u tai cô, sau đó là mặt, dưới cằm, cổ cũng để lại hàng loạt dấu ấn
Cảm giác ngột ngột trên cổ khiến cô càng nâng cằm dưới lên, âm thanh quyến rũ cũng trở nên cao hơn. Trên chiếc gối màu trắng những sợi tóc theo đầu cô đung đưa tạo thành một đường cong duyên dáng.
Lục Thiếu Phàm không ngừng hôn xuống cho đến khi đụng phải vật cản, mới ngừng lại, ánh mắt như lửa thiêu nhìn chiếc áo ngủ chướng mắt, không vui nhíu mày.
“Lục Thiếu Phàm”
Một giọng nói e thẹn vang lên phía trên, ánh mắt thâm thúy nóng bỏng của Lục Thiếu Phàm vừa ngẩng lên đập vào mắt là gương mặt nhỏ xinh đẹp quyến rũ, ngũ quan xinh xắn khó chịu nhăn nhúm lại, không ngừng thở dốc.
“Gọi chồng …”
Giọng nói khản đặc của đàn ông mang theo chất độc rót vào tai cô, cắn hôn vào vành tai khiến cô không kiềm được run lên, cúi đầu nức nở, nghênh tiếp anh, đôi mắt xinh xắn chớp chớp, run rẩy kêu: “Chồng à…”
Lục Thiếu Phàm mỉm cười hài lòng, gương mặt tuấn mỹ tỏ vẻ yêu chìu người nằm dưới, bàn tay anh cởi bỏ nút áo ngủ thứ nhất, bàn tay đang rũ ra bỗng nhiên giãy giụa, đôi mắt ngại ngùng dõi theo anh, vừa khẩn trương vừa sợ.
“Đừng sợ!”
Giọng nói dịu dàng thì thầm vào tai cô, bàn tay nóng bỏng vuốt nhẹ hai gò má đỏ bừng, dịu giọng dụ dỗ, cơ thể cô từ từ thả lỏng, năm ngón tay không chần chờ nhanh chóng cởi bỏ những nút còn lại.
Nút áo mở ra, nhìn cảnh đẹp hoàn toàn phơi bày, Lục Thiếu Phàm chỉ cảm thấy máu nóng trong người chạy tán loạn, lý trí của anh khi nhìn thấy thân thể trắng nõn phía dưới đều mất đi, dục vọng trong mắt nhanh chóng lan ra.
Cô lại không mặc áo lót.
Yết hầu lên xuống, nhìn bộ ngực cao ngạo đầy đặn trước mắt một luồng khí nóng tràn vào đại não, trước ánh nhìn đó cô nằm phía dưới cũng bất an thẹn thùng. Trong lòng điên cuồng không kiềm được nữa, anh cúi thấp đầu, từng nụ hôn nóng bỏng rớt xuống nơi căng đầy của cô.
“ưm..”
Khi ngón tay thô ráp của anh đặt lên nơi căng đầy, cô giống như bị điện giật, không kiềm được cất cao giọng, ý thức được bản thân đang làm gì, Mẫn Nhu xấu hổ cắn môi đỏ mọng, buộc bản thân nuốt xuống thứ âm thanh làm người ta mặt đỏ tai hồng.
Những nụ hôn liên tiếp rớt xuống trên da thịt mềm mại trơn nhẵn của cô, thân thể Mẫn Nhu như bị kích thích, hai mắt mở to như có bông hoa ngũ sắc đang nở rộ khiến cô từ từ đắm mình.
Đôi môi nóng như lửa lướt xuống dưới bụng, cơ thể mềm mại nhỏ nhắn của Mẫn Nhu cong lên, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ gây nên sức hấp dẫn chết người.
“Nhu…”
Tiếng kêu êm ái của anh khiến cô lấy lại bình tĩnh, thân thể không xương rơi xuống giường, đôi mắt xinh đẹp mờ ảo, âm thanh ưm rất nhỏ như có như không, vẻ đẹp tinh sảo tuyệt mỹ, vóc người hoàn hảo khiến cô như con mèo hoang quyến rũ, làm cho người khác vì cô mà đánh mất lí trí.
“Chết tiệt!”
Nghe Lục Thiếu Phàm đột nhiên nói tục, Mẫn Nhu hoảng hốt ý thức quay về, đầu khẽ nghiêng, cảnh nhìn thấy khiến cô mặt đỏ tai hồng.
Lục Thiếu Phàm ngồi ngang trên người cô, ngón tay thon dài như được điêu khắc đang không ngừng đẩy quần áo ngủ của cô, động tác linh hoạt như nước chảy mây trôi liên tục mà ưu nhã, không hề có chút rối loạn hay gấp gáp.
Thân người đàn ông cao to trắng nõn xuất hiện trong mắt cô, Mẫn Nhu xấu hổ nhắm mắt lại, bên tai nghe thấy tiếng cười vui vẻ ranh mãnh đầy hài lòng của anh.
Chiếc quần ngủ bỗng nhiên bị thả lỏng, Mẫn Nhu kích động nắm chặt lấy ra giường, ngay cả thở to cũng không dám, tùy ý để bàn tay nóng bỏng của anh lướt qua chiếc đùi ngọc bóng loáng của cô, cảm giác kích động mãnh liệt khiến cô muốn khép chân lại, thế nhưng anh không chấp nhận liền dùng thân hình cao to hoàn mỹ của mình chen vào giữa hai chân cô, khiến cô vừa nóng vừa giận lại chỉ biết đỏ bừng mặt
Ngắm nhìn đôi môi đỏ mọng đang chu ra dáng vẻ ngây thơ khiến Lục Thiếu Phàm sung sướng nhíu mày, nhìn cô khó chịu giữ chặt lấy ra giường vẻ quyễn rũ đến mê người, trong đôi mắt lóe lên chút ganh tị không dễ dàng nhận ra nhưng khi thấy vẻ bất lực của cô thì liền trở nên nhu hòa.
Lồng ngực rắn rỏi áp sát bộ ngực đầy đặn của cô, cả thế giới của cô như bị một luồng sáng xâm nhập, cướp đi sự an tĩnh còn sót lại.
“ô.. ô”
Khó chịu khiến cô lay đầu, mái tóc xõa loạn trên giường, giọt nước mắt trong suốt lặng lẽ rớt xuống gối, chiếc khăn trải giường trắng như tuyết ướt đẫm nước.
Cánh tay trắng khôi phục được thả ra liền vòng lấy cơ thể gầy gò của anh, cơ thể trống rỗng muốn tìm sự an ủi, khi ở phía dưới bị đầu ngón tay thon dài của anh thăm dò cô không kiềm được nở mở miệng.
“Ừ.. ừ… không… ông xã….”
“Nhu, thả lỏng được không?”
Lục Thiếu Phàm nằm trên người cô, cố nén dục vọng bị cô mê hoặc, giọng nói khàn khàn trấn an nỗi thấp thỏm lo âu trong cô.
Nước mắt che kín hai gò má đỏ ửng, lông mi dài ướt đẫm, cánh môi sưng đỏ không ngừng tràn ra tiếng kêu khó chịu khiến cho người đàn ông trên người dường như không khống chế được…
Nụ hôn nóng như lửa ở trên môi cô, cùng cô triền miên, hai cánh tay chống hai bên sườn, để mặc cánh tay mảnh khảnh của cô khóa chặt anh.
“Thiếu Phàm… ông xã à…”
Cô khó chịu vặn vẹo người, hàm răng trắng vì giận cắn vào anh thậ