Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215322

Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.

g mày, đắc ý vì gian kế của mình. Đột nhiên áo sơ mi trong tay trợt ra, thoát khỏi bàn tay cô, hai mắt ngước lên kinh ngạc chỉ nhìn thấy nụ cười cùng đôi mắt đen bỡn cợt của Lục Thiếu Phàm.

Trên vòng eo nhỏ nhắn, một bàn tay to lớn chộp lấy, cả người Mẫn Nhu đứng lại, muốn cúi đầu nhìn thì chiếc cằm nhọn thon dài lại bị một bàn tay trắng nõn nâng lên, bên tai, là luồng hơi thở ấm nóng.

“Nhớ anh rồi sao?”

Đôi mắt đen sáng ngời nhìn gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng vì bối rối của cô, trên môi Lục Thiếu Phàm nở nụ cười hài lòng, âu yếm giữ chặt cằm cô, hạ giọng dịu dàng nói: “Anh rất nhớ em, bà xà à!”

Tay Lục Thiếu Phàm để sẵn bên eo cô ôm cô áp sát anh, tư thế ngọt ngào mà mờ ám làm cô nhớ lại chuyện tối qua, mặt đỏ như máu, mà miệng vẫn nói cứng: “Em chỉ đi ngang qua, tiện thể xem anh có bỏ bữa không, có…”

Nói dối chưa thành câu, trên môi lại ập tới hương bạc hà quen thuộc, chiếc mũ trên đầu bị xốc lên, mái tóc đen được búi gọn trong chớp mắt xõa ra sau lưng. Trái tim Mẫn Nhu đập nhanh hơn, muốn mở miệng nói chuyện nhưng thắt lưng càng bị siết chặt, đôi môi Lục Thiếu Phàm như núi đè lên cô.

Tất cả mọi thứ xảy ra quá đột ngột khiến cô chỉ có thể sững sờ mở to mắt để mặc cho Lục Thiếu Phàm thích làm gì môi cô thì làm.

“Nhắm mắt lại…”

Anh dịu dàng dụ dỗ cô để cô nghe lời nhắm mắt lại, môi đỏ mọng hơi mở nghênh đón nụ hôn của anh.

Nụ hôn dịu dàng, đầu lưỡi liếm nhẹ, bàn tay Lục Thiếu Phàm không ngừng siết chặt, bàn tay giữ lấy dưới cằm đã dời sang sau ót, Mẫn Nhu hơi khép mắt, ngại ngùng đáp lại, đối lấy là sự điên cuồng xâm chiếm.

Mẫn Nhu không nhịn được nữa hay tay vòng lấy cổ Lục Thiếu Phàm, kiễng mũi chân, chậm rãi cùng đầu lưỡi của anh quấn vào nhau, hai gò má vì xấu hổ mà bị màu đỏ bao phủ lại trở nên quyến rũ động lòng người.

“Cộc cộc”

Tiếng gõ cửa vang lên khiến cho Mẫn Nhu đang mê mẩn trong sự dịu dàng của Lục Thiếu Phàm liền run lên, đột nhiên đẩy Lục Thiếu Phàm cũng đang mê mẩn ra, cô xoay đầu thì thấy vẻ mặt nghiêm túc của thư kí Triệu đứng ngay cửa.

Mẫn Nhu thẹn thùng hạ thấp đầu, không nhìn sắc mặt Lục Thiếu Phàm, bản thân thong thả đi tới bên giá sách, rút ra một quyển giả vờ đọc nó.

“Thị trưởng, có văn kiện từ cục xây dựng cần ngài kí tên”

Thư kí Triệu để văn kiện lên bàn, đối với những gì mình vừa thấy coi như không có, gương mặt trước sau đều nghiêm túc, mãi đến khu bước ra cửa quay đầu lại, ánh mắt nhìn trộm Mẫn Nhu một lần, rồi nhìn Lục Thiếu Phàm.

