Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326070

Bình chọn: 9.5.00/10/607 lượt.

cảm giác rất khó chịu. Đại khái giống như là tôi đi bán rau hay cái gì đó, bị một bà cô ăn mặc rất thời trang, tay đeo đầy vàng bạc châu báu nài nỉ để tôi giảm giá rau đi 2 trăm đồng ấy. Ức chế.Tôi phải hỏi thẳng cái tên bản tính kiêu ngạo này thôi. Cứ cái đà này thì tôi phải mất công đi truyền máu vì tức ộc máu mồm mất.– Này, tên kia, mấy ngày nay tôi mặc nhầm quần lót của cậu hả?- Tôi tức giận chỉ thẳng vào cái bản mặt đẹp mã nhưng phách lối của Minh.Chậc, giờ nghĩ lại tôi thấy mình ăn nói bất lịch sự quá. Mặc nhầm quần lót của hắn có mà ra điên rồi. Hâm nặng.Nhưng mà tôi chẳng còn vốn liếng gì để lôi ra mà chửi hắn nữa. Mai lại phải trau dồi thêm kiến thức vào quyển sổ tay của mình rồi.– Nhăn mặt cái con khỉ? – Tôi trợn mắt với cái thái độ mặt nhăn như khỉ ớt của hắn, ừ, thì nó có hơi bá đạo một chút, nhưng trong trường hợp này dùng cũng tốt mà. CHAPTER 26.3 (2)– Ý gì đây.- Hắn nhìn tôi, mặt bình thản chỉ muốn phang nguyên cái dầu chảo vào mặt.Giống như bộ phim hoạt hình Tangle của Wail Disney ấy, Rapulzu phang nguyên cái chảo vào mặt khiến Usui ngất trên giàn quất luôn đấy thôi.– Ý tôi à, có rất nhiều đấy, tôi mặc nhầm quần lót của cậu, cậu mặc nhầm áo lót của tôi hoặc đại loại như vậy hay sao mà cả tuần này cậu toàn tức giận không rõ nguyên do thế hả?Hắn trợn trừng mắt với câu nói có duyên, rất có duyên của tôi. Sau đó, bật cười:– Ha ha ha, cậu mở đầu hơi nhiều đấỵ- Nụ cười rất đẹp, rạng rỡ mà sao tôi thấy nó đen tối quá vậy.Tôi đang làm cái gì thế, tôi đang bị hút bởi nụ cười chết người đó sao.– Mặc kệ, tôi đang hỏi lí do đừng lạc đề.- Tôi gạt phắt mấy thứ vớ vẩn sang một bên.– Vậy bây giờ tôi hỏi nhé, người cậu yêu thân thiết với người khác cả ngày, lại còn luôn miệng khen người ta trước mặt cậu, cậu sẽ phản ứng thế nào?- Cái gì đây, tính hỏi ngược lại á. Hắn khôn hơn tôi tưởng.– Đương nhiên tôi sẽ cho cô ta tắm bằng axit, hay dùng dao lam vẽ tranh trên mặt cô ta rồi. Sao cậu lại hỏi lạc đề vậy chứ.- Tôi vênh váo trả lời- Nhưng tôi đang hỏi cậu cơ mà.Rắc rối quá đi mất.Hắn nhếch môi cười khẩy, tiến lại gần tôi một cách chậm rãi.– Thế à.- Hắn đáp lại một câu chẳng ra ngô cũng chẳng ra khoai.- Lúc đó chắc cậu ghen điên lên đúng không?– Đương nhiên rồi, nhưng cũng không hẳn đâu, tình yêu đích thực là phải tin tưởng lẫn nhau, nếu mà người tôi yêu yêu tôi thật lòng thì tôi chẳng có lí do gì để ghen cả, còn nếu hắn ta ko yêu tôi thì tôi tôi cũng đâu có tư cách ghen, yêu đơn phương khổ lắm.- Tôi thở dài.