ợng bản tiêu thụ cũng rất khá, những người mẫu minh tinh được họ chọn làm trang bìa chạm tay vào liền bỏng người, lần này họ chủ động liên lạc với chúng ta, tám chín phần muốn mời cậu làm gương mặt trang bìa cho kì lần sau”
Chân Ni ba hoa nói đến miệng khô lưỡi khô, Mẫn Nhu chỉ cười nhạt, đem cuốn tạp chí trả lại, sau đó “ừ” một tiếng, không có câu thứ hai.
“Sao không nói tiếp?”- Chân Ni ôm hi vọng nhìn chăm chú Mẫn Nhu, từng bước hỏi,
“Mình phải về rồi”
Lúc Chân Ni còn hóa đá, thì Mẫn Nhu cầm lấy túi xách đứng dậy khỏi ghế, mỉm cười nói: “Gần đây mình không có thời gian, những hoạt động nhỏ đều hủy cả đi”- Chân Ni không dám tin mình đã nói đến thế việc làm ảnh bìa kiếm không ít tiền, mà đành thẫn thờ nhìn Mẫn Nhu bước ra khỏi phòng họp, giật mình đứng dậy, giận đến dậm chân
“Nhu, gần đây cậu sao thế, nhân cơ hội phim đang nóng, giá trị của cậu cũng nâng lên không ít, các bản hợp đồng đều theo nhau kéo tới, cậu phải nắm chắc cơ hội lần này, không được bỏ qua đâu!”
Bàn tay để trên nắm cửa của Mẫn Nhu khựng lại, quay đầu nhìn vẻ mặt lo lắng của Mẫn Nhu, khom miệng cười một tiếng, gương mặt không hề do dự.
“Chân Ni, anh ấy vì mình làm rất nhiều việc, mình lại không có cách hoàn trả cho anh ấy. Việc mình có thể làm lúc này là giảm bớt phiền toái, để con đường chính trị của anh ấy bớt khó khăn”
Chân Ni ngẩn ra, vẻ ảo não dần dần biến mất, thay vào đó là thương hại nhìn Mẫn Nhu, nặng nề thở dài một tiếng, đem cuốn tạp chí đàn ông quăng lên bàn, không ép Mẫn Nhu làm người mẫu ảnh nữa, dù lâu lâu mới có cơ hội hiếm thế này.
“Nếu cậu đã nghĩ kĩ rồi mình cũng không miễn cưỡng nữa, đi thôi, muốn đi đâu mình đưa cậu đi”
Chân Ni tính tình phóng khoáng, hợp tác với Mẫn Nhu suốt ba năm chưa từng ép cô làm chuyện gì, cũng là Mẫn Nhu gặp may, sau này Mẫn Nhu bắt đầu quảng bá thì Chân Ni vẫn ở bên.
Mẫn Nhu cũng không nói gì, nhìn Chân Ni cầm lấy chìa khóa đi về phía cô, cười: “Đưa mình đến cục dân chính đi”
Khi Mẫn Nhu và Chân Ni lái xe đến cục dân chính thì Lục Thiếu Phàm vẫn chưa tới, nhìn những đôi vợ chồng tình nhân lần lượt ra vào cửa cục dân chính, Chân Ni hỏi tới lần thứ năm mươi mấy mới thật sự xác định, đành ngửa mặt lên trời lệ rơi rống to: “Mẫn Nhu thật sự muốn kết hôn!”
Mẫn Nhu nhìn Chân Ni ngồi xuống bậc thang ngay cửa cục dân chính, ngoáy ngoáy lỗ tai, giày cao gót võ vòng vòng trên đất làm đến toát mồ hôi, không chịu nổi ánh mắt mọi người xung quanh đều để ý, ngồi xổm xuống, nhẹ giọng an ủi: “Chân Ni, đừng như vậy, mình chỉ là kết hôn đâu phải ra pháp trường, không có việc gì đâu”
Ai ngờ Chân Ni nghẹn ngào nhìn cô, như con chó nhỏ bị chủ bỏ rơi, bất mãn kêu lên: “Nhưng mà mình có việc, cậu lập gia đình thì mình biết làm sao. Tên Lục Thiếu Phàm kia đúng là sói, lúc trước mình chỉ kêu anh ta chăm sóc cậu, trong chớp mắt cậu đã muốn có tên trên hộ khẩu của hắn? Người đàn ông như thế cũng không tốt!”
“Không tốt? Vậy xin tiểu thư Chân Ni nói cho tôi biết cái gì mới là tốt”
Một giọng đàn ông ôn văn lễ độ vang lên phía sau, Mẫn Nhu xoay đầu thấy Lục Thiếu Phàm đứng sau cô không đến một thước, thân hình thon dài cao ngất khiến cô không hề có cảm giác áp lực ngược lại còn khiến cô an tâm.
Lục Thiếu Phàm đang nhướng đuôi lông mày, mắt nhìn Chân Ni đang ngồi trên bậc thềm, gương mặt tự nhiên khí chất cao quý khiến người khác không thể không ngưỡng mộ anh, thâm chí còn sinh ra cảm giác sùng bái hâm mộ thần phục.
Chân Ni run lên, vội vàng rụt cổ lại lui về sau, nhanh như chớp từ trên mặt đất phủi bụi bậm trên người núp sau lưng Mẫn Nhu, dáng vẻ hung hổ chửi bới Lục Thiếu Phàm mới vừa nãy đã mất!
Mẫn Nhu buồn cười để mặc Chân Ni coi cô như bình phong, nhìn gương mặt nhã nhặn nhưng lạnh nhạt của Lục Thiếu Phàm hỏi: “Hộ khẩu đã mang tới chưa?”
Lục Thiếu Phàm không mở miệng thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ kéo tay cô di vào cửa cục dân chính.
Khi ở Ireland hai người đã từng đăng kí một lần, nhưng lúc đứng ở cục dân chính Trung Quốc, tim cô vẫn đập nhanh, vì khẩn trương mà tay không ngừng toát mồ hôi, Lục Thiếu Phàm như cảm nhận được sự cứng ngắc của cô, xoay người vuốt nhẹ mái tóc quăn của cô, an ủi mỉm cười: “Ngốc ạ, sợ cái gì, cũng đâu phải chưa từng trải qua!”
Đúng vậy, sợ cái gì, không phải chỉ cần dùng ít tiền đổi lấy giấy chứng nhận sao, Mẫn Nhu hít sâu một hơi, quyết tâm kéo Lục Thiếu Phàm đi tới chỗ đăng kí.
“Nhu, cậu chắc chắn không cần suy nghĩ lại sao?”- Thừa dịp Lục Thiếu Phàm đi đến chỗ làm thủ tục đăng kí, Chân Ni lại đến bên cạnh Mẫn Nhu, hạ giọng nói: “Mình thấy Lục Thiếu Phàm không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu, ánh mắt của anh ta tựa như thanh kiếm có thể chém đứt đinh, giết người không ghê tay!”
Mẫn Nhu hơi nhức đầu, không khỏi hoài nghi Chân Ni có phải có thù riêng với Lục Thiếu Phàm hay không: “Chân Ni, cậu xem thần điêu hiệp lữ nhiều quá, Lục Thiếu Phàm đâu có ác độc như thế, anh ấy rất dễ gần, cậu thường xuyên tiếp xúc với anh ấy thì sẽ biết”
“Dễ gần?”- Chân Ni ngờ vực liếc mắt nhìn về bóng người cao to ở phía xa, sau đó lại nhìn sang vẻ mặt đang cười yếu ớt của Mẫn Nhu, hạ giọn
