Polly po-cket
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215285

Bình chọn: 7.5.00/10/1528 lượt.

hìn dáng vẻ đáng thương của Mẫn Tiệp, không để tâm Kỷ Mạch Hằng, thân mật khoác vai Mẫn Nhu, vẻ mặt thay đổi nhanh chóng khiến người ta phải chắc lưỡi hít hà/

“Nhu, hôm nay mình cùng cha đi ăn cơm trưa, cậu cũng đi đi, cha mình gặp cậu nhất định sẽ rất vui!”

Mẫn Nhu cười gượng, trong lòng hiểu, Kỷ Nguyệt Hân đang giúp cô xả cơn giận, nhưng mà, sau khi chia tay Kỷ Mạch Hằng cô đã không thể nhìn trưởng bối Kỷ gia nữa, làm như thế thì đặt Lục Thiếu Phàm ở đây,

“Kỷ Nguyệt Hân, em tùy ý làm bậy tới khi nào!”

Kỷ Mạch Hằng thấp giọng nói chứng tỏ lửa giận chưa tan, đôi mắt âm hàn chất vấn nhìn về Kỷ Nguyệt Hân, nhưng người kia không biết sợ, nhún vai, kéo Mẫn Nhu ra ngoài, trên mặt là nụ cười vô tâm cô phế.

“Nhu, cha mình hôm qua còn khen cậu, nói mình làm gì đều không thể so được cậu, ha ha…”

Lúc đi tới cửa thì Mẫn Nhu dừng lại, trước vẻ mặt khó hiểu của Kỷ Nguyệt hân,c ô quay đầu nhìn hai người đang ôm nhau lãnh đạm nói:

“Nếu như để cho tôi nhìn thấy trên tờ tạp chí Bát quái có tin về Lục Thiếu Phàm, thì dù lưới rách cá chết tôi cũng sẽ không bỏ qua, thiên kim nhà giàu chưa kết hôn mà có con, tin tức này truyền ra ngoài sẽ khiến cho mọi người chú ý rất nhiều đó?”

Nói xong không quan tâm vẻ biến hóa trên mặt Mẫn Tiệp và Kỷ Mạch Hằng, nắm lấy tay Kỷ Nguyệt Hân rời khỏi phòng làm việc.

Dưới lầu Kỷ thị, Kỷ Nguyệt Hân hít mạnh một hơi, gương mặt nhỏ nhắn đắc ý cười để lộ lúm đồng tiền, một tay để lên vai Mẫn Nhu, tay chống nạnh nói:

“Nhu, mình vừa rồi khí thế phừng phừng đúng không? Cậu có thể vẻ mặt của cô ta không? Vẻ mặt đó có thể làm diễn viên nhận giải Oscar không chừng!! Nhìn thấy liền giận mà!”

Mẫn Nhu mỉm cười nhìn Kỷ Nguyệt Hân đang đắc ý dào dạt, vừa cảm ơn vừa hâm mộ mấy năm qua Nguyệt Hân vẫn giữ được sự hoạt bát.

“Mình còn có việc, cậu thay mình hỏi thăm bác Kỷ, cơm trưa mình không đi được”

Kỷ Nguyệt Hân trầm mặc vài giây, nhưng vẫn gật đầu, hiểu nói: “Nhu, mình biết cậu khó xử, nhưng cha mình khen cậu không phải nói dối, cha mình thật sự hoan nghênh cậu, nếu anh mình không… a, không nói nữa, nói tới lại giận”

Mẫn Nhu nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ, chắc vẫn còn kịp.

“Nguyệt Hân, mình đi trước, lần sau nói chuyện”

Khi Mẫn Nhu tính đi về bãi đỗ xe, Kỷ Nguyệt Hân bỗng gọi giật, hoài nghi nhìn Mẫn Nhu.

“Vừa rồi khi đứng ngoài cửa nghe anh hai mình nói… cậu và Lục Thiếu Phàm…”

Quả nhiên, ở trong mắt người ngoài, cô lấy Lục Thiếu Phàm, chẳng qua vì muốn Mẫn Tiệp khó chịu, dùng cách này trả thù Mẫn Tiệp lấy đi Kỷ Mạch Hằng.

