n Nhu mỉm cười khóe môi nhếch lên, đôi mắt ngượng ngùng mang theo niềm hạnh phúc nhìn Lục Thiếu Phàm.
Dưới ánh nắng, dung mạo ung dung tuấn tú cao quý lại có vẻ an bình và điềm tĩnh, sự chính chắn và sâu sắc cũng mất đi, bên môi Lục Thiếu Phàm tạo thành độ cong rất tự nhiên tựa như cá hải thông, có vẻ đắc ý và tràn đầy hạnh phúc.
Ngồi lại bên giường, ánh mắt thâm tình nhìn xuống cánh môi của anh. Cô cúi thấp người, tựa như chuồn chuồn nước, khi cánh môi sưng đỏ đáp xuống, cô giống như con mèo nhỏ ăn vụng thành công vui vẻ mỉm cười rồi đứng dậy đi vào phòng tắm.
Nước từ vòi sen ấm áp phun lên người cô, những vết hồng cũng từ từ nhạt dần nhờ dòng nước ấm, gương mặt nhỏ nhắn tươi sáng được dòng nước rửa sạch, run rẩy nhắm hai mắt, khóe môi tạo nên độ cong.
Lau sạch sẽ cơ thể, Mẫn Nhu mới phát hiện mình quên mất một việc là đem theo quần áo khi vào tắm. Cô nghĩ Lục Thiếu Phàm ngủ say như vậy chắc chưa tỉnh nên lặng lẽ mở cửa phòng tắm.
Một chân thò ra khỏi phòng tắm, cả cơ thể bị một luồng sức mạnh kéo ra ngoài, vừa ngẩng đầu mặt đã chạm vào đôi môi nóng như lửa, sau lưng lại là vách tường lạnh như băng, đôi mắt hé mở chỉ thấy tròng mắt đen ranh mãnh đắc ý của Lục Thiếu Phàm.
“A, anh mau buông ra!”
Cô làm nũng vỗ nhẹ cánh tay anh, phát hiện anh cũng không mặc quần áo, cả người to lớn thản nhiên đứng trước mặt cô, liền xấu hổ ra lệnh.
Gặm cắn môi cô một lát anh mới cảm thấy hài lòng liền buông ra, hai tay chống vào tường, giam cô giữa anh và vách tường thưởng thức vẻ mặt mê hoặc của cô, cúi đầu tiếp tục hôn lên môi cô.
“Cho tới bây giờ đều là anh hạ lệnh cho người khác, chưa có ai dám ra lệnh cho anh cả!!”
Trên gương mặt thanh tú là nụ cười lưu mang xấu xa, Mẫn Nhu chớp mắt, mãi một lúc mới xác nhận bản thân không nhìn lầm, cô hờn dỗi hất cằm:
“Ý anh nói em không thể ra lệnh cho anh?”
Đối mặt với đôi môi đỏ mỏng đang nâng lên, anh hứng trí nói một câu, mày nhướng cao. Ở bên tai của cô thổi ra một luồng không khí nóng, giọng nói khàn khàn khiến tai cô ửng hồng:
“Dĩ nhiên là được nhưng em phải trả giá rất lớn, bà xã à, giống như tối qua, anh không phải rất nghe lời em sao, hử?”
“Lục Thiếu Phàm, anh đúng là đồ lưu mạnh!”
Cô xấu hổ đưa chân, thế nhưng anh lại đột ngột thả cô ra, môi cong lên cười xấu xa khép cửa phòng tắm lại.
Đến khi Lục Thiếu Phàm từ phòng tắm bước ra Mẫn Nhu đã không còn trong phòng, ánh mắt nhìn áo sơ mi và đồ tây đã chuẩn bị sẵn để trên giường, khóe môi Lục Thiếu Phàm cong lên sung sướng.
“Không còn sớm nữa, anh mau ăn sáng đi.
Mặc áo sơ mi vào, đóng nút trên cổ tay áo, một cái đầu ló qua cửa, tay chống lên khung cửa, Mẫn Nhu một tay cầm thìa, nhớ tới nụ hôn của Lục Thiếu Phàm và cái thìa, hành vi xấu xa đó là do cô mà ra
Mẫn Nhu thấy hai mắt mờ ám của Lục Thiếu Phàm, hai má vội đỏ lên, ho một tiếng không dám nhìn thẳng anh chỉ xoay người chạy về phòng bếp.
Trên bàn cơm chỉ có cháo và rau xào rất đơn giản, không có những thức ăn tây hoa mĩ lại khiến cho anh hạnh phúc khóe miệng mỉm cười, bởi vì tất cả đều do vợ đích thân làm.
“Ăn nhiều một chút, nếu không không có sức làm việc”
Nhìn chén cơm rau trộn không ngừng nhiều thâm, Lục Thiếu Phàm bất đắc dĩ cười, đôi mắt đen thâm thúy nhìn Mẫn Nhu, người kia vừa đón lấy ánh Lục Thiếu Phàm liền vội vàng hạ thấp đầu giống như con dâu nhỏ thẹn thùng.
Gương mặt tươi sáng nhỏ nhắn mất đi tính trẻ con, sau một đêm lại mang theo vẻ quyến rũ thành thục của nữ nhân, cô giống như đóa hoa chớm nở trong đêm, còn cô từ này về sau chỉ thuộc về mình anh.
Nghĩ tới đó, tâm trạng Lục Thiếu Phàm trở nên vui vẻ ăn tất cả rau, dù nó rất mặn nhưng trái tim như được phủ mật ngọt, hạnh phúc và ngọt ngào.
“Tối nay, chúng ta sẽ về Lục gia”
Khi tiễn Lục Thiếu Phàm ra cửa, anh đột nhiên cầm tay cô, cẩn trọng nhìn, nghiêm túc nói.
Chương 13
Mẫn Nhu thu dọn xong phòng bếp quay trở lại phòng ngủ, căn phòng rộng mở, ánh sáng chiếu vào, nhìn quần áo rơi đầy đất, chiếc giường hỗn loạn, sau khi Lục Thiếu Phàm đi vất vả lắm cô mới bình tâm lại bây giờ lại cuộn sóng.
Gò má đỏ bừng, hình ảnh điên cuồng của tối qua mạnh mẽ xông lên, Mẫn Nhu đi nhanh tới bên giường, sửa sang lại chăn nệm, lúc vén chăn lên, trên chiếc giường trắng, màu đỏ của máu đập mạnh vào mắt.
Tay như bị gãy khẽ chậm lại, nhìn đóa huyết liên nở rộ yêu mị kia, Mẫn Nhu thẫn thờ ngồi lên giường, ngón tay xoa nhẹ vết máu đã khô, trong lòng vừa cảm thấy ngọt ngào lại chua xót.
Trái tim và cơ thể của một người con gái không thể tách ra, một khi đã trao thân cho một người đàn ông, trái tim cũng sẽ đưa ra, như vậy cô và Lục Thiếu Phàm là sao? Có phải lúc cô trao bản thân mình cho Lục Thiếu Phàm, trái tim cô có phải cũng trao ra.
Ánh mắt Mẫn Nhu nhìn những sợi tóc trên chiếc gối, tối qua trong lúc mơ màng cô đã túm lấy tóc Lục Thiếu Phàm giật lung tung, trái tim trong ngực đột nhiên đập nhanh, hai gò má đỏ nhưng phun máu, không thể không thừa nhận, cơ thể giữa anh và cô rất phù hợp.
Tiếng chuông di động phá vỡ sự an bình, Mẫn Nhu thôi không suy nghĩ, đem chăn để tạm sang bên, đứng dậy chạy ra k