, đẩy ghế lui ra sau đi về phía chỗ treo áo khoác.
Mẫn Nhu thấy anh chuẩn bị đi cũng vội vàng đứng dậy, trong lúc vô tình liếc nhìn màn hình, lông mày nhíu lại tưởng bản thân nhìn lầm. Thừa dịp Lục Thiếu Phàm không chú ý, cô lén nghiêng mình muốn nhìn xem, tuy rằng biết xem nội dung công việc của người khác là không tốt nhưng vừa rồi khi nhìn thấy lại kích thích sự tò mò trong cô.
Trên màn hình tinh thể lỏng, không có số liệu hoặc báo cáo công tác, cũng không có văn kiện như cô đoán, chỉ có trò chơi chiến thuật võng du –“ Chiến địa chi vương”
“A, quên đóng, Nhu, giúp anh tắt đi”
Mẫn Nhu nghiêng đầu nhìn Lục Thiếu Phàm mặc âu phục, gương mặt nho nhã tươi cười vô hại, hai mắt trong suốt đen láy cứ nhìn cô như đang nói một chuyện rất đỗi bình thường.
Mẫn Nhu nhất thời rối loạn, hai mắt nhắm lại hít sâu một lần, trong lòng có gắng khiến cho nội tâm đang nổi sóng bình tĩnh lại, dùng giọng nói bình thản hết mức hỏi: “Mấy giờ anh xong việc?”
Lục Thiếu Phàm liếc nhìn đồng hồ treo tường, khẽ cong môi: “Mười một giờ rưỡi”
Khóe miệng Mẫn Nhu kéo ra, thì ra cô vừa tới đây thì Lục Thiếu Phàm đã xong việc.
“Vậy sao anh không nói cho em biết anh đã xong việc”
Giọng nói cắn răng nghiến lợi cất lên bên trong căn phòng yên tĩnh, Lục Thiếu Phàm cài chiếc nút cuối cùng xong liền ngước mắt, cười tủm tỉm đôi mắt đen nhìn gương mặt đang tối đen hơn phân nửa của Mẫn Nhu, xóa đi vẻ tươi cười đắc ý chế nhạo:
“Em không có hỏi”
“Lục!! Thiếu !! Phàm!!”
Mẫn Nhu kéo túi xách, nổi giận đùng đùng xoay người, bỏ mặc người đàn ông đang cười đắc ý đến nỗi gió xuân dạt dào, giày nhấc lên đi tới cửa.
Cả người chợt bị kéo nghiêng về sau, cô thở nhẹ một tiếng, cả cơ thể mềm mại nhỏ nhắn ngã vào lồng ngực lạnh lẽo nhưng trong sạch, mùi hương bạc hà quẩn quanh cơ thể, Mẫn Nhu xấu hổ giãy giụa, thì mới nhận ra hai tay bị anh giữ lấy.
“Lục Thiếu Phàm, nếu anh không buông em ra, em sẽ kiện anh tội quấy rối đó!”
Lời uy hiếp ngây thơ đưa tới một tiếng cười nhỏ, giống như bạch ngọc trên vành tai truyền đến cảm giác tê dại, lại như mồi lửa, nháy mắt đốt cháy cây diêm như cô.
“Bà xã, như vậy mới gọi là quấy rối!”
Trên gương mặt một luồng hơi thở ẩm ướt ấm nóng đầy ái muội không ngừng phả vào, lỗ tai nhẹ cắn nhẹ cảm giác tê dại khiến Mẫn Nhu khẩn trương không dám thở mạnh, hai mắt chớp chớp để mặc anh lằm xằng làm bậy.
“Lục Thiếu Phàm, anh có biết mình rất lưu manh không?”
Nín thở chất vấn khiến cho tên tội phạm đang gây tội dừng lại, tựa đang thưởng thức gương mặt và vùng cổ đỏ bừng, anh cười khẽ, đặt một nụ hôn nóng bỏng lên tóc cô.
