ĩ nhã cười, khóe môi kéo nhẹ đến không thể nhìn thấy, thấy Mẫn Nhu cứ tự làm rối mọi chuyện anh liền dịu dàng vỗ về: “Đừng vì chuyện nhỏ mà phí trí nhớ như thế, sau khi xong việc, suy nghĩ xem chúng ta nên đi đâu đây?”
Lục Thiếu Phàm thành công đưa Mẫn Nhu nói sang chuyện khác, nhìn đôi mắt đen mỉm cười của anh, trái tim cô cảm thấy thật ấm áp, đôi tay vòng qua khuỷu tay anh, đôi mắt đẹp lấp lánh như sao.
“Lục Thiếu Phàm, chúng ta hẹn hò đi”
Trước rạp chiếu phim từng hàng dài nối đuôi nhau, một người đàn ông tuấn tú mặc bộ tây trang thẳng thớm đứng giữa dòng người, khí chất phi phàm nổi bty, từng hành động đều cao quý ưu nhã khiến cho anh trở thành tâm điểm ở rạp chiếu phim
Rất nhiều cô gái cứ chăm chú nhìn người đàn ông hoàn mỹ anh tuấn đó, sẵn sàng tiến đến gần, nhưng mỗi lần nhìn thấy cô gái ăn mặc kín mít tựa vào lồng anh thì đã bỏ cuộc giữa đường.
“Lục Thiếu Phàm anh quả là có sức hấp dẫn, nhiều cô gái xinh đẹp như thế muốn đến gần anh, có cần em tránh ra, để cho anh…. Này nọ?”
Hai mắt Lục Thiếu Phàm cưng chìu nhìn cô gái trong lồng cứ cử động mãi, bàn tay bên eo cô khẽ nhấn xuống, lực ôm tăng lên mấy phần. Thấy cô bất mãn, anh nhẹ cúi cười thì thầm vào tai cô: “Nhưng anh chỉ muốn cô gái xinh đẹp đang ở trong lòng anh tới gần thì biết làm sao?”
Mẫn Nhu không ngờ Lục Thiếu Phàm lại nói chuyện mập mờ như thế, đôi mắt ngẩn ra nhìn vào trong đôi mắt đen đó, nhiệt độ trong mắt từ từ âm ỉ cũng bị cô nhìn thấy, nhịp tim liền chậm lại, hai gò má ửng hồng, muốn thoát khỏi anh ngược lại càng bị ôm chặt, càng thêm sát vào.
“Lục Thiếu Phàm, anh mau buông ra, nhiều người nhìn thấy bây giờ”
Mẫn Nhu thẹn thùng hạ giọng ra lệnh, ngó nhìn xung quanh, chỉ thấy vô số ánh mắt mập mờ không rõ ràng đều nhìn về hai người họ, còn có cả tiếng bàn luận nữa.
Lục Thiếu Phàm cũng không nghe lời mà buông tay ra, tỏ vẻ không biết ôm lấy cô đi về phía hàng đang nối đuôi nhau, môi nở nụ cười nhạt.
“Làm như thế ai cũng sẽ không dám tới gần”
Lời giải thích hợp tình hợp lý, Mẫn Nhu lại không cho đây là lý do, bối rối cúi thấp đầu để mặc cho Lục Thiếu Phàm che chắn trước những ánh mắt vừa hâm mộ lại ghen tị.
Lúc đứng ở lối vào, Mẫn Nhu trong tay cầm hai chiếc vé, nhìn đống đồ uống linh tinh trên tay Lục Thiếu Phàm mà suy nghĩ lung tung. Lúc trước, cô và Kỷ Mạch Hằng cũng tới rạp chiếu phim, người vội vàng mua vé và thức uống lúc đó là cô, khi cô vui vẻ cầm đến trước mặt anh thì anh lại lạnh lùng buông một câu nói “có chuyện phải về công ty rồi bỏ đi không quay đầu lại.
Đêm đó, cô một mình ăn thức ăn của hai người, chiếm hai chỗ ngồi xem phim, nhưng lại chẳng cách nào cười nổi
“Sao vậy?”
Tiếng người quan tâm vang lên bên cạnh, Mẫn Nhu thu hồi suy nghĩ thấy Lục Thiếu Phàm quan tâm nhìn cô. Trong tay anh cầm hai ly nước chanh cùng một hộp bắp rang bơ, dáng vẻ đó kết hợp với vẻ bề ngoài chững chạc thâm sâu có chút bất ngờ.
Mẫn Nhu áp chế đi kí ức trong lòng, cười tươi bước lên, kéo Lục Thiếu Phàm, cô làm nũng tựa vào người anh: “Chồng yêu anh chậm quá đi, chúng ta vào thôi”
Đôi mắt đen thâm thúy của Lục Thiếu Phàm hơi nheo lại, gương mặt tuấn tú yêu chìu dung túng cô. Sau khi Mẫn Nhu cầm lấy ly nước, có tay trống anh liền nhéo nhẹ chiếc mũi nhỏ của cô, thở dài không biết làm gì nói: “Vậy xin vợ yêu đừng giận!”
Mẫn Nhu đắc ý hất cầm, ánh đèn sáng chiếu vào mặt, gương mặt sáng rực xinh đẹp đến kinh tâm động phách, cô từng nói Lục Thiếu Phàm tuấn tú phi phàm không ai sánh kịp, cô lại không biết mình ở trong mắt anh cũng là một viên ngọc sáng rực rỡ không phải dễ có được.
Rạp chiếu tối đen, một hàng ghế đều là những cặp đôi, từng đôi nam nữ tình nồng ý mật nói chuyện riêng liên tục, còn hôn nhau rất mãnh liệt.
Mẫn Nhu ngại ngùng ho khan, ánh mắt dán chặt lên màn hình lớn, khi hai chữ “xa nhau” đập vào mắt Mẫn Nhu khó hiểu nhìn Lục Thiếu Phàm.
Lục Thiếu Phàm đang nhìn màn hình, phát hiện cô chăm chú nhìn anh liền quay lại, trước vẻ mặt mơ màng của cô anh chỉ kéo khóe miệng, nghiêm túc nói.
“Anh muốn biết vợ của anh ở trên màn ảnh lúc phóng to sẽ kì lạ thế nào!”
Mẫn Nhu cũng không so đo hỏi Lục Thiếu Phàm tại sao mua vé phim này, bờ lưng mảnh khảnh tựa vào ghế, uống nước chanh, trên mặt từ từ nở nụ cười yếu ớt.
Khi phim chiếu được một nửa, thì tiếng nói chuyện xung quanh bị tiếng khóc nức nở thay thế, dù trong thứ ánh sáng loe loét của không gian, Mẫn Nhu đều thấy xung quanh toàn khăn giấy.
Cô len lén nhìn Lục Thiếu Phàm, vẻ mặt thanh nhã xuất trần không còn nhu hòa mà trở nên lạnh lùng thật sự, đôi môi mím chặt, trong mắt anh phản chiếu hình ảnh trên phim, ngay cả một cái chớp mắt cũng không có.
Trong phim, cô và Âu Nhiễm Phong có những cảnh hôn đùa giỡn, dù chỉ là môi chạm môi nhưng chung quy vẫn là hôn. Lục Thiếu Phàm muốn xem phim cô đóng, cô không thể nào không đồng ý nhưng cũng xấu hổ, ở một mặt khác cô sợ phản ứng của Lục Thiếu Phàm.
Anh không phải người của giới giải trí, không thể suy nghĩ phóng khoáng như người trong nghề, cô thật sự lo lắng, sau khi anh nhìn cô cùng người đàn ông khác thân thiết liệu có không