Mẫn Nhu không khỏi cong môi, đôi mắt đẹp thêm phần nghiêm túc, nhìn Kỷ Nguyệt Hân nói: “Mình và Lục Thiếu Phàm thật lòng ở bên nhau, không phải vì trả thù ai cả, chỉ muốn bình yên một đời”

Vẻ lo lắng trên mặt Kỷ Nguyệt Hân mất đi, nhìn gương mặt Mẫn Nhu chân thành tha thiết vui mừng cười nói: “Chỉ cần cậu hạnh phúc là tốt rồi, nếu không mình sẽ áy náy cả đời!”

Tại tòa thị chính, Mẫn Nhu mang mũ lưỡi trai đeo kính râm, gương mặt nhỏ nhắn bị che kín, đầu cúi thấp, dáng vẻ lén lén lút lút, chưa bước vào cổng đã bị bảo vệ ngăn lại hỏi.

“Tiểu thư, xin hỏi cô có chuyện gì?”

“Tôi…”- Mẫn Nhu muốn nói là đến tìm Lục Thiếu Phàm, nhưng nghĩ tới số tin tức bát quái vừa tung ra sáng nay, vì lý do an toàn nên không thể nói tên Lục Thiếu Phàm.

“Tiểu thư, nơi này không thể tùy tiện ra vào, nếu không có việc gì xin cô về cho”

Đúng lúc Mẫn Nhu bị bảo vệ mời ra ngoài, thì một người con gái mặc đồ OL thanh lịch đi qua đại sảnh lớn, Mẫn Nhu chợt nhớ đó là thư kí của Lục Thiếu Phàm, trong lòng vui mừng, vội vàng kêu:

“Thư kí Triệu’

Triệu Linh nghe có người gọi mình tò mò quay đầu lại, nhìn ra phía ngoài cửa thì thấy một cô gái ăn mặc đơn giản bị bảo vệ ngăn lại, mũ và kính râm che kín cả gương mặt, nghi ngờ cau mày nhưng vẫn bước tới.

“Thư kí Triệu, cô còn nhớ tôi không?”

Mẫn Nhu thừa dịp bảo vệ không chú ý, kéo kính râm xuống sống mũi, đôi mắt sáng nhấp nháy nhìn Triệu Linh, sau đó lại đẩy lên tránh bị người khác nhận ra.

Triệu Linh chợt hiểu ra mọi chuyện, gật đầu lịch sự cười với Mẫn Nhu, sau đó tới chào hỏi bảo vệ mới thành đưa Mẫn Nhu lên lầu mười hai.

“Thị trưởng vẫn chưa xong việc, Mẫn tiểu thư có thể trực tiếp đi lên phòng làm việc để gặp”

“Cám ơn cô”

Nhìn Triệu Linh cầm đống văn kiện đi xa, Mẫn Nhu từ từ bước tới mở cửa phòng làm việc của Lục Thiếu Phàm, vẫn là cách sắp xếp như lần trước, nó cũng giống hệt con người Lục Thiếu Phàm, luôn mang đến cảm giác sạch sẽ thư thái.

Bên trong phòng rất yên tĩnh, Mẫn Nhu mở hé cửa, một bóng người cao ráo đứng ở trước cửa sổ sát đất, chiếc áo sơ mi trắng như tuyết không dính một hạt bụi, quần tây thẳng thớm, từ góc nhìn của Mẫn Nhu có thể quan sát thấy một bên gương mặt tuấn tú thanh nhã của Lục Thiếu Phàm.

Trong lòng sinh ra cảm giác xao động, cảm giác muốn ôm anh, Mẫn Nhu nuốt nước miếng, thì ra cô có sắc tâm với Lục Thiếu Phàm…

Đôi môi đỏ mọng cong lên hứng khởi, Mẫn Nhu cẩn thận chú ý Lục Thiếu Phàm, vừa rón rén đẩy cửa vào, thập phần cẩn thận tiếp cận anh.

Bàn tay nhỏ bé mềm mại chạm vào áo sơ mi của anh, Mẫn Nhu hài lòng nhướn