hỏi phòng ngủ.
“Nhu, cậu mau lên mạng xem báo giải trí đưa tin hôm nay, xác nhận cô gái trong hình không phải là cậu”
Một cuộc điện thoại từ Chân Ni lại khiến cho vẻ mặt ngượng ngùng của Mẫn Nhu trong chớp mắt liền biến sắc, cảm giác bất an lan tràn, cúp điện thoại nhanh chóng đi vào thư phòng, bật máy tính lên, lúc nhìn thấy ảnh chụp trên màn hình cực lớn và bản tin báo thì cô không khỏi hít sâu.
“Mẫn Nhu đi dạo phố cùng với bạn trai, đối phương có lẽ là con cháu quan chức”
Dù hình ảnh hơi mờ nhưng cô vừa nhìn thấy liền biết đó là cô và Lục Thiếu Phàm, trong tấm ảnh cô đang nhón chân hôn Lục Thiếu Phàm, khung cảnh xung quanh chính là con đường hai người cùng dạo phố mua hoa hồng tối qua.
Cho dù cô và Lục Thiếu Phàm muốn công khai quan hệ cũng không dùng cách này, bị đám báo chí chụp được đối với Lục Thiếu Phàm, người phải chịu ảnh hưởng trực tiếp nhất định không ít.
Người Lục gia vốn không chấp nhận cô, cùng lúc này, nếu công chúng biết người đàn ông trong tấm ảnh là Lục Thiếu Phàm, lại dính dáng đến một nữ nghễ sĩ, có thể Lục Thiếu Phàm sẽ bị cơ quan kiểm sát điều tra
Khi đó dù kết quả tốt hay xấu, danh dự của Lục gia dù không tới mức xuống dốc không phanh cũng không thể thuận buồm xuôi gió như trước, hậu quả đó không phải một mình cô gánh là được!
Trong tim như có hòn đá đè xuống khiến cô khó thở, nhìn chằm chằm bức hình, bàn tay Mẫn Nhu để trên con chuột như muốn bẻ nát nó, hai mắt tức giận ửng hồng.
Là họ, nhất định do họ làm.
Theo góc độ ảnh chụp, người chụp họ nhất định đứng ở phía bên phải, lúc đó hai người họ đi về phía bên phải, cô còn nhớ rất rõ ràng, người dừng lại nhìn cô và Lục Thiếu Phàm chỉ có thể là Mẫn Tiệp và Kỷ Mạch Hằng.
Ảnh chụp cũng không tốt, không phải dân chuyên nghiệp sử dụng sử dụng máy. Dù cho có ánh đèn đường nhưng ánh sáng cũng rất mờ, chứng tỏ đối phương dùng điện thoại di động để chụp, như vậy người chụp bức ảnh không phải là kí giả hay nhiếp ảnh gia, chỉ là giả vờ mà thôi!
Nhớ tới nụ cười chế giễu của Mẫn Tiệp, gương mặt lạnh lùng cực hạn của Kỷ Mạch Hằng, ánh mắt Mẫn Nhu cũng trở nên lạnh băng. Họ làm vậy để trả thù cô sao?
Trả thù cô hại chết con hai người? Họ muốn để cô và Lục Thiếu Phàm thân bại danh liệt mới thấy hài lòng?
Chẳng lẽ hạnh phúc của cô lại chướng mắt đến thế? Rời khỏi kỷ Mạch Hằng, ở cùng Lục Thiếu Phàm, chẳng lẽ họ cũng không thể tha thứ sao?
Nước mắt dần dần tụ lại, nhìn bức ảnh trong ánh mắt Mẫn Nhu vừa giận vừa tủi thân, bàn tay nhỏ bé lạnh như băng vì giận mà run rẩy, vội vàng lau đi nước mắt, cầm điện thoại để bên cạnh bàn gọi cho Chân Ni.
“Chân Ni, là mình, tấm hình kìa là mình và Lục Thiếu Phàm, cậu mau nghĩ xem có cách nào khiến bài báo này lắng xuống hết mức không?”
“Được, mình sẽ cố hết sức, cậu cũng nên cẩn thận.”
Giọng nói Chân Ni rõ ràng bất an, ân cần dặn dò khiến trái tim Mẫn Nhu ấm áp.
“Cám ơn cậu, Chân Ni”
Mẫn Nhu tắt máy tính, đứng dậy khỏi ghế, hai mắt đen bất bình, trong lòng đau xót phẫn nộ, cô chưa bao giờ lại oán hận Kỷ Mạch Hằng như thế. Thật buồn cười, một người đàn ông như thế, cô còn yêu suốt bốn năm, để rồi trả giá bằng ba năm.
Ánh mắt chuyển động, chú ý đến tấm ảnh chụp để trên bàn, bộ đồ tây màu trắng, gương mặt anh tuấn nho nhõ, khí chất phong tư trác tuyệt, dưới ánh mặt trời, khóe miệng Lục Thiếu Phàm khẽ cong, như một luồng sáng của dãi ngân hà chiếu vào trái tim cô, trong nội tâm khô cạn đen tối bỗng nhuộm đầy màu sắc.
Ngón tay lạnh lẽo khẽ run, chạm vào khung hình làm bằng thủy tinh, Mẫn Nhu tham lam ngắm nhìn gương mặt cao úy tuấn tú bên trong bức ảnh, khóe môi từ từ dãn ra, tay nắm lấy khung hình thật chặt nên hơi tái lại.
Lục Thiếu Phàm cho cô không chỉ cuộc hôn nhân có bề ngoài hào nháng mà còn là sự quan tâm của một người đàn ông yêu thương vợ mình, với cô sự dịu dàng chăm sóc đó đã thành thói quen, cô làm sao có thể buông tay?
Cẩn thận đặt khung cảnh vào khoảng an toàn, ánh mắt Mẫn Nhu lóe lên tia sáng kiên định, quật cường xoay người đi về phòng.
Tại tòa nhà Kỷ thị, tiếng thang máy mở ra “đinh” một tiếng, thư kí tò mò nhìn ra, chỉ thấy một cô gái ăn mặc rất thời thượng đi ra thang máy.
Dáng người thanh mảnh cao gầy rất chuẩn đi về phía văn phòng tổng tài, đôi giày cavans màu đỏ bước đi hơi vội vàng, mũ lưỡi trai màu trắng, mắt kính màu ca phê che đi gương mặt nhỏ xinh đẹp.
“Tiểu thư, thật ngại quá nếu không có hẹn trước thì không thể vào!”
Thư kí nhanh nhẹn chắn ngay trước mặt Mẫn Nhu trước khi cô kịp chạm tay vào tay nắm, cản trở đường Mẫn Nhu, ánh mắt nghi hoặc nhìn không hề nhận ra Mẫn Nhu
Đôi môi đỏ mọng dưới chiếc kính râm khẽ nhếch lên, kiên quyết tháo mắt kiếng xuống và nón xuống, lông mày đen nướng lên, nhìn thư kí đang sững sờ lãnh đạm nói: “Tôi có việc tìm Kỷ Mạch Hằng, xin anh tránh ra cho”
Hàng lông mày nhăn lại không còn vẻ dịu dàng như trước kia. Giọng nói đanh thép mà lạnh lùng, thư kí kinh ngạc quan sát Mẫn Nhu từ trên xuống dưới, chỉ sau hai tháng mà ngày càng xinh đẹp quyến rũ, có điều sắc mặt khác một trời một vực trước đây
Mẫn Nhu là bạn gái của Kỷ tổng, anh biết,