t mạnh, anh mỉm cười đôi mắt đen nhướng lên không hề mất đi sự quyến rũ, nhẹ nhàng vuốt chóp mủi ửng đó của cô, hai chân để cô được tự to đung đưa đùi
Khi để cô cảm nhận được dục vông nóng như lửa, cơ thể không xương mềm mại bỗng chốc cứng ngắn, giữ lấy hai tay của anh, hơi thở dồn dập.
“Nhu, đừng sợ….”
Giọng nói thả lỏng, an ủi nỗi sợ hãi khẩn trưởng của cô. Mẫn Nhu sợ đến không dám mở mắt nên không nhìn thấy giữa hàng lông mày của anh vừa thoát đi nỗi lo lắng.
Thân thể mảnh mai run lên, Mẫn Nhu theo cảm giác, đầu để trên gối hướng lên hôn nhẹ lên cánh môi với những đường nét rõ ràng của anh, chủ động làm cho anh thoải mái không hề e dè, dưới thân đột nhiên bị ép xuống, anh tiến vào trong cô.
“A!”
Tiếng kêu thất thanh vang lên trong phòng, ở dưới thân Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu đau đớn hai lông mày đen nhíu lại, cơ thể như xé ra từng đoạn, hai gò má đang ửng hồng liền biến mất thay vào đó là vẻ tái nhợt, mười ngón tay ở sau lưng Lục Thiếu Phàm lưu lại vô số vết cào màu đỏ.
“Đau quá….!”
Mẫn Nhu kêu gào tố cáo ai đó đắc tội, hai tay chống ở giữa hai người tạo nên một khe hở, nửa thân dưới về đau mà không ngừng đon đưa, muốn tìm cách thoát khỏi cảm giác đau vạn phần này.
Gương mặt tuấn tú của Lục Thiếu Phàm tỏ vẻ sợ hãi không dám tin, nhìn vẻ mặt đau đớn của Mẫn Nhu không có gì là giả tạo, ánh mắt nhìn xuống, kinh ngạc nhìn vệt máu đỏ không ngừng từ nơi hai người thân mật chảy ra, quên đi mọi phản ứng.
“Nhu, em vẫn…”
“Lục Thiếu Phàm, anh là tên xấu xa!”
Trước sự mắng mỏ của cô, anh không giận ngược lại trên gương mặt tuấn tú đang bàng hoàng còn mang theo niềm vui sướng kể khôn xiết, anh cúi người, hôn lên gương mặt nhỏ nhắn đã bị nước mắt làm cho ướt đẫm.
“Lục Thiếu Phàm, anh mau ra ngoài đi!”
Đôi tay nhỏ đánh vào lồng ngực anh như mưa, cô hờn dỗi ra lệnh cho anh, trong đôi mắt đẹp phong tình vạn chủng có xấu hổ có thẹn thùng lại cho chút lí trí vừa tụ lại hóa thành hư không.
Đôi môi chặn lên cái miệng nhỏ nhắn không ngừng nói, không để ý đôi tay đang đánh vào mình, dưới thân lại tiến vào, nhưng khi thấy cô sợ hãi nhíu mày quên cả phản kháng, anh đành kiềm hãm cơn dục vọng đang hành hạ bản thân đợi cô thích ứng.
Mái tóc đen như mực mơ hồ bị mồ hôi thấm ướt, Lục Thiếu Phàm cảm thấy cổ gọng như bị hỏa thiêu, lửa đốt, cảm giác khô nóng, yếu hầu động đậy, đôi mắt như thiêu cháy mọi thứ nhìn chằm chú biểu hiện của cô, lại phát hiện cô hình như đã ngủ quên, dở khóc dở cười.
Anh cố nén nỗi đau thua thiệt, cô tốt lắm, dám gạt anh, ngủ quên mất.
Anh giận dỗi nặng nề đi vào trong, khi thấy tiếng rên rỉ kiều mị của cô, đuôi lông mày đắc ý nhảy lên. Trong lúc cô từ từ thức giấc thì những nụ hôn nóng như lửa tựa như nước thủy triều đập mạnh vào mặt cô.
“Ừ….”
Cẩn thận đi vào, rồi từ từ rút ra, anh quan sát từng biểu hiện nhỏ của cô. Khi cô nhíu mày anh liền an phận dừng lại, tình cảm thương yêu dào dạt không lời nào tả được.
Mẫn Nhu thở hổn hển, mỗi khi anh va chạm cô lại kiều mị rên lên, một tiếng cao hơn một tiếng, đau đớn mất đi, đổi lại chỉ có luồng khoái cảm xa lạ, sự nhiệt tình của anh có thể nhấm chìm cả chính bản thân Lục Thiếu Phàm, anh cùng cô trầm mình trong biển tình.
“Bà xã…!”
“A—!”
Khi cô hoàn toàn thích ứng sự tồn tại của anh trong cơ thể, ngũ quan tươi sáng không còn đau đớn nhăn lại, thậm chí còn nở nụ cười sung sướng hấp dẫn người khác, cô giống như cây thuốc phiện làm cho anh nghiện không thể tự thoát ra được.
Tốc độ càng lúc càng nhanh, tiếng rên rỉ dụ hoặc càng dồn dập, gió đêm thổi vào làm mành cửa bay lất phất nhưng không thể thổi tan nhiệt độ không ngừng tăng cao trong căn phòng…
Nắng sớm chiếu vào căn phòng yên tĩnh, Mẫn Nhu nhẹ ngâm một tiếng, từ từ thức giấc. Căn phòng quen thuộc, chiếc giường lớn quen thuộc, thâm chí cả chăn mền cũng rất quen, chỉ có điều duy nhất khác lạ là, dưới chăn, trên người cô không có một mảnh vải, thắt long thon nhỏ bị một bàn tay to giữ lấy.
Đôi mắt nhẹ nhàng khép lại, cảnh điên cuồng tối hôm qua như nước thủy triều ập vào đầu, gương mặt liền trở nên bối rối vì chính những hành động buông thả của bản thân. Đột nhiên một thân hình nam tính kề sát sau lưng, khiến cho sự bối rối chỉ dừng lại trong chốc lát còn lại là kinh hoảng.
Lục Thiếu Phàm vẫn không thức giấc, chỉ thoáng lật mình càng ôm cô chặt hơn, gương mặt vùi sâu vào tóc cô mang theo mùi thơm bạc hà thơm ngát thoang thoảng trong hơi thở, ấm áp phả vào chiếc cổ hương của cô.
Mẫn Nhu nhẹ nhàng lấy tay Lục Thiếu Phàm ra, thấy anh vẫn chưa tỉnh cô mới nhẹ nhàng vé góc chăn lên, nhẹ đặt chân xuống giường, hai chân vừa đặt xuống đất lại đứng không vững mém chút nữa là ngã xuống.
Bị đau đớn, Mẫn Nhu cúi đầu nhìn cơ thể trần trụi của mình, toàn là chứng cớ phạm tội của người khác để lại, kết quả của một đêm điên cuồng khiến cho người cô khắp nơi đều toàn vết hồng loang lổ, không có chỗ nào bình thường.
Quay đầu lại nhìn người đàn ông vẫn ngủ say, bộ ngực với những đường cong duyên dáng lộ ra ngoài, ở sau lưng và tay xuất hiện không ít vết cào còn mang theo máu, là do cô tối qua để lại sao?
Mẫ
