Một Thoáng Qua Đường

Một Thoáng Qua Đường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322962

Bình chọn: 7.00/10/296 lượt.

Nàng đứng lên, đến tìm chiếc túi nhỏ bằng vải đen mà nàng đã để trong một ghế bành. Tối hôm qua, tôi thấy nàng có cử chỉ ấy khi mới vào, nhưng tôi không chú ý lắm.

Nàng trở lại ngồi bên mép giường. Nàng kéo nắp khóa túi, lấy ra một cuốn lịch túi ghi công việc hàng ngày, căng phồng tư liệu nhét giữa các tờ giấy. Nàng tìm thời gian đầu tháng mưới. Ở trang ngày 5 tháng 10, nàng tìm ra một mảnh giấy màu vàng, và đưa cho tôi.

– Tại sao cô lại đưa cho tôi?

– Để anh tin tôi, – nàng trả lời. – Đó là bản nháp điện tín của tôi. Tôi ghi hỏng địa chỉ. Không đọc được. Tôi đã phải viết lại.

Tôi cầm mảnh giấy và nhìn nó, ở phía nội dung mà không tìm xem địa chỉ.

Lý do gì đã thúc đẩy nàng xử sự như thế? Phải chăng nàng có sẵn ý định ấy trong việc đến gặp tôi, tối hôm qua?

Phải chăng đó là lý do mà nàng đã chủ tâm đem theo chiếc túi nhỏ kia?

Bây giờ tôi đọc nội dung, viết bằng bút bi: “Chúc sinh nhật tốt đẹp. Anh biết là em thuộc về anh. Em đợi anh. Hãy trở về. Natalie của anh”.

Mấy chữa này, đối với tôi thật là vô vị, mà tôi cũng có thể viết ra được, tôi chỉ thấy ở đó có ba chữ: “Natalie của anh”. Chính nàng đã tự tay viết thế cách đây vài cây số, trong nhà bưu điện ở Vendôme.

Tại sao có cái đêm vô lý ấy? Bây giờ khi nhìn các đường nét trên thân hình và chân tay Natalie, đối với tôi, chúng như cấu thành, cái bọc, cái vỏ, của một hiện diện xa lạ, cách biệt, hoàn toàn xa vời đối với tôi, một hiện diện chẳng còn mối giao tiếp gì với tôi, và chỉ gây cho tôi cái ý muốn trốn chạy điên rồ.

Trong tâm tưởng còn chập chờn và mờ ảo của tôi lúc vừa thức giác, các chi tiết sự việc không còn khớp với nhau nữa. Có mối liên hệ gì giữa việc gợi lại một tình yêu xa xôi như thế với cuộc xô xát man rợ đã đưa nàng đến bên con đường Gué de Chambord với những vệt đòn và vệt máu?

Tôi nghe tiếng xe hơi lăn bánh ngoài phố, đang đến gần, chuyển động dưới cửa sổ, rồi rời xa yếu dần.

– Đã đến lúc cô phải đi rồi, – tôi nói với Natalie.

Nàng đứng dậy, xoay người lại, một cử chỉ mà tôi cảm thấy khá xấu, đơn thuần thực dụng, để xếp các nếp váy mà nàng dùng hai tay vuốt thẳng lại. Nàng lấy lại tờ giấy vàng mà nàng đưa cho tôi, rồi đặt nó cẩn thận vào trang ngày trong cuốn lịch, trước khi gài chiếc túi nhỏ.

Nàng đứng một lúc trước mặt tôi, trở lại đẹp đẽ như trước với khuôn mặt tươi cười và đôi chân mềm mại thon thả đang khuất chìm trong chiếc váy len.

Tôi ngồi lại trên giường. Tôi không muốn gì nữa, và nhất là không muốn động đậy nữa. Tôi gắng gượng đứng lên tiễn nàng đến tận cửa.

Vào lúc đi qua trước mặt tôi, để ra ngoài, nàng nói:

– Cảm ơn. Tôi đã hạnh phúc ở bên anh.

Tôi thấy hình như nàng đã mỉm cười. Nàng đi rồi. Tôi ngồi lại trên giường. Vài lát sau, tôi nghe tiếng nàng đóng cửa phòng nàng.

Tôi không nên làm một động tác gì cho đến khi bà Berthier đến ở đầu cầu thang. Có bà, thì mọi nghi thức quen thuộc trong nhà đều trở lại nhịp điệu cũ.

Tôi đóng cửa phòng tắm. Căn phòng tôi lúc này hoàn tòn tối câm. Tôi nằm dán mình trên giường và duỗi người ra.

Tại sao tôi phải dậy kia chứ?

– 21 –

Cả tuần lễ sau đó, tôi như sống trong một tâm trạng tê dại. Hai ngày sau, Natalie xuất hiện lại vào bữa ăn trưa. Chuyện trò giữa chúng tôi nhạt nhẽo và tôi không thể nào định tâm vào điều gì. Mắt Natalie nhìn tôi với vẻ dò hỏi, đượm sự van nài gì đó, đôi khi pha lẫn một ánh tinh chịch.

Bà Berthier làm tròn phận sự của mình một cách tỉ mỉ và kín đáo. Bà đặt các món ăn lên bàn rất nhẹ nhàng và biến ngay tức thì.

Căn phòng của tôi được xếp đặt hoàn hảo, giày dép được đánh bóng như vốn tôi thích, và khăn trải giường được thay đổi thường xuyên. Cách cư xử của bà Berthier đối với tôi làm tôi nghĩ đến những tế nhị của một hộ lý trong dưỡng đường giành cho bệnh nhân tâm thần.

Tôi để nhiều thời gian ở văn phòng. Không phải là tôi làm việc ở đấy nhiều hơn thường lệ, mà vì tôi cảm thấy ở đấy được yên ổn hơn. Ở đấy, ít nhất, tôi không sợ là bất ngờ thấy Natalie đi vào được.

Cô Odile đứng lên, đi qua khoảng cách giữa hai bàn làm việc của chúng tôi, đưa cho tôi những chứng thư mà cô mới đánh máy xong, để tôi kiểm tra lại các điều khoản. Tôi chỉ để mắt xem phần chính tả trong đó.

Sắc mặt cô màu nâu nhạt, nhàu nát, nhăn nhúm. Cuộc đời không mấy êm ái với cô. Tôi chưa bao giờ nghe nói gì khác ngoài những chuyện tang tóc trong gia đình cô. Cô ăn mặc độc một kiểu những áo dài bằng len màu hạt dẻ hoặc màu xám, dài đến mắt cá chân, với một thắt lưng giả da cá sấu bó sát vào người, làm cho cô giống một quả đậu phụng. Và bỗng dưng, khuôn mặt cô bừng sáng với một nụ cười hiền hậu, sáng rỡ, ngây thơ làm tôi nghẹn ngào. Đó là đại thể khi tôi nói một câu đùa nghịch dễ dàng để khen ngợi chất lượng công việc của cô.

Những buổi sáng này, trong lúc duyệt các giấy tờ công chứng, lâu lâu tôi lại bị cú sốc về một hình ảnh cứ chạy về trong trí nhớ tôi. Hình ảnh những nét chữ viết bằng bút máy trên mảnh giấy vàng: “Natalie của anh”. Tôi cảm thấy nước dãi chua trào lên miệng y hệt những cảm giác đầu tiên, khi người ta buồn nôn. Hai tay tôi cứ để trên bàn viết, trắng bệch và vô c


Polaroid