i mà còn sung sướng áp đầu vào lòng anh.
Hạnh phúc đến quá nhanh khiến người ta bối rối, cũng như những chuyện ngoài ý muốn đến quá bất ngờ khiến người ta không biết thế nào.
Lúc Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm mở cử căn hộ, nụ cười trên môi Mẫn Nhu liền cứng ngắc khi thấy bà Lục ngồi ngay ngắn trên ghế, vẻ mặt bà Lục tức giận nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm
“Nghịch tử”
Chương 12
Bà Lục mặc bộ đồ công sở màu trắng ngà, tóc đen búi ra sau, trang điểm thanh lịch nhẹ nhàng, ung dung cao quý toát lên sự giỏi giang, không như lần trước khiến người khác cảm thấy mơ hồ, qua đó đoán được có lẽ bà từ nơi làm việc chạy sang đây.
Là điều gì mà làm cho bà Lục giận đến thế.
Nhớ lại Thẩm Tấn Hàm vội vàng đưa hộ khẩu, bàn tay Mẫn Nhu vịn chặt cánh tay Lục Thiếu Phàm không khỏi siết chặt, trái tim cô co lại khi thấy bà Lục giận dữ nhìn Lục Thiếu Phàm.
“Đây là những gì mà một người con trai Lục gia nên làm sao?
Bà Lục lấy tờ giấy A4 ném lên cao giống như chiếc lá tàn khô từ từ rớt xuống, ánh mắt Mẫn Nhu cũng nhìn theo, cả người ở trong ngực Lục Thiếu Phàm trở nên thẫn thờ.
“Con cho rằng kêu Tấn Hàm đi trộm thì có thể lừa dối được sao?”
Giọng nói nghiêm khắc của bà Lục không ngừng to lên, nhưng từ đầu đến cuối vẫn duy trì sự trang nhã. Cho dù là lỗi sai của cả Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm, nhưng bà đều đem tất cả mọi tội lỗi trút lên một mình Lục Thiếu Phàm, không hề chỉ trích Mẫn Nhu lấy một câu, ngay cả trừng mắt cũng không.
Lục Thiếu Phàm khẽ nắm lấy tay cô đanh tính cúi xuống đất, sau đó đẩy nhẹ cô, bàn tay với từng khớp xương rõ ràng xoa xoa mái tóc quăn, đôi mắt dịu dàng an ủi cười nhìn cô: “Ngoan, vào phòng chờ anh”
Lục Thiếu Phàm xoay nhẹ cơ thể cô, đẩy cô đi hướng về gian phòng, ý bảo cô đi vào.
Trong ngực Mẫn Nhu như có vật gì đó đè nặng xuống, miệng không cách mở to để thở, lúc quay đầu lại chỉ thấy bóng lưng to lớn của Lục Thiếu Phàm chặn đứng tầm mắt của cô, đem bà Lục và thế giới của cô ngăn ra bên ngoài.
“Nếu không phải người bạn trong cục dân chính cho mẹ biết, con tính giấu mẹ, giấu Lục gia cả đời đúng không”
Không khí trong phòng bị câu hỏi lớn tiếng chất vấn mà trở nên lạnh lẽo, Mẫn Nhu sững sốt, không thể không tin một sự thật tàn nhẫn nhất : người lục gia không chấp nhận cô.
“Con chưa từng giấu giếm ai, mẹ nói con trai lục gia thì phải có trách nhiệm, lúc này con đang thực hiện trách nhiệm với bản thân”
Giọng nói Lục Thiếu Phàm hết sức bình tĩnh không hề có chút dao động cũng khiến cho sắc mặt của bà Lục đang giận mà tái nhợt.
“Lục Thiếu Phàm, con muốn cả mẹ và gia gia phải tức chết mới cam tâm đúng không?”
Mẫn Nhu đi về trước một bước, tiếng trách mắng của bà Lục khiến cô khựng lại, bàn tay đặt lên nắm cửa tính mở ra cũng chỉ siết chặt.
Bà Lục vẫn chưa nguôi ý định ngăn cản, chẳng qua Lục Thiếu Phàm chưa bao giờ kể cô nghe, thứ anh mang tới cho cô lúc này chỉ có hạnh phúc, còn mọi đau khổ và khó chịu một mình anh đỡ lấy.
Giống như khi bà Lục xuất hiện trong nhà của họ, anh không chút do dự liền lựa chọn bảo vệ cô, một mình chịu sự trách móc nặng nề chất vấn của bà Lục.
Lần trước ở Lục gia, đối mặt với lời nói như kim đâm của bà Lục cô đã bỏ chạy, thậm chí từ bỏ cuộc hôn nhân giữa cô và Lục Thiếu Phàm. Lúc này, cô còn muốn giống như khi đó, chật vật bỏ chạy, trốn tránh bà Lục sao.
Nếu như một cuộc hôn nhân chỉ có thể chạy trốn, như vậy sớm hay muộn cũng tới một ngày, kẻ chạy trốn sẽ vì mệt mỏi mà khuất phục trước mọi khó khăn, còn cô không muốn mất Lục Thiếu Phàm.
Hít sâu một cái, Mẫn Nhu không đi vào phòng, chỉ xoay người đi về phía nơi hai mẹ con đang giao tranh, trước vẻ mặt kinh ngạc của bà Lục và Lục Thiếu Phàm, bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy Lục Thiếu Phàm, mười ngón tay đan vào nhau, vừa mang đến cho anh sự tin tưởng cũng là mang đến cho bản thân dũng khí.
Nhìn thấy hai người thân mật đứng sát bên, sắc mặt bà Lục càng khó coi hơn, hai hàng lông mày nhíu lại, cánh môi mím chặt nhưng Mẫn Nhu không lùi bước, dũng cảm cùng Lục Thiếu Phàm nghênh đón ánh mắt nghiêm khác đó.
“Con thật lòng muốn lấy Thiếu Phàm, muốn sống cùng anh ấy, xây dựng gia đình hạnh phúc của hai người, hi vọng mẹ có thể thành toàn cho chúng con”
Lời cầu xin chân thành, vẻ mặt tha thiết, Mẫn Nhu đứng thẳng lưng nhìn bà Lục không hề do dự, cho dù cầu xin nhưng ngữ khí kiên định không hề dao động.
Một tiếng “mẹ” khiến cho bà Lục trở nên u ám, câu kế tiếp lại khiến cho lồng ngực bà Lục phập phồng, nhưng vẻ mặt tao nhã không hề mất đi, vì giận mà méo mó.
Bà Lục nhắm mắt, cố gắng bình tĩnh lại, sau đó mở mắt, trong mắt bình tĩnh như nước không hề thấy chút giận dữ
“Thiếu Phàm, Mẫn tiểu thư tuổi còn nhỏ có nhiều việc không hiểu, làm sao con có thể khư khư cố chấp như thế tùy ý làm bậy, đem hạnh phúc cả đời của Mẫn tiểu thư ra đùa giỡn, trong lúc chuyện chưa xé to chưa để lại hậu quả thì nên biết chừng mực”
Mọi lời chỉ trích của bà Lục đều nhắm vào Lục Thiếu Phàm, ngay cả một câu nặng lời với Mẫn Nhu cũng không, nhưng lại khiến cho Mẫn Nhu khó chịu không thở được.
“Mẫn tiểu thư, tôi thay mặt Lục gia xin lỗi cô, chu