“Trước kia anh không biết, nhưng bây giờ thì đã biết”
Mẫn Nhu thở dài không biết làm sao, Lục Thiếu Phàm định ăn cô, mà cô lại như tôn ngộ không thoát không khỏi ngũ chỉ sơn của Lục Thiếu Phàm.
Hai mắt thẹn thùng run lên, đôi môi đỏ tạo nên độ cong hạnh phúc, đầu tựa vào cổ Lục Thiếu Phàm, giọng nói buồn buồn hỏi: “Nếu ngày nào đó chúng ta bị tách ra, Lục Thiếu Phàm, liệu khi đó anh có nhớ em không?”
“Vậy anh sẽ đi theo em”
Chưa suy nghĩ được mấy giây đáp án đã vang lên bên tai, trái tim Mẫn Nhu đập mạnh, trong chớp mắt dừng lại nhưng cảm giác khó chịu lại thay thế, cô nghiêng đầu qua, gương mặt mơ hồ mang theo vẻ bất mãn:
“Lục Thiếu Phàm, em đang nói nghiêm túc!”
Một nụ hôn cẩn trọng tiến đến dừng trên gương mặt, rồi khóe miệng, cuối cùng rớt xuống chính xác trên cánh môi, đôi môi gọt mỏng dịu dàng áp vào đôi môi đỏ mọng sáng bóng của cô, đôi mắt đen sáng ngời của anh nhìn gương mặt xấu hổ cùng đôi mắt giận dữ của cô, trước đôi môi đang mấp máy của cô, anh trịnh trọng hứa hẹn.
“Anh cũng rất nghiêm túc”
Giọng nói trầm thấp của anh như một thứ bùa chú trấn an cô, khiến cho nỗi sợ hãi bất an trong lòng vì một câu nói của anh mà trở nên lắng xuống, Mẫn Nhu nhẹ nhàng động đậy môi, hôn ngược lại môi anh, sau đó áp mình vào ngực Lục Thiếu Phàm.
Dù ở phía trước có cản trở, nhưng điều cô muốn là một lời hứa của Lục Thiếu Phàm, không cần gì cả.
Xe chạy qua đường lớn, tiến vào con đường nhỏ hơn, Mẫn Nhu thò người ra nhìn, lông mày chau lại khó hiểu nhìn Lục Thiếu Phàm:
“Chúng ta đến cục quản lý đất làm gì?”
“Có văn kiện phải đưa hôm nay nên anh thuận đường ghé qua!”
Lục Thiếu Phàm chuyên tâm lái xe, đẩy nhẹ bánh lái, giọng nói nhàn nhạt tùy ý. Mẫn Nhu cong môi, tựa vào ghế, trong mắt là hình ảnh những tòa nhà lớn không ngừng trôi về sau, trong kí ức mơ hồ nhớ lại đêm đó, cũng ở tòa nhà cao này.
“Ở đây chờ anh một lát, anh sẽ quay lại ngay”
Ngón tay thon dài trắng nõn của Lục Thiếu Phàm vén nhẹ mái tóc dài của cô, dịu dàng dặn dò. Khi thấy cô cười đáp lại, Lục Thiếu Phàm hài lòng khóe miệng nhướng lên, cầm lấy túi giấy bước xuống xe.
Hai mắt Mẫn Nhu mơ màng nhìn cánh cửa bên ngoài tòa nhà, có thể dễ dàng nhìn thấy mấy dòng chữ to đập vào mắt – Cục quản lý đất, người và vật đã không còn. Hai năm sau, cô đứng ở đây này nhưng tâm trạng và tình cảm đã không còn như năm đó.
Lặng lẽ bước xuống xe, hai tay đút trong túi áo khoác, thong thả đi về một góc của tòa nhà, chiếc ghế đá công cộng đã cũ nhưng vẫn như
