cả cơ thể lẫn tay đều run bần bật, hai tay chà sát vào nhau muốn tìm chút ấm áp cho cơ thể đã lạnh run.
Hai tay ôm lấy trước ngực, nhìn bóng người nơi cửa sổ biến mất, Mẫn Nhu ngơ ngác nhìn về nơi có ánh đèn bên trong kí ức, trong lòng có trăm cảm giác.
“Em sao vậy? Lạnh lắm sao?”
Lục Thiếu Phàm vội vàng đi tới trước mặt cô, cơ thể run rẩy của Mẫn Nhu liền dịu đi, nét mặt tái nhợt, cánh môi tím tái, yếu ớt cười: “Anh xong chưa”
Đôi lông mi dài của Lục Thiếu Phàm nhíu lại, sự quan tâm xuất hiện bên trong mắt, cánh tay dài duỗi ra dịu dàng ôm lấy cô đang run rẩy vào lòng, bàn tay vỗ nhẹ tóc cô, như đang dỗ dành trẻ con.
Trong mắt Mẫn Nhu cảm giác rung động bắt đầu, hai mắt đỏ ửng, mùi hương bạc hà khiến cô hít thở thật sâu, cảm nhận sự quan tâm chăm sóc tỉ mỉ của anh, siết chặt lấy hông Lục Thiếu Phàm.
“Tiểu Lục?”- Tiếng gọi to ập tới, Mẫn Nhu bừng tỉnh, vội vàng thoát khỏi cái ôm của Lục Thiếu Phàm, cúi đầu điều chỉnh dáng vẻ thất thố của mình.
“Xem miệng mồm tôi này, vẫn hay gọi sai, Tiểu Lục… Lục Thị trưởng, đừng để ý a!”
Tiếng cười tục tằng vui vẻ của đàn ông cất lên, Mẫn Nhu tò mò quay đầu, một người đàn ông trung niên chưa đến năm mươi, mặc bộ âu phục làm việc, gương mặt tươi cười, một tay khoác lên vai Lục Thiếu Phàm.
“Khách sáo rồi, Thiếu Phàm vẫn nhớ năm đó là do cục trưởng Nghiêm dạy dỗ cất nhắc”- Lục Thiếu Phàm cười nhạt, lễ độ hóa giải sự lúng túng của hai người, tay vẫn nắm lấy Mẫn Nhu.
Cục trưởng Nghiêm nghe Lục Thiếu Phàm nói thế, nụ cười càng sâu thêm hài lòng gật đầu, trong mắt tán thưởng. Khi chú ý tới người bên cạnh Lục Thiếu Phàm thì đầu tiên là sửng sốt, nhưng lại cười liên tục vỗ vỗ vai Lục Thiếu Phàm: “Lục Thiếu Phàm, chừng nào thì đãi rượu mừng đây?”
Đường cong trên môi Lục Thiếu Phàm tăng thêm, hai người nắm chặt tay nhau, đối với cục trưởng Nghiêm khách khí nói: “Đến lúc đó xin cục trưởng Nghiêm và các vị đồng nghiệp nể mặt đến tham dự!”
“Tiểu Lục lời này của cậu quá khách sáo rồi, tôi với cậu nói thế nào cũng là cộng sự hơn một năm, chỉ cần cậu đưa thiệp mừng, mọi người trong cục sẽ đến chúc mừng cậu!”
Lục Thiếu Phàm khiêm tốn lễ độ đáp, Mẫn Nhu chỉ tươi cười im lặng nghe hai người nói chuyện, mãi đến khi cục trưởng Nghiêm bỏ đi, mới thở hắt.
“Như vậy không được sao?
Hai ngón tay dài trắng yêu chìu nhéo mũi cô, anh tự nhiên quàng qua vai cô đi tới chỗ đậu xe, không quên chế nhạo hỏi.
Mẫn Nhu thư thái thở dài, đánh giá ánh mắt Lục Thiếu Phàm vẫn nhìn cô, bản thân tò mò nghi hoặc hỏi.
“Lục Thiếu Phàm, trước đây anh làm ở cục quản lý đất sao?”
Cửa xe được Lục Thiếu Phàm mở ra, giữa hàng lông mày tuấn tú là nụ cười nhạt, đôi mắt thâm thúy nhìn chăm chú gương mặt nhỏ nhắn viết chữ nghi ngờ của cô, trả lời cô trước sau như một vẫn dễ nghe.
“Phải, cách đây khoảng hai năm thì bị điều đi”
Mẫn Nhu hiểu liền gật đầu, hạ thấp người ngồi vào ghế phụ, lúc cửa xe đóng lại, cô cúi đầu thắt dây an toàn nên bõ lỡ ánh mắt nhu hòa mang theo ý tứ sâu xa của Lục Thiếu Phàm khi nhìn cô.
“Lục Thiếu Phàm, em có nên thay đồ mới, có nên mua chút quà khi tới Lục gia không?”
Sau khi ăn xong, trên đường về tòa thị chính, Mẫn Nhu cuối cùng cũng thiếu kiên nhẫn bắt đầu lo âu bất an, cúi đầu tự thẩm định trang phục của mình, hỏi ý Lục Thiếu Phàm.
“Như vậy là tốt rồi, không cần thay. Còn quà lần sau hãy mua, gia gia không thích phô trương lãng phí”
Lúc vào tòa thí chính, Lục