vui hay thậm chí tức giận.
Hạnh phúc đến thì không dễ, cho nên cô muốn che chở nó thật cẩn thận, chỉ cần một chút cử động sẽ phá hủy cuộc sống hôn nhân gió êm biển lặng của họ.
Bàn tay hơi lạnh không tự chủ che lên mu bàn tay anh, giống như lo lắng lại như an ủi, nhưng anh chẳng hề liếc nhìn cô một lần, cứ nhìn thẳng lên màn hình.
Sau khi phim chuẩn bị kết thúc, trong rạp chiếu đang yên tĩnh bỗng trở nên ồn ào, tiếng khóc nức nở kêu lên, Mẫn Nhu nuốt nước miếng cẩn thận nhìn Lục Thiếu Phàm. Nhưng anh giống như khúc gỗ cứ nhìn chằm chằm màn hình, không có phản ứng gì.
Kết thúc “xa nhau” là nữ chính chết đi trong một vụ nổ, nam chính sống trong hối hận cả đời, kết thúc bi thảm kết hợp với nhạc dạo của phim tạo thành một bi kịch tình yêu.
Lúc trước, Mẫn Nhu bị kỷ Mạch Hằng làm cho thương tích đầy mình, đau khổ cho nên trong lúc diễn xuất hoàn toàn đều là thật, không bộc lộ hết cảm xúc chỉ cần hợp với lời kịch bản đó chính là diễn xuất tốt nhất.
Bên kia điện thoại là anh giọng nói thật lạnh lùng. Em không dám mở miệng, thật cẩn trọng, không phải không có biết không có kết thúc, nhưng bản thân lại cố chấp kiên trì. Cuối cùng bỏ đi trong đau đớn. Em giả vờ dũng cảm, che giấu giọt lệ trong mắt. Cuối cùng em cũng đành buông tay anh, buông tay những kỉ niệm chúng ta từng có, Tất cả, từng…
Màn hình không ngừng chiếu tên diễn viên và nhân viên, bài hát khúc cuối phim là “giả vờ”, giai điệu bi ai, giọng nữ trầm khàn phối hợp với kịch tính phim khiến cho không khí xung quanh trở nên bi thương.
Những người khác cũng bắt đầu đứng dậy tiếng vỗ tay vang lên, Mẫn Nhu cẩn thận nhìn Lục Thiếu Phàm, không dám lên tiếng kêu anh, chỉ có thể yên tĩnh ngồi bên cạnh.
“Sau này nếu có Lục Thiếu Phàm bên cạnh, em không cần phải khóc như vậy!”
Giọng nói đàn ông réo rắt vang lên giữa tiếng ồn ào ầm ĩ xung quanh, trong bóng tối Mẫn Nhu có thể thấy đôi mắt đen lóe sáng đang nhìn cô, tay anh đưa tới xua đi sự lạnh lẽo mang đến sự ấm áp, giữ lấy cô trong tay.
“Sáu lần ôm, hai lần hôn nhau, vợ yêu, em phải bồi thường cho người chồng bị tổn thương như anh!”
Mẫn Nhu cười một tiếng, nước mắt mất khốc chế rơi xuống, cô muốn lau đi thì một bàn tay khô ráo ấm áp đã nhanh hơn cô, lòng bàn tay nhẹ nhàng êm ái lau đi giọt nước mắt đang thấm ướt gò má cô, hành động yêu thương khiến cho lòng cô run nhẹ.
Một người từng cô đơn ngồi trong đêm, thẫn thờ nuốt vào lòng những đau đớn thất vọng; bây giờ lại ngồi có đôi, sự dịu dàng yêu thương của Lục Thiếu Phàm khiến cô như người con gái nhỏ hưởng thụ sự quan tâm niềm hạnh phúc do người khác mang tới.
Tình yêu với cô mà nói chỉ là mây trôi, không thể quay đầu lại, kỷ Mạch Hằng với cô chỉ là người qua đường. Theo thời gian trôi qua, quên đi tính cách của anh ta, quên đi diện mạo, cho đến một ngày quên đi hoàn toàn, quên đi con người từng ở trong cuộc sống của cô lưu lại những vết khắc không thể xóa nhòa.
Ánh đèn bật mở, sự chói mắt khiến mọi người đều nhíu lại, một chiếc khăn tay đặt lên má Mẫn Nhu, ánh mắt Lục Thiếu Phàm dịu dàng nhìn hai gò má phủ đầy nước, từng chút một lau nhẹ, giống như đang lau một thứ quý giá rất coi trọng và quan tâm.
Tay Mẫn Nhu bắt lấy đôi bàn tay to của anh, tiếp nhận đôi mắt đen của anh, mềm mại vuốt ve mu bàn tay gầy gò, điềm tĩnh nói.
“Sau này, em sẽ không hôn người khác, cho dù chỉ là diễn thôi”
Trên đường phố ồn ào, Mẫn Nhu bị Lục Thiếu Phàm giữ chặt, trang phục của cô rất đơn giản, mắt kính màu đen, mái tóc quăn cuộn sóng được giữ trong chiếc nón màu nâu làm bằng nhung, áo gió màu cà phê, giày cavans màu trắng, cách ăn mặc bình thường đến nỗi đi bên cạnh Lục Thiếu Phàm khiến vô số ánh mắt ganh tị.
Trong tay Lục Thiếu Phàm ôm không ít túi, đều là những món đồ mà cô đã liều mạng mua, anh chỉ cười tủm tỉm khi nhìn cô mua hết món này đến món khác, túi này đến túi khác để lên tay.
“Anh ơi, mua hoa cho chị đi!”
Một giọng nữ non nớt truyền tới, Mẫn Nhu cúi đầu thì thấy một đứa bé gái cỡ 10 tuổi đang cầm một đóa hồng cười tươi nhìn cô và Lục Thiếu Phàm.
“”Đầu năm mà còn có người bán hoa sao?”
Mẫn Nhu tò mò nhìn Lục Thiếu Phàm, người đứng sau chỉ nhướng mày kia nhìn đóa hồng nói: “Họ làm từ thiện ở đây, kiếm ít tiền quyên góp cho những đứa trẻ ở vùng núi”
“Sao anh biết vậy?”
Mẫn Nhu ngạc nhiên mở to mắt, Lục Thiếu Phàm luôn thần bí thâm sâu bất lộ khiến cô càng muốn tìm hiểu.
Lục Thiếu Phàm bất đắc dĩ nhìn ánh mắt sùng bái của Mẫn Nhu, cằm hất nhẹ về phía xa: “Bên kia có viết, chỉ có em không thấy thôi”
Mẫn Nhu cũng nhìn sang, quả nhiên cách đó không xa trên bãi đất trống bày một cái bàn còn viết cả nội dung hoạt động, Mẫn Nhu hiểu ra liền tồ một tiếng, lúc quay đầu lại đập vào mắt là những bông hoa hồng đỏ.
Trong tay Lục Thiếu Phàm cầm một đóa hồng, đôi mắt đen kia chỉ có hình ảnh của cô, giữa hai hàng lông mày thanh mảnh của anh là sự quan tâm tình ý, ánh mắt tình cảm như chiếc lưới làm bằng tơ tằm bện chặt từng chút một quấn lấy trái tim cô.
Trái tim trong ngực Mẫn Nhu đập mạnh mẽ, càng ngày càng mạnh, cô mở to mắt nhìn thẳng vào đôi mắt thâm tình kia, cảm
