Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326171

Bình chọn: 10.00/10/617 lượt.

g cư của anh Long. Một kinh nghiệm rút ra, người ta trông quê mùa lôi thôi một tí sẽ rất tri thức. Cảm tưởng tôi giống như con một sách chăm học vậy, thêm cái kính không độ vào nữa, trời ơi, ra đường ai cũng ngưỡng mộ.Mà công nhận là tôi phục tôi ghê, hí.Vừa lúc bước đến cửa thì anh Long bước ra, vẻ mặt sầu thảm:– Chung cư mất điện, chưa sửa được em ạ. Tình trạng không có máy điều hoà thì học hành làm sao chứ em.………..Vậy là địa điểm học của hai anh em chúng tôi chuyển đến công viên gần đó, rất mát mẻ, dễ chịu mặc dù có hơi ồn ào vì trẻ con chơi ở gần đó. Nói chung là một nơi thật tốt để hấp thụ kiến thức cách tốt nhất.– Cái này, em hiểu chưa.Sau khi giảng một hồi lâu, anh Long ngước mắt lên hỏi tôi, thấy tôi đang chống cằm nhìn anh chăm chú.– Này, em không nghe giảng hả?- Liềm sau đó là cái cốc đầu…nhẹ như lông hồng. Anh Long rất dịu dàng mà.– Em tự hỏi anh và Minh có phải là anh em không nữa. Cậu ấy chẳng giống anh tí nào.- Tôi thở dài ngao ngán.Cậu ta so với anh Long khác như trời với vực, mặc dù có vẻ đẹp bên ngoài sánh ngang nhau, nhưng anh Long mang vẻ ôn hoà, dễ mến, hiền lành. Còn Minh thì lại mang vẻ đẹp lạnh lùng huyền bí nhưng rất cuốn hút. Đấy là còn chưa kể phần tính cách của hai anh em nhà này đâu.Nếu như cho tôi chọn một trong hai, tôi chắc chắn sẽ chọn anh Long, vì tôi thích những người hiền lành, tử tế mà.– Sao em lại nói thế.– Giá như cậu ấy bằng một phần của anh thôi thì chắc em yêu từ lâu rồi.- Tôi nói, không thèm suy nghĩ.Chợt nguyền rủa mình hàng trăm cái vì cái tội ngu ngốc, chết cha, tôi lỡ nói mất rồi.– Nhưng em yêu Minh thì em mới lấy Minh mà.- Anh Long nhìn tôi, tỏ vẻ khó hiểu.Tôi lập tức cười xoà lấp liếm: CHAPTER 27.1 (2)– Ý em là rất lâu trước kia ấy, em quen cậu ấy từ bé mà, mọi tật xấu của cậu ấy em đều biết hết.– Thế hả? Vậy là ý em nói em thích anh đúng không?- Anh Long cười láu cá, gõ gõ cây bút đang cầm trên tay lên trán, vẻ đùa vui.– Đúng, em rất hâm mộ anh.Haha…hàng loạt tiếng cười được vang lên, ở bên cạnh anh Long lúc nào tôi cũng thấy thoải mái quá.– Chào hai bạn, hai bạn muốn tham gia trò chơi này không?Tôi và anh Long đồng loạy quay lên nhìn, một cô bạn gái trong bộ váy hoa văn loè loẹt đang cười toe toét nhìn chúng tôi.Tôi và anh Long đồng loạt nhìn nhau, nhún vai không hiểu gì.– Công viên mới khai trương một trò chơi dành cho các cặp tình nhân, tôi thấy hai bạn cười với nhau rất tươi, chắc các bạn đang hẹn hò. Hãy chơi cùng nhau, đương nhiên sẽ có quà.– Không không, chúng tôi không…- Tôi đang tính giãy nảy lên để phản bác ý nghĩ chúng tôi là một cặp của cô bạn kia thì anh Long lập tức vô vai tôi, suỵt một cái ra chiều im lặng.– Phần thưởng của trò chơi này rất hấp dẫn, giải đặc biệt sẽ là vé đi chơi khu du lịch quốc tế dành cho hai người, các bạn nên thử…- Cô gái vẫn tiếp tục luyên thuyên khi thấy chúng tôi không có phản ứng gì?– Nghe thích chứ, em muốn chơi không?- Anh Long cười.Nhìn nụ cười đẹp thế này, chẳng lẽ trả lời là không.– À, cũng nên thử…Quỳnh ơi là Quỳnh, sao tôi có thể hám trai đến cỡ đó chứ. CHAPTER 27.2Chap 27.2Trò chơi kết thúc, với sự thông minh nhanh trí cuả anh Long và sự lanh lợi quậy cọ không ai bằng của tôi, chúng tôi giành giải nhất.Hai vé chơi trong khu du lịch quốc tế dành cho cả ngày.Ôi trời, thích thế cơ chứ.– Chúng ta giống cặp đôi hoàn hảo đấy chứ?- Anh Long cười vui vẻ.– Rất có khả năng, haha- Tôi đế thêm.Được ghép thành một cặp hoàn hảo với anh Long thích thật đấy. Một người lí tưởng thế cơ mà, xem những ánh mắt thán phục xem lẫn ghen tị của mọi người khi tưởng chúng tôi là cặp đôi mà xem, tức cười thế không biết.Làm người yêu của anh Long, đi đâu cũng bị con gái nó nhìn bằng ánh mắt hình viên đạn, thú vị phết. Nhưng đấy chỉ là trò chơi thôi, chuyện của tôi và Minh cũng vậy.Sao nhắc đến chuyện của tôi và Minh chỉ là giả dối tôi lại thấy tim mình như bị dính ớt cay là sao vậy.– À, anh ơi…em…- Tôi ấp úng.– Gì thế?– Anh cho em xin tấm vé của anh được không? Tại vì dạo này thấy Minh khác khác, chắc gặp phải chuyện gì buồn rồi, em muốn cậu ấy đi chơi cho thư giãn đầu óc ạ.Chuyện gì xảy đến thì cũng mặc kệ, tôi và Minh vẫn là vợ chồng và đang sống cùng một nhà, vẫn có thể đường hoàng đi chơi có sao đâu.Mười giờ đêm…– Đâu rồi, sao tìm mãi không thấy chứ.- Đó là cái giọng lo lắng sốt ruột của tôi.Đồng nghĩa với nó là bộ dạng lấm lem, mồ hôi túa ra trên trán, ngồi xổm hí hoáy bới trong lùm cỏ. Thê thảm hết mức.Phải, tôi làm rơi một thứ, đối với Minh chắc hắn chẳng coi là cái gì nhưng nó lại rất quan trọng đối với tôi, chiếc nhẫn cưới mà cậu ấy đã tặng tôi trước đây.Tôi làm rơi nó trong công viên này, bằng mọi giá phải tìm được nó. Nó rất qúy giá, vì đó là món đồ đắt tiền à? Không phải, vì đó là của Minh tặng tôi, còn lí do vì sao thì tôi sẽ không trả lời được đâu. Chỉ cần tìm nó lại thôi.Ở đâu vậy chứ? Tôi đã tìm mấy tiếng đồng hồ.– Quỳnh, mình về thôi em.- Anh Long đứng cạnh tôi, lo lắng hỏi.- Muộn lắm rồi đấy, để lúc khác tìm cũng được mà.– Không được, em phải tìm cho ra, không khéo ai nhặt được không trả lại thì sao?- Tôi vẫn lụi hụi bới t


Ring ring