đẩy vào, đôi mắt xinh đẹp vừa nhìn thấy hai người ở trong phòng làm việc thì liền ngạc nhiên và không vui.
“Hằng, cô ta tới đây làm gì? Chẳng lẽ có Lục Thiếu Phàm còn muốn đến đây quyến luyến anh sao? Khẩu vị cũng lớn thật!”
Mẫn Tiệp nện bước thong thả đi tới, chậm rãi đi về phía bàn làm việc nơi hai người đang giằng co, gương mặt giễu cợt khiến cho cơ thể mảnh mai của Mẫn Nhu thoáng sững người, đôi môi đỏ cười lạnh, trong đôi mắt của Kỷ Mạch Hằng chỉ có rung động làm như không thấy.
“Đúng vậy, tôi đối với Kỷ tổng như hổ rình mồi, tiểu thư Mẫn Tiệp phải giấu thật kỹ, tránh để tới lúc người không còn, lại đi tìm mẹ mà khóc!”
Mẫn Nhu một bước cũng không nhường, dùng giọng nói chanh chua phản bác Mẫn Tiệp, khóe môi Mẫn Nhu tạo nên độ cong mỉa mai khi nhìn thấy gương mặt Mẫn Tiệp trở nên sa sầm.
Đem chuyện ảnh chụp nói rõ ràng có thể là do Mẫn Tiệp gây ra, nhưng mà Kỷ Mạch Hằng dám nói anh ta không tham gia sao? Nếu không có sự đồng tình của anh ta, Mẫn Tiệp làm gì dám không kiêng nể gì mà đối phó cô?
“Hằng, đám con gái trong giới nghệ sĩ đều là như thế, vì tiền, cả thân thể mình cũng có bán đi, đúng là vô liêm sỉ, phá hủy cuộc đời bản thân cũng đồng ý, cô ta tới tìm anh, em sợ anh sẽ bị cô ta gạt”
Gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Mẫn Tiệp đầy vẻ quan tâm lo lắng, hai tay vòng qua cánh tay Kỷ Mạch Hằng, giọng nói dịu dàng nhỏ nhẹ, đúng là hình tượng của một người con gái tốt!
Gương mặt Kỷ Mạch Hằng lạnh băng, đôi mắt liếc nhìn Mẫn Nhu, muốn nói gì đó nhưng lại bị tiếng hừ lạnh cắt ngang
“Bị gạt? Hừ, không biết là loại phụ nữ đê tiện không biết xấu hổ nào muốn gạt anh tôi, trong lòng chúng ta đều rõ mà!”
Mẫn Nhu vừa quay đầu lại, nhìn thây Kỷ Nguyệt Hân mặc đồ công chức đứng ở cửa, hai đôi mắt sắc lạnh giống như lưỡi dao mỏng đâm mạnh vào gương mặt nhỏ nhắn đầy ủy khuất của Mẫn Tiệp.
Giày cao gót dưới chân nện xuống sàn, tay bưng cà phê nặng nề để xuống bàn làm việc của Kỷ Mạch Hằng, cà phê bắn tung tóe lên trên văn kiện khiến nó bị bẩn.
Kỷ Mạch Hằng nhíu mày, gương mặt lạnh lùng cũng không biểu hiện sự khó chịu, nhìn vẻ mặt giận dữ của Kỷ Nguyệt Hân chỉ lạnh giọng khiển trách: “Ai cho em không có quy tắc như thế, còn không đi ra ngoài”
“Hằng, anh đừng giận, Nguyệt Hân có chút hiểu lầm em…”
Mẫn Tiệp tỏ vẻ hiểu ý, giải vây giúp, chẳng những không được Kỷ Nguyệt Hân cảm ơn, ngược lại còn như lửa châm lên ngòi pháo, khiến cho lửa giận chất chứa trong lòng Kỷ Nguyệt Hân bùng cháy.
“Hiểu lầm? Bốn năm trước tôi tận mắt thấy cô cùng người đàn ông khác ôm ôm ấp ấp liệu có phải hiểu lầm không? Đúng là chồn chúc tết gà thì chẳng có ý tốt? Gì mà bị gạt?”
Kỷ Nguyệt Hân vốn không phải tính tình hiền hào, bây giờ lại bị Mẫn Tiệp chọc giận, hậu quả dĩ nhiên nghiêm trọng, một tay chỉ vào Mẫn Tiệp, tay còn lại kéo Mẫn Nhu, la ầm lên nói: “Cô đúng là thông minh, sẽ không bị gạt. Ba năm trước, Kỷ thị gặp cơn khủng hoảng tài chính suýt nữa đóng cửa, cô không nói hai lời đã vỗ mông chạy lấy người, để mặc mình anh trai tôi tự sinh tự diệt tới giờ. Còn cậu thì quá ngốc,biết rõ anh hai yêu cô gái khác mà vẫn dính vào, vì anh hai chịu không biết bao ủy khuất. Vậy ai mới là thứ rác rưởi!! Cô yên lặng ra đi đến cuối cùng bị người khác vứt bỏ!! Cô thông minh nhìn thấy tiềm lực của anh hai tôi, liền như ngựa điên cuộn chăn nệm chạy về đây, tôi nói cho biết, cửa lớn Kỷ gia vĩnh viên không có mở cho cô bước vào!”
Kỷ Nguyệt Hân càng nói càng kích động, giày cao gót tiến lên như chuẩn bị đánh người lại bị Mẫn Nhu kéo lại, dưới vành nón lông mày nhíu lại muốn trấn an Kỷ Nguyệt Hân nhưng không biết nói gì. Nguyệt Hân làm khó Mẫn Tiệp một phần vì cảm thấy cô chịu bất công bị tổn thương, cô đâu phải thánh mẫu, Mẫn Tiệp làm ra chuyện quá đáng như thế làm sao có thể bỏ qua như trước.
“Tiểu Hân, em im miệng”
Kỷ Mạch Hằng xoay ghế đứng dậy, đôi mắt giận dữ nhìn thẳng vào gương mặt Kỷ Nguyệt Hân cảnh cáo.
Mẫn Nhu im lặng đứng kế bên cũng cảm nhận ánh mắt lạnh lùng của Kỷ Mạch Hằng quét qua người cô, trước kia có lẽ sẽ đau lòng nhưng lúc này cô đã chết lặng, tự nhiên trở lại.
Nhìn Kỷ Mạch Hằng an ủi Mẫn Tiệp đang run rẩy cắn cắn môi đầy nước mắt vì bị Kỷ Nguyệt Hân mắng, dịu dàng an ủi: “Nguyệt Hân chỉ là bị người khác lừa gạt mới ăn nói khó nghe như vậy. Em đừng nghe, cũng không cần để ý, chỉ cần tin anh là được”
Bị người khác lừa gạt? Là nói cô sao?
Mẫn Nhu cười khẩy, nhìn đô nam nữ tình cảm vợ chồng, cô cũng lười nói, Kỷ Mạch Hằng, anh thì hay rồi cứ giữ lấy sự tin tưởng của anh đi!.
“Lừa gạt? Anh, anh có phải bị viêm màng não hay không, cô ta có gì tốt, thật không biết anh nhìn thế nào mà ra hàng thượng hạng?”
Kỷ Nguyệt Hân bất mãn nói đối lấy ánh mắt nham hiểm của Kỷ Mạch Hằng, gương mặt lạnh lùng cao quý vì những lời nói khiêu khích lặp đi lặp lại của Kỷ Nguyệt Hân mà phủ màn sương.
“Anh sẽ đem những lời em nói hôm nay kể lại cho cha mẹ, tới lúc đó xem em làm thế nào”
“Ba mẹ thì sao? Người sai là anh, còn dám uy hiếp em? Được, chúng ta đi tìm cha, xem cha giúp ai!”
Kỷ Nguyệt hân đắc ý nói, hai mắt trừng to giận dữ liếc n