– Cậu nói hay thế, chẳng lẽ cậu yêu rồi sao, người đó là tôi đúng không?Cậu ta nói khiến cái tức trong lòng tôi vốn dĩ đã cao phun trào vượt sức tưởng tượng. Thích hắn, tôi thích hắn á. Sặc, tên này kiêu ngạo tự sướng còn hơn cả đại ca như tôi. Chậc, mà nghĩ lại thì eo ơi, tôi vừa nói mấy cái gì vậy chứ, nghe sớt muốn ói. Trời ơi, dạo này không chăm chỉ luyện tập mấy từ chửi rủa nên quên hết rồi đây mà.– Này, nhầm kịch bản hết rồi. Tôi hỏi lí do vì sao cậu dám tỏ thái độ tức giận với tôi.- Tôi ngay lập tức chuyển đề tài vào đúng vị trí của nó.Hắn ta nhìn tôi một hồi lâu, đôi mắt đẹp che dấu vô vàn điều bí ẩn mà đứa nông cạn như tôi không bao giờ có thể đoán ra được điều gì. Xoáy sâu, sâu trực tiếp vào mắt tôi khiến tôi ngừng thở để chờ đợi điều hắn sắp nói.– Vì cậu là đồ ngốc.Nhún vai, chép miệng, quay ngoắt, đi thẳng.– Hả…cậu mới ngốc đấy tên kia.Mấy chuyện này là gì vậy cơ chứ? CHAPTER 27.1Chap 27.1Buổi sáng chủ nhật, tôi dậy sớm vì phải đi học ở nhà anh Long. Bước xuống nhà ăn, kéo bàn xuống, tôi thấy phần thức ăn đang dở dang đặt đối diện mình. Bố mẹ chồng bận công việc, thường chỉ về nhà những lúc cần thiết. Ngoài cô giúp việc ra chỉ còn mỗi tôi và Minh quanh quẩn trong cái căn biệt thự rộng như thế này.– Minh đâu ạ?- Tôi hỏi cô giúp việc đang lục đục lấy chén đĩa của Minh vừa ăn xong đi rửa.– Cậu chủ ăn sáng từ sớm và ra ngoài rồi, tôi tưởng cậu chủ nói với cô rồi chứ.- Cô giúp việc đáp.– Không, cậu ấy có nói gì đâu ạ.Mặt tôi nghệt ra, cậu ấy đi đâu và làm gì vào sáng sớm thế này mà không nói tôi biết chứ. Thường thì những ngày chủ nhật, hắn toàn ngồi ở nhà xem phim thôi, rất ít khi ra ngoài.Ôi trời, buồn cười quá, tôi tự dưng thấy mình giống hệt mấy cái bà vợ lo lắng cho chồng ấy. Hắn đi đâu làm gì là việc của hắn, lớn rồi chứ có bé rại gì đâu mà đi đâu cũng canh chừng như con nít. Ăn tiếp thôi, còn phải học nữa.Chậc, dạo này tôi cũng thấy mình chăm học bất bình thường luôn, thì ai bảo tại anh Long dạy dễ nghe, dễ hiểu thế cơ chứ. He. Khuôn mặt anh ý sao mà đẹp như thiên thần thế không biết, giọng nói trầm ấm dễ chịu thế không biết và sao lại có người đáng ngưỡng mộ thế này không biết luôn.Tôi quyết định rồi, thay vì tôi, từ bây giờ trở đi, anh Long sẽ là thần tượng để tôi phấn đấu. Nói thế cho oai thôi, chứ phấn đấu đến kiếp sau tôi cũng chưa được bằng anh Long đâu. Chậc, cái dòng họ này thật là siêu nhân, ai đẻ ra cũng siêu phàm về mọi thứ hết á.Tôi mặc một chiếc áo thể thao màu trắng mà con Hà nó mua cho cách đây hai năm để tôi thi đấu giải bóng rổ và chiếc quần bò cũ rộng thùng thình đến khu chun


pacman, rainbows, and roller s