“Thị trưởng Lục, vừa rồi Phó Thị Trưởng Triệu có nhờ tôi chuyển cho ngài, thời tiết khô nóng, cẩn thận dễ cháy”

Chương 14

Bên trong văn phòng thị trưởng, Mẫn Nhu nhàn nhã ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, một tay để trên đùi chống lên cằm, hai mắt xinh đẹp mở to, vẻ mặt hưởng thụ nhìn người đàn ông đối diện đang mải mê làm việc.

Ngón tay thon dài gõ liên hồi lên bàn phím, giữa hai mắt bắt gặp vẻ nghiêm túc, ngũ quan nho nhã từng đường nét góc cạnh, mái tóc đen bóng, làn da trắng trơn bóng, theo mắt nhìn xuống là vùng xương quai xanh rất đẹp, không ngờ được Lục Thiếu Phàm khi làm việc lại hấp dẫn đến thế…

Lục Thiếu Phàm từ khi ngồi vào ghế chẳng hề nhìn lấy cô một lần, cứ chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, thái độ làm việc cẩn thận tỉ mỉ khiến cho trong lòng Mẫn Nhu cảm thấy ngọt ngào.

Một người đàn ông ưu tú như thế lại là của cô, chỉ cần nhớ tới tên mình ghi trên hộ khẩu của anh thì một cảm giác tự hào lại lan tràn trên mặt, hoặc có thể ngay cả chính cô cũng không phát hiện, khi nhìn Lục Thiếu Phàm miệng cô đã kéo đến tận mang tai.

Cảm giác đói bụng lại tăng thêm, Mẫn Nhu sờ sờ bụng, cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, mười một giờ năm mươi lăm rồi, Lục Thiếu Phàm sao vẫn chưa làm xong?

Đôi mắt nhìn ra bên ngoài, bên ngoài chỗ làm không còn bóng người, cả tầng lầu trở nên trống trải và yên tĩnh.

“Lục Thiếu Phàm, khi nào anh xong việc a?”

Giọng nói nũng nịu khiếm cho mười ngón tay để trên bàn phím của Lục Thiếu Phàm khựng lại, đôi mắt thâm thúy rời khỏi màn hình, khẽ nghiêng đầu liền nhìn thấy gương mặt tươi cười nhăn nó của Mẫn Nhu, bàn tay xoa xoa bụng.

“Em đói bụng sao?”

Lục Thiếu Phàm tựa lưng ra sau ghế, cả cơ thể dựa hẳn vào ghế xoay, mười ngón tay đặt lên ghế tựa như bức tượng điêu khắc hoàn mỹ, hai mắt híp lại sâu xa khó lường liếc nhìn Mẫn Nhu.

Giọng nói gợi cảm này khiến cho trái tim Mẫn Nhu đập mạnh, cô chỉ nhìn thoáng qua Lục Thiếu Phàm rồi dời đi, anh quá hấp dẫn nếu cô cẩn thận sẽ rớt vào đó, chỉ sợ khi đó lại làm trò cười cho thiên hạ.

“A, gần mười hai giờ rồi, làm việc cũng ít thôi, em lo lắng cho dạ dày của anh, nếu tiếp tục như vậy lỡ bị đau dạ dày sẽ không tốt”

Lục Thiếu Phàm nghe cô dịu giọng thì thầm nói, đuôi lông mày nhướng lên, cằm dưới nâng nhẹ, khóe môi hơi cong lên, đôi mắt đen chăm chú nghe giọng nói nhó xíu của Mẫn Nhu.

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó thì…”- Mẫn Nhu lúng túng mở miệng, cảm giác bị nhìn thấu khiến cô bối rối vươn ngón tay giữa chỉ ra cửa. “Chúng ta đi ăn trưa được không?”

Lục Thiếu Phàm đột nhiên xoay ghế đứng dậy, nhìn vẻ mặt thẹn thùng của Mẫn Nhu, trên môi lại nở nụ cười vui ghế