nhưng đã hơn hai tháng trước, sau khi Mẫn Nhu nhìn thấy Kỷ tổng mang theo một phụ nữ khác tới thì Mẫn Nhu vẫn chưa từng tới. Lúc này khí thế lại hung hăng, một thư kí nhỏ như anh cũng không biết được tình hống.
“Tránh ra cho”
Lãnh đạm nhắc lại khiến cho thư kí sợ hãi nuốt nước miếng, miệng cứng đơ, không dám ngăn cản cũng không dám tránh ra, sợ đắc tội Mẫn Nhu lại sợ đắc tội Kỷ tổng, cũng không biết hai người đã chia tay
Cửa phòng bị đẩy ra, tiếng bước chân bất ngờ tiến vào khiến người đàn ông đang chuyên tâm làm việc phải ngẩng đầu, đôi mắt lạnh lùng nhìn người con gái vừa xâm nhập vào phòng, trong khoảnh khắc cảm thấy kinh ngạc, nhưng chỉ chớp mắt liền bị vẻ lạnh lùng thay thế.
“Thư kí Trương có chuyện gì thế?”
Giọng nói chất vấn lạnh như băng khiến cả người thư kí run lên, khó xử nhìn Mẫn Nhu tức giận ngang nhiên bước vào, không biết nói gì.
“Anh không cần giận chó đánh mèo, là tôi cứ muốn vào, không liên quan đến anh ta”
Mẫn Nhu thản nhiên lên tiếng, không hề cường điệu, đứng trước bàn làm việc, nhìn người đàn ông xuất sắc nhưng lạnh lùng ngồi trên ghế xoay, ánh mắt quật cường bất chấp.
Lông mi đen của Kỷ Mạch Hằng hơi nhíu lại, ánh mắt lạnh như băng từ đầu đã chú ý gương mặt nhỏ nhắn đầy tức giận của Mẫn Nhu, vài giây sau lại ngó sang bên, nhìn thư kí đang đứng ở cửa không biết làm gì lạnh lùng nói: “Ra ngoài đi”
Tiếng cửa văn phòng khép lại, trong không khí vẫn còn quanh quẩn một luồng dư âm trong trẻo.
Trước đây đã từng yêu đến điên dại, hôm nay nhìn nhau chỉ có ghen ghét, Mẫn Nhu cảm thấy hít chung bầu không khí với Kỷ Mạch Hằng như đang tra tấn cô, nhưng vì người cô quan tâm, cô phải nhịn.
“Kỷ Mạch Hằng, nếu anh coi tôi là kẻ độc ác khiến anh phải căm thù đến tận xương tủy đến mức không thể tha thứ được, nếu muốn trả thù chỉ cần nhằm vào một mình tôi, đừng liên lụy đến người khác”
Mẫn Nhu đứng thẳng người, không nói chuyện dư thừa, nhìn vẻ mặt băng giá của Kỷ Mạch Hằng, đem mọi thứ nói ra, trong lòng nhẫn nhịn nhưng cũng không cam lòng cắn răng nghiến lợi, buộc tội Kỷ Mạch Hằng.
Vẻ mặt Kỷ Mạch Hằng lại trở nên sa sầm, tưởng chừng như mọi sương băng đều ngưng tụ, đôi mắt nham hiểm ác độc nhìn gương mặt nhỏ nhắn đầy phẫn nộ của Mẫn Nhu.
Chính sự lạnh lùng này, những năm đó chắc là cô bị lấy mất não, nếu không cũng không mê mẩn con người vô tình lạnh như băng này, khiến cho bản thân đau lòng?
Đau lòng? Cô đau lòng vì anh ta, đau đến mức đánh mất bản thân, coi anh ta như trung tâm trong cuộc đời cô, nhưng anh ở đâu, đền đáp cô là gì?
Để cho cô lấy sự phí tâm của mình làm cớ? để cô có cơ hội đau khổ tuyệt vọng? Thậm chí còn muốn tổn thương người bên cạnh cô? Anh ta cho rằng mình có tư cách đó sao?
“Nếu như tôi yêu anh là sai, vậy thì ba năm qua, tôi vì sự tự tin ngu ngốc của bản thân đã phải trả giá”
Giọng nói Mẫn Nhu có chút nghẹn lại, hai mắt vì kích động mả ửng đỏ, hai tay để bên người nắm thật chăt, móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay, từng cơn đau như nhắc nhở cô người đàn ông trước mắt này là kẻ vô tình và độc ác.
“Anh nói rất đúng, tôi là ngôi sao điện ảnh còn sợ sẽ không quyến rũ được đàn ông sao, nhưng mà, lúc này tôi đã tìm được hạnh phúc cho riêng mình, tại sao anh phải tàn nhẫn đến mức đâm dao vào mặt tôi? Đùa như vậy anh thấy vui sao? Nếu là vậy thì Kỷ tổng cảm thấy, nhìn người khác đau khổ mới khiến trái tim nhẫn tâm của anh cảm thấy hả dạ?”
Từng lời chỉ trích khắc nghiệt, Mẫn Nhu không thể kiềm chế cảm xúc phẫn nộ của bản thân. Chỉ cần nghĩ tới cuộc hôn nhân giữa cô và Lục Thiếu Phàm vì scandal này mà sẽ gặp trở ngại sau này, nỗi phẫn uất không cam chịu như nước lũ từ ngực trào ra.
Nếu không phải vì người đàn ông này, cô cũng không bước vào giới nghệ sĩ nhưng hang đen đó sao?
Sẽ không, cả đời cũng không!
Nhưng bây giờ, vì Kỷ Mạch Hằng mà cô bị gán cho thân phận đó, nó cũng trở thành vũ khí để anh ta hạ nhục cô. Kỷ Mạch Hằng, anh thật quá tàn nhẫn, nếu không yêu tại sao còn không chịu buông tay, ngay cả quyền tìm kiếm hạnh phúc của cô cũng muốn cướp đi sao?
“Hạnh phúc? Cô tưởng rằng tôi không biết, Lục Thiếu Phàm đã đối tượng đính hôn của Tiệp, cô và Lục Thiếu Phàm lại ở bên nhau, là vì yêu hay vì mục đích riêng, chỉ có cô là rõ nhất”
Đôi môi lạnh lẽo lúc mở lúc khép, giọng nói trầm thấp lạnh lùng như lưỡi dao sắc bén vô tình chém trúng cô, đôi mắt vô tình lạnh lẽo nhìn cô mỉa mai chế giễu.
“Hạnh phúc của tôi không liên quan anh, cũng không cần anh xen vào”
Dưới chiếc mũ lưỡi trai, chiếc cằm nhỏ quật cường nâng lên, đôi mắt như hoa anh đào trong nắng toát lên sự kiên định cố chấp nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh của Kỷ Mạch Hằng, không hề lui bước, giống như muốn chứng minh với anh ta, cuộc hôn nhân giữa cô và Lục Thiếu Phàm rất hạnh phúc và vui vẻ.
Gương mặt lạnh lùng của Kỷ Mạch Hằng vì sự tự tin của cô mà ngẩn ra, trong lúc nghi ngờ còn chưa hoàn toàn kết lại thì một giọng nói phụ nữ sắc nhọn từ cửa vang lên.
“Cô ở trong đây làm gì!”
Mẫn Tiệp mặc bộ âu phục nhỏ màu vàng nhạt, gương mặt thanh tú là một người con gái xinh đẹp, tay để trên nắm cửa giữ nguyên tư